“Thông tin của Câu lạc bộ nghiên cứu chuyện siêu nhiên là ở phòng của thầy Bạch, mà khu ký túc xá lại ở một lối đi khác, thiết kế của ông chủ nhà ma rõ ràng là để cho chúng ta phân tán lực lượng.” Bạch Bất Hối rất bình tĩnh: “Mười một người chúng ta đứng tụ tập với nhau thì cho dù gặp diễn viên nhà ma cũng sẽ không sợ, nhưng một khi đã xa nhau, thì sẽ rất dễ bị tiêu diệt.”
“Lại còn tiêu diệt nữa? Chúng ta chỉ là đang chơi nhà ma thôi mà, tất cả mọi người đều có điện thoại di động, có chuyện gì cứ trực tiếp gọi điện thoại cho nhau là được rồi.” Lam Đông cảm thấy Bạch Bất Hối cẩn thận quá mức, đến chơi nhà ma đâu có giống như vậy, anh ta cứ như đang lấy sinh mạng mình ra để đặt cược một ván với tử thần vậy.
“Vào vai quá sâu rồi đó.” Lam Đông yên lặng đặt biệt danh này cho Bạch Bất Hối ở trong lòng, cậu ta cũng không biết thân phận của đối phương, Lưu Giang cũng không có nói cho bọn họ biết chuyện của Khu vui chơi Tương Lai Ảo.
“Khi một người bị sợ hãi, não bộ sẽ bị hỗn loạn trong một thời gian ngắn, chúng tôi đã cho số của mọi người vào danh sách quay nhanh, để nếu có chuyện gì ngoài ý muốn xảy ra thì cũng có thể thông báo cho những người khác sớm nhất có thể.” A Lực lấy điện thoại ra, làm mẫu một chút: “Chúng tôi thường làm thế này khi ra ngoài thám hiểm các việc tâm linh, có rất nhiều kỹ năng bảo vệ nữa, nếu như mấy người muốn học, chúng tôi có thể dạy.”
“Chuyên nghiệp.” Lưu Giang rất hài lòng với Lam Đông cùng A Lực: “Cứ làm theo lời của Tiểu Đông đi, ba người bọn họ cộng với tôi, quay phim và trợ lý, sáu người chúng tôi sẽ đi sang lối đi bên kia thử xem, mấy người còn lại là năm người, cứ tiếp tục tìm kiếm ở đây đi.”
Khi Lưu Giang nói xong, những người khác cũng không có bất kỳ ý kiến nào, Bạch Bất Hối cũng không tiện phản bác cậu ta trước rất nhiều khán giả trong phòng livestream.
“Đừng lãng phí thời gian, ông chủ của nhà ma cho chúng ta 60 phút, chúng ta hãy cố gắng qua màn trong khoảng 40 phút, tôi muốn đứng ở lối ra thưởng thức vẻ mặt của ông chủ lúc đó một chút.” Sau khi nói xong, Lưu Giang dẫn ba người Lam Đông quay lại lối đi cũ: “Vào đây đã lâu như vậy mà ngay cả một bóng ma cũng không thấy, cho dù anh em trong phòng livestream không cảm thấy buồn chán thì chính tôi cũng cảm thấy thật nhàm chán.”
Máy quay theo sát Lưu Giang, bọn họ nhanh chóng biến mất ở góc lối đi.
“Lam Đông kia tuy tuổi tác không lớn, nhưng lại có mắt nhìn người lắm, cơ hội thể hiện trước mặt hàng triệu người hâm mộ đã bị cậu ta cướp đi mất rồi.” Quỷ Muội trợn đôi mắt, chỉ tay về phía Đại Quỷ cùng Tiểu Quỷ: “Hai người nói gì đi chứ? Em còn đang định tận dụng sức nóng của Lưu Giang dẫn chút nhiệt sang bên livestream của chúng ta, bây giờ thì hay rồi, mọi chuyện bung bét hết cả.”
Đã không có camera, mọi người không còn cẩn thận nữa, cứ muốn nói cái gì thì nói.
“Vậy chúng ta có nên tiếp tục tìm kiếm nữa hay không?” Bảo vệ đầu trọc Lưu Quang Minh là người thành thật nhất, là người vô tội nhất trong tất cả mọi người ở đây, hoàn toàn là kẻ mà ai bảo làm gì thì làm cái đó, đến chơi nhà ma cũng không suy nghĩ nhiều.
“Đương nhiên, bây giờ chúng ta sẽ đi tìm những bức tranh sơn dầu đó, chỉ cần số lượng bức tranh sơn dầu mà chúng ta tìm được nhiều hơn so với đám người Lam Đông, khán giả trong phòng livestream có lẽ sẽ nhận biết chúng ta nhiều hơn.” Quỷ Muội chỉnh sửa lại quần áo một chút: “Uổng công hôm nay bà đây tốn công ăn diện.”
“Đừng có gấp.” Bạch Bất Hối ngăn cản Quỷ Muội: “Bây giờ chúng ta hãy quay lại đường cũ, đi theo đám người Lưu Giang, chẳng may bọn họ gặp phải thứ gì đó khủng khiếp, chúng ta có thể trợ giúp ngay lập tức.”
“Không ổn đâu.” Cả Quỷ Muội cùng Tiểu Quỷ đều cảm thấy làm vậy là không thích hợp.
“Toàn bộ quá trình đều được Lưu Giang livestream, máy quay ở bên cạnh bọn họ, hôm nay cô lại ăn mặc nóng bỏng như vậy, chẳng lẽ là muốn cho ma xem da thịt sao?” Bạch Bất Hối nói đúng nỗi lòng của Quỷ Muội: “Ba người đều muốn chút nhiệt, đi theo Lưu Giang mới là lựa chọn tốt nhất, chỉ cần chúng ta không bị bọn họ phát hiện thì sẽ không sao cả đâu.
”
Bạch Bất Hối rất thông minh, anh ta rất biết sử dụng dục vọng trong lòng người khác: “Hơn nữa, hoàn toàn không thể trông cậy được vào ba đứa trẻ kia đâu, khi bọn họ sợ đến không chịu nổi nữa thì chúng ta sẽ xuất hiện, mấy người không thấy như vậy thú vị hơn sao?”
“Đúng đó, vậy bây giờ chúng ta quay lại đi, nhanh chóng đi theo, nếu không sẽ mất dấu bọn họ đấy.” Ba người Quỷ Muội đều nói vậy thì bảo vệ Lưu Quang Minh cũng đành phải đồng ý.
Năm người họ rút lui khỏi trung tâm hoạt động của các câu lạc bộ, lúc này, hành lang bên ngoài trống không, đã không thấy bóng dáng đám người Lưu Giang đâu nữa.
“Đừng để bọn họ phát hiện ra, đồng thời chú ý xung quanh một chút, ông chủ nhà ma này chỉ chờ chúng ta tách ra là sẽ tấn công đấy, nếu tính thời gian thì có lẽ anh ta sắp ra tay rồi đấy.”
Bạch Bất Hối và bốn người kia cũng quay lại đường cũ, sau khi đi quá góc rẽ vẫn không thấy Lưu Giang, nhưng họ có thể nghe thấy tiếng bước chân cách đó không xa.
“Cứ giữ khoảng cách như này đi.”
Dưới ánh đèn mờ ảo, trên hành lang xa xa có thể nghe thấy tiếng bước chân, dưới sự chỉ dẫn của tiếng bước chân, Bạch Bất Hối chậm rãi đi theo đám người phía bên kia lối đi.
...
“Hắt xì!”
Trợ lý hắt xì một cái, anh ta cầm chặt điện thoại, thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn về phía sau.
“Anh Giang, Mãnh Nam, hai người có nghe thấy tiếng bước chân ở phía sau chúng ta không? Hình như có thứ gì đó đang đi theo chúng ta.”
“Đi theo thì cứ kệ họ, dù sao cũng đang trong nhà ma, bọn họ cũng đâu thể thật sự ăn thịt cậu.” Lưu Giang chuyên tâm đọc bình luận trong phòng livestream, cho nên không cẩn thận nghe lời trợ lý nói.
Khi họ quay lại ngã ba đường và chuẩn bị đi sang lối đi bên phải thì nam trợ lý bất ngờ dừng lại.
“Có chuyện gì vậy?”
“Lúc trước khi chúng ta đi qua, tôi nhớ tất cả cửa trên lối đi đều mở, nhà vệ sinh đó chúng ta còn vừa mới đi vào, tôi là người ra sau cùng đấy, tôi nhớ rõ là mình không hề đóng cửa...” Mắt trợ lý chuyển động liên tục, sắc mặt trở nên rất kém: “Anh Giang, nhìn xuống đất xem.”
Có rất nhiều dấu giày và dấu tay xuất hiện trên mặt đất bụi bặm, còn có cả những dấu vết trông giống như một quả bóng lăn qua.
“Đúng là có cái gì đó thực sự theo sau chúng ta, và nó vẫn đang tiếp tục đi theo chúng ta!”
“Đừng sợ hãi nữa! Chúng ta đang chơi trong một nhà ma, việc có một diễn viên nhà ma đi theo không phải là rất bình thường sao? Tất cả đều là giả, chúng không phải ma thật đâu.” Lưu Giang dùng giày giẫm lên dấu quả bóng lăn trên mặt đất: “Thoạt nhìn chính là một đạo cụ rồi, cậu cho rằng ma thật có thể dùng đầu lăn trên mặt đất sao? Có con ma nào ngu ngốc như vậy sao?”
“Có thể là do diễn viên nhà ma mắc sai lầm, xuất hiện những chuyện như vậy trong nhà ma cũng là điều khó tránh khỏi.” Lam Đông cười: “Dấu giày và dấu tay đều khác nhau về kích thước, có lẽ là dùng khuôn ấn lên, nếu như tất cả đều là người thật, tôi nghĩ nhà ma này sẽ phải trả lương cho nhân viên đến chết đấy.”
Trước sự khăng khăng của Lam Đông, mấy người bọn họ đi vào lối đi bên trái, sau một hồi đi qua mấy phòng học trống, bọn họ tìm thấy ký túc xá nam sinh theo sự chỉ đường của bảng chỉ dẫn.
“Tại sao lại có cầu thang? Còn có một tầng hầm dưới lòng đất nữa sao?”
Cửa ở tầng hầm thứ nhất của ký túc xá đều đóng chặt, họ đi đến tầng hầm thứ hai và tìm thấy một cuốn nhật ký rách nát khác trong phòng đầu tiên ở trong góc.
“Ngày * Tháng * Năm, tôi và bạn tôi đánh cược thua rồi, cho nên mới đến ngôi trường bỏ hoang này để thử lòng can đảm. Ba chúng tôi phải chơi tổng cộng ba trò chơi, đoán người đứng sau cánh cửa, ngồi thành hàng, và nhà ngược.”
“Hai trò chơi đầu tiên là do bạn của tôi chơi, diễn ra rất suôn sẻ, trò cuối cùng là đến lượt tôi.”
“Nhưng khi tôi chơi được hơn nửa trò chơi cuối thì tôi liếc mắt nhìn thoáng qua căn phòng lộn ngược, thấy khuôn mặt của hai người bạn rất lạ, giống như, giống như người chết vậy.”
Bình luận