Chương 944: Ai đang kéo lấy tay tôi

Trần Ca có hai loại thiên phú là Liệm Dung và Hoạt Ngẫu, hơn nữa còn tự tay chế tạo hơn trăm con rối, anh tin tưởng vào phán đoán của bản thân: “Gương mặt này giống với đứa bé trong bức ảnh kia đến tám phần, vấn đề là tại sao mình lại sờ trúng gương mặt thế này trên vách tường? Chẳng lẽ là đứa bé trên tờ thông báo tìm người đã bị sát hại? Thi thể có liên quan đến vách tường?”

“Cặp vợ chồng ở lầu hai đang tìm đứa con bị mất tích, nhưng mình lại sờ trúng mặt của đứa bé kia ở trên vách tường cầu thang, vậy là đứa bé này bị biến thành quỷ rồi quay trở lại tòa nhà này, hay là nó bị giết ở ngay tại nơi đây? Hung thủ có thể nào là các hộ gia đình trong khu chung cư hay không?”

Trần Ca càng nghĩ càng cảm thấy có khả năng. Người chồng ra ngoài vào đêm khuya, người vợ mang bầu đứa thứ hai chưa khóa cửa mà đã đi theo, dưới tình huống bình thường, đứa bé ở nhà một mình hẳn là sẽ không tự động bỏ đi, trừ khi nó nhìn thấy thứ gì đó, hoặc là có người quen gọi nó ở ngoài cửa.

“Hung thủ là hàng xóm ư?”

Cái từ hàng xóm này rất bình thường, nhưng đối với Trần Ca mà nói thì hai chữ này lại có một ý nghĩa khác, bởi vì nhiệm vụ hàng ngày mức khó ác mộng mà anh đang thực hiện lúc này đây có lên là… Hàng Xóm.

Trần Ca đi về phía trước một bước, anh cảm thấy vịn vách tường thì khá là an tâm, nhưng khi bàn tay sắp chạm tới vách tường thì lại dừng lại. Cảnh tượng vừa rồi để lại bóng ma tâm lý trong lòng anh, anh rất lo lại sờ trúng thứ gì đó kỳ lạ nữa.

Từng ngón tay từ từ hạ xuống. Sau khi chạm đến vách tường lạnh buốt cứng rắn, Trần Ca thở phào nhẹ nhõm. Nếu như không phải tình thế bắt buộc, anh cũng không muốn đụng vào những “người” đã không còn kia nữa.

“Mình chỉ đến để hoàn thành nhiệm vụ, không cần phải tìm tòi nghiên cứu xem rốt cuộc nơi này đã từng xảy ra chuyện gì, mình chỉ cần nhắm mắt lại đi đến tầng cao nhất là được rồi, những thứ khác không có liên quan gì tới mình cả.” Trần Ca vừa nói vừa bước về trước một bước, thế nhưng khi thân thể của anh di chuyển, anh bỗng cảm thấy góc áo bị thứ gì đó kéo lại.

“Là đứa bé kia ư?” Trần Ca đứng đơ trên bậc thang, anh nhắm chặt hai mắt, không nhìn thấy bất cứ thứ gì, chỉ có thể chờ đối phương buông tay ra.

Khoảng năm giây trôi qua, Trần Ca lại đi về phía trước một bước, anh có thể cảm nhận rõ ràng rằng sau lưng có một sức mạnh đang kéo anh lại.

Đối phương không định buông tay ra, Trần Ca cũng không dám dùng sức mạnh. Anh thử lùi về sau một bước, sức kéo kia giảm đi rõ rệt.

“Hình như có thứ gì đó không muốn để mình rời đi.”

Trong lòng Trần Ca hiện ra một suy nghĩ rất đáng sợ, anh chậm rãi ngồi xổm xuống, khẽ hỏi đằng sau lưng mình một câu: “Đại Bảo?”

Sức kéo kia chợt biến mất một chút, nhưng chẳng mấy chốc lại trở lại bình thường.

“Là cháu thật đấy à?” Trần Ca cố hết sức giảm tốc độ nói của mình lại: “Cha mẹ cháu đang tìm cháu đấy, cháu mau về nhà đi.”

Không biết câu nói nào của Trần Ca kích thích đứa bé kia, anh cảm thấy sức kéo sau lưng bỗng nhiên mạnh lên, giống như muốn kéo anh vào trong vách tường vậy.

“Đợi đã, nếu như cháu không thích cha mẹ cháu, không muốn đi về nhà, vậy chú có thể ở cùng cháu!” Trần Ca vội vã sửa lời.

“Thật ra tuổi thơ của chú cũng không tốt đẹp lắm, cha mẹ chú thường hay cãi nhau vì mấy chuyện lông gà vỏ tỏi, nhìn thấy họ đáng sợ như vậy, chú chỉ có thể chui vào trong góc trốn một mình. Nhà người ta ăn cơm thì vô cùng vui vẻ, còn nhà chú thì lại lạnh lẽo vắng tanh, thỉnh thoảng ba người có ngồi cùng nhau thì hầu như cũng cụt hứng bỏ đi.”

“Cãi nhau, quăng ném đồ đạc trong nhà, thỉnh thoảng lửa giận của họ còn văng lên người chú, đôi khi tự dưng đánh chú không rõ lý do, khiến chú phải cẩn thận từng li từng tí, đến khóc cũng không dám khóc lớn tiếng.” Trần Ca khẽ thở dài một hơi: “Cho dù bây giờ chú đã trưởng thành, chú cũng sẽ không quên những chuyện đã từng xảy ra trong quá khứ. Vết thương không bị xóa nhòa theo thời gian, mà là khi thời gian qua đi, chú dần học được cách thích ứng với nỗi đau đớn.”

Trần Ca ngồi xổm trên bậc cầu thang, anh xoay người, thì thầm lẩm bẩm với khoảng không tăm tối: “Có phải là đáng thương lắm hay không? Chú chỉ là một đứa bé, không được người lớn yêu thương mà còn ép bản thân phải làm một người lớn hiểu chuyện.”

Sức kéo kia dần dần giảm bớt, có vẻ như Trần Ca đã làm đối phương đồng cảm.

“Chú đã từng trải qua cảm giác cô độc một mình đó, vì vậy mới trở nên nhạy cảm, ôm lòng nghi ngờ tất cả mọi thứ. Chú biết cảm giác đó không dễ chịu, vì vậy nếu cháu không chê, chú có thể làm bạn với cháu, chú không muốn cháu phải trải nghiệm cảm giác khổ sở như chú ngày trước.” Sức mạnh sau lưng đã biến mất hoàn toàn, Trần Ca vẫn giữ nguyên tư thế cũ không nhúc nhích. Sự đối đãi của người lớn đối với trẻ con giống như một tấm gương, nếu được đối xử tốt có thể khiến trẻ con nhìn thấy một bản thân ưu tú, còn đối xử không tốt thì sẽ giống như một mặt gương méo mó, khiến cho trẻ con sinh ra nhận thức sai lầm.

Mặc dù Trần Ca không có con nhưng anh đã từng tiếp xúc với vô số đứa trẻ, anh biết phải đối xử với một người như thế nào.

Gia đình của Đại Bảo không được may mắn, nếu có đủ khả năng, Trần Ca cũng bằng lòng giúp đỡ đối phương.

Xung quanh không có bất kỳ tiếng động gì, quần áo của anh cũng không bị kéo lại nữa, giống như đứa bé kia đã rời đi rồi.

Trần Ca không nhìn thấy bất cứ thứ gì, tay anh vịn lên vách tường, cũng không đụng trúng thứ gì kỳ dị quái lạ: “Cháu đừng lo chú sẽ bỏ đi, chú chỉ muốn đi lên tầng cao nhất một chuyến, chờ xử lý xong mọi chuyện, chú sẽ quay lại.”

Trần Ca nói mấy câu này với bóng tối, sau đó chậm rãi đứng dậy. Anh vịn vách tường, đang định đi lên thì cánh tay ở gần lan can bỗng cảm thấy lạnh buốt, giống như có người nhét một cục đá vào lòng bàn tay anh vậy.

Đầu ngón tay run rẩy, Trần Ca nắm năm ngón tay lại, anh xác định được tay của mình bị một cánh tay khác nắm lấy.

Da gà nổi lên cổ theo bản năng, Trần Ca đứng yên tại chỗ trong hai giây, sau đó dùng lực nắm lấy bàn tay nhỏ bé nọ: “Chúng ta đi cùng cũng được, nhưng cháu phải nhớ rõ một điều, nếu gặp nguy hiểm thì cháu phải chạy ngay đi, đừng để ý đến chú, hiểu chưa?”

Trần Ca nắm lấy cánh tay kia, tiếp tục đi lên phía trên. Anh thuận lợi đi từ lầu bảy tới lầu mười một, không hề gặp bất kỳ chuyện gì ngoài ý muốn.

Nhưng ngay khi anh bước vào lầu mười một, thang máy trên hành lang vang lên một tiếng. Cửa thang máy mở ra, hình như là có người đêm khuya đi thang máy lên lầu mười một.

Anh không biết đối phương là người hay quỷ. Để tránh gây ra hiểu lầm, Trần Ca dừng bước lại, không di chuyển nữa.

Trên hành lang lầu mười một vang lên tiếng bước chân, ngay sau đó là tiếng chìa khóa đụng vào nhau, rồi đến tiếng chìa khóa cắm vào ổ khóa, lò xo trong ổ khóa bung ra, cánh cửa chống trộm được mở ra.

Ngay khi Trần Ca cho rằng đối phương sẽ đi vào phòng, một sức mạnh cực lớn truyền đến từ bên kia hành lang. Có người nắm lấy cánh tay trái của anh, hình như là cố hết sức kéo anh vào căn phòng vừa mới mở cửa nọ!

Thân thể mất sự thăng bằng, Trần Ca đang che hai mắt lại suýt chút nữa ngã sấp mặt. Lúc này lại có một sức mạnh khác kéo tay phải của anh lại, cố gắng ngăn anh không bị mang đi.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...