Lam Đông đứng trong chỗ ngoặt cầu thang tối tăm, nhặt cục giấy bẩn thỉu lên, càng xem anh ta càng cảm thấy khó chịu.
“Lam Đông, trên giấy viết cái gì vậy?” Lưu Giang đứng đằng sau lên tiếng hỏi. Lam Đông đứng trên cầu thang cúi thấp đầu, không nói tiếng nào.
“Anh Đông?” A Lực sợ Lam Đông xảy ra chuyện nên vội vàng chạy sang.
“Đừng sợ, chỉ là một câu chuyện ma thôi.” Lam Đông tiện tay quăng cục giấy bên chân con rối trẻ con. Anh ta cầm điện thoại di động, ngồi xổm xuống, dùng ánh sáng màn hình chiếu sáng con rối.
Đứa trẻ này trông khoảng năm, sáu tuổi, mặc bộ đồ sọc đỏ trắng. Trên giày nó dính một ít bụi bẩn màu nâu đen, chỗ ống tay và cổ áo dùng dây đỏ cột chặt, như thể sợ bên dưới quần áo nó có thứ gì đó chạy ra vậy.
“Quỷ trẻ em?” Tiểu Xuân cũng đi tới. Cô nhìn chằm chằm đứa trẻ nghiêng đầu nơi góc tường, giọng điệu dần thay đổi.
“Quỷ trẻ em là sao? Em từng gặp con rối tương tự ở nơi khác rồi à?” Lưu Giang hơi hoảng.
“Quỷ trẻ em là một chuyện lạ vườn trường. Truyền thuyết kể rằng sau khi tan học, nếu đi lang thang một mình trong sân trường sẽ gặp một đứa nhóc chơi bóng trong hành lang. Nó sẽ hỏi anh có muốn chơi chung với nó không, nếu anh không đồng ý thì đầu của nó sẽ rớt xuống, liên tục đuổi theo anh. Nếu anh đồng ý thì đứa bé kia sẽ biến mất.” Tiểu Xuân hạ giọng.
“Vậy chúng ta còn chần chờ gì nữa? Nhanh chóng đồng ý thôi!” Anh chàng quay phim Mãnh Nam thúc giục.
“Nếu đồng ý sẽ xảy ra chuyện tồi tệ hơn nữa. Đứa trẻ đó sẽ theo anh về nhà, chờ anh ngủ rồi sẽ bứt đầu anh ra.” Lam Đông cũng từng nghe về câu chuyện lạ này rồi: “Dù có đồng ý hay không thì kết cục đều vô cùng tồi tệ, đó là một câu chuyện lạ không cách giải quyết.”
“Không giải quyết được sao? Tôi lại cảm thấy câu chuyện lạ này không có ý nghĩa gì cả.” Lưu Giang đứng im tại chỗ, không hề di chuyển.
“Nếu ngoài đời thực gặp phải đứa trẻ như vậy, chắc chắn tôi sẽ đi đường vòng, thế nhưng đây lại là trong nhà ma.” Lam Đông không thấy đứa trẻ có gì bất thường, anh ta vươn tay nắm đầu con rối: “Thật ra tôi vẫn luôn thắc mắc, tại sao đầu đứa nhóc này lại kỳ lạ như vậy.”
Anh ta dùng sức kéo lên thử, kết quả là kéo cả con rối trẻ em kia đứng lên.
Cái đầu và thân thể con rối là một thể thống nhất, không cách nào tách ra được.
“Xem ra đây chỉ là vật trang trí, không có cơ quan gì cả.” Lam Đông nắm đầu con rối, lắc lư qua lại: “Rất là chắc chắn, cái đầu này không kéo ra được, chắc là gợi ý nằm trên mấy tờ giấy xung quanh thôi.”
Lam Đông mở hết tất cả các cục giấy trên đất ra xem thử, anh ta phát hiện nét chữ trên mỗi cục giấy đều khác nhau, nhưng điều khiến người ta sợ hãi là câu cuối cùng trên mỗi tờ giấy đều giống nhau như đúc: [Lúc ấy tôi cũng tới cạnh cậu ta giống bạn bây giờ, rồi nhặt cục giấy cậu ta ném lên.]
“Tôi cảm thấy đây giống như một lời nguyền rủa tuần hoàn, kết cục của tất cả những người nhặt cục giấy lên đều vô cùng tồi tệ.” Lúc nói câu này, A Lực không hề để ý đến tâm trạng của Lam Đông.
“So với lời nguyền, tôi lại tin đây là ám thị tâm lý hơn.” Lam Đông cởi sợi dây đỏ buộc trên ống tay áo con rối ra, lắc lắc mấy cái, một chùm chìa khóa rơi ra khỏi quần áo con rối.
“Có phải chúng ta tìm được manh mối ẩn không? Mấy chùm chìa khóa này dùng để làm gì đây?”
“Hình như tôi hiểu được một chút rồi.” Lam Đông cầm chùm chìa khóa, so sánh với cục giấy vừa nhặt lên lúc nãy: “Mọi người nhìn này, trên tờ giấy này có viết hôm đó trong lớp đến lượt tôi trực nhật, lúc tôi định đi đổ rác thì thấy chỗ ngoặt cầu thang có một đứa bé ngồi xổm. Tờ giấy thứ hai có viết khi tôi sang ký túc xá nam số 413 xin nước nóng nấu mì thì thấy chỗ ngoặt cầu thang có một đứa bé ngồi xổm. Quan trọng nhất là mọi người nhìn tờ giấy thứ ba này đi, trên đó có viết lúc tôi đi đến văn phòng của thầy Bạch thì thấy chỗ ngoặt cầu thang có một đứa bé ngồi xổm.
”
“Thầy Bạch? Đó không phải người chúng ta cần tìm à?” Lưu Giang phản ứng lại.”
“Đúng vậy!” Lam Đông giơ chùm chìa khóa lên: “Dựa theo chuyện lạ quỷ trẻ em, sau khi đồng ý với yêu cầu của quỷ trẻ em thì quỷ trẻ em sẽ luôn đi theo anh, có lẽ những chiếc chìa khóa này tương ứng với những cảnh tượng đó. Nói cách khác! Có lẽ bây giờ chúng ta đã lấy được chìa khóa văn phòng của thầy Bạch!”
“Nhưng chẳng phải thứ chúng ta cần tìm nằm ở chỗ thầy Bạch sống à?” Tiểu Xuân không muốn gặp rắc rối, cô cứ luôn cảm thấy quỷ trẻ em kia rất quái dị.
“Rất nhiều manh mối chúng ta có được đều hướng về phía thầy Bạch này, chắc chắn ông ta là một nhân vật quan trọng trong trường ma. Lấy được chìa khóa văn phòng ông ta là một chuyện rất quan trọng đối với chúng ta.” Lam Đông nhíu mày, cất chùm chìa khóa này đi.
“Tốt nhất là anh đừng đụng vào đồ của quỷ trẻ em.” Tiểu Xuân tốt bụng nhắc nhở.
“Có lẽ chùm chìa khóa này chỉ là đạo cụ bình thường thôi, chúng ta đừng tự mình dọa mình nữa.” Sau khi biết con rối kia không có gì nguy hiểm, Lưu Giang thở phào nhẹ nhõm, biểu cảm bình thường trở lại.
“Tôi đề nghị tốt nhất là chúng ta đừng đi xuống dưới nữa. Tôi đã từng gặp chuyện lạ về quỷ trẻ em, phàm là nơi có quỷ trẻ em xuất hiện thì đều ẩn chứa vô vàn thứ bẩn thỉu, quỷ trẻ em chỉ là khởi đầu mà thôi.” Tiểu Xuân đề nghị rời đi, nhưng lúc này Lưu Giang bị fan hâm mộ của mình ép, lúc nãy anh ta cũng đã nói nếu mình lùi lại một bước thì vô cùng có lỗi với bao nhiêu người xem livestream.
“Con gái luôn suy nghĩ tinh tế cẩn thận như vậy đấy, nhưng mà em yên tâm, mấy người bọn anh đều ở đây, chỉ cần không lạc đàn, bảo đảm em sẽ không sao cả.” Lưu Giang vỗ ngực bảo đảm. Ai nấy trong kênh livestream đều bảo anh Giang thật trượng nghĩa, thậm chí còn có một số fan cũ của nhà ma lập tài khoản mới để cổ vũ cho Lưu Giang.
Có lẽ Lưu Giang cảm thấy thành ý và sức hấp dẫn từ nhân cách của bản thân đã chinh phục được fan hâm mộ của kẻ thù, nhưng trên thực tế anh ta không hề nắm chắc được tâm lý của những fan hâm mộ kia.
Khi những fan hâm mộ kia bị hành hạ trong sung sướng, có một người cao thượng, thoát ly khỏi những niềm vui cấp thấp, bằng lòng dùng tính mạng của bản thân để nói cho những người khác biết rằng các bạn chưa phải là người thê thảm nhất đâu.
Những người như thế, những hành động như thế, cổ vũ và ủng hộ bọn họ tí xíu chẳng đáng là gì cả.
Năm người không hề nhận ra tính nghiêm trọng của việc cậu trợ lý mất tích, suy cho cùng khi người bình thường đi tham quan nhà ma, ít ai lại nghĩ sâu xa làm gì cả.
Năm người đi qua chỗ ngoặt, đi xuống tầng dưới cùng. Hình như đèn trên hành lang đã hỏng hết, xung quanh tối đen như mực, nhưng lạ là ở bên kia của hành lang phát ra ánh sáng màu đỏ nhạt le lói.
Ánh sáng lờ mờ đang nhảy nhót, giống như là ma trơi vậy.
“Anh Đông, hình như không đúng lắm.” A Lực khẽ vỗ vai Lam Đông: “Không phải lúc trước cái cổ của quỷ trẻ em ở chỗ ngoặt cầu thang bị nghiêng à?”
“Ừ, sao vậy?”
“Anh nhìn thử lại xem.” A Lực cầm điện thoại chiếu về phía sau lưng. Đầu của con quỷ trẻ em kia dựng thẳng trên vai, như thể sắp bị bứt ra vậy.
“Có lẽ là do lúc nãy tôi nắm đầu nó, dùng sức bứt ra đấy.” Lúc nói đến đây, Lam Đông cảm thấy cổ mình hơi lành lạnh, giống như có một đôi bàn tay đang xách đầu anh ta lên.
“Chú ý! Trên hành lang có thứ gì đó đang đến!” Anh chàng quay phim đột nhiên kêu lên, tất cả mọi người đều nhìn về phía cuối hành lang.
Ánh sáng đỏ lờ mờ ở đằng xa đang từ từ lại gần, đến khi đứng cách bọn họ khoảng vài mét thì đột ngột chui vào một ký túc xá bên cạnh.
“Là diễn viên nhà ma à?”
Lam Đông cầm điện thoại di động chiếu tới cửa phòng ký túc xá, trùng hợp là phòng ký túc xá ấy cũng mang số 413.
Bình luận