“Ngài muốn dùng tin tức này để làm nóng nhà ma sao?” Trần Ca lập tức hiểu ý của Giám đốc La: “Có thể làm được không?”
“Sở dĩ quảng cáo phải tốn nhiều tiền mới có thể phổ biến là bởi vì bản thân nội dung quảng cáo chỉ có như vậy, luôn nhàm chán, bản thân mỗi người ai cũng tò mò, bây giờ chúng ta có cơ hội tốt như vậy, chỉ cần dẫn dụ lòng hiếu kỳ của họ là được. Cụ thể sẽ làm như thế nào thì cứ giao cho tôi là được rồi, cậu chỉ cần chú ý hai điều, thứ nhất, bất kể ai hỏi về những điều liên quan đến tin tức, cậu đều nói là mình không biết, nhất định phải giữ bí ẩn; thứ hai, đừng phủ nhận điều đó một cách rõ ràng, nhưng cũng đừng thừa nhận bất cứ điều gì.” Giám đốc La rót một chén trà khác cho Trần Ca: “Cậu chắc có thể hiểu ý tôi.”
“Vâng.” Trần Ca gật đầu.
“Còn có một chuyện khác tôi muốn hỏi cậu.” Giám đốc La lật mấy văn kiện đặt trên bàn: “Ngày kia Khu vui chơi Tương Lai Ảo sẽ mở cửa, trong nhà ma của cậu có mở thêm cảnh nào mới không? Không cần quá khéo léo, nhưng nhất định phải khó, tốt nhất không thể vượt qua được.”
“Thật trùng hợp, trước đây cha mẹ tôi cũng có một ý tưởng đáp ứng yêu cầu của ngài, trong thời gian này, tôi đã trùng tu gần hết, sáng ngày kia có thể trực tiếp mở cửa đón du khách rồi.”
“Tôi biết cậu sẽ không để tôi thất vọng mà.” Giám đốc La cầm văn kiện đặt đầu tiên trên bàn lên: “Hãy giới thiệu vắn tắt vái cảnh có độ khó cao nhất đó cho tôi nghe, chúng ta sẽ lấy đó làm tâm điểm để tuyên truyền.”
Trần Ca cầm bút lên và suy nghĩ một lúc: “Đó là một cảnh về trường học ma, tất cả những cuộc nói chuyện kỳ lạ có thể xảy ra trong trường đều được đưa vào cảnh này, tất nhiên, đây không phải là chuyện quan trọng nhất.”
“Không cần cảm thấy áp lực, có chuyện gì khó xử thì cứ việc nói, không đủ nhân lực sao? Hay là cậu đang thiếu thứ gì?”
“Không thiếu nhân viên, cũng không thiếu thứ gì, mấu chốt là cảnh tượng đó...” Trần Ca đặt tách trà xuống nhìn về phía Giám đốc La: “Cảnh mới tôi sắp tung ra rất giống với cảnh "thế giới sau khi chết" mà các học sinh bị hôn mê nhìn thấy, tôi lo lắng nó sẽ tạo thành ảnh hưởng xấu.”
“Không sao cả, càng giống càng tốt.” Ánh mắt của Giám đốc La lóe lên sau khi nghe thấy lời của Trần Ca, giống như tìm được bảo bối vậy: “Viết xong phần nổi bật và giới thiệu về cảnh mới thì cậu có thể trở về nhà ma, nhớ kỹ những vấn đề mà tôi vừa mới nhắc cậu, hãy nghỉ ngơi thật tốt và chuẩn bị cho việc khai trương Khu vui chơi Tương Lai Ảo vào ngày kia. ”
“Nhưng mà, tôi còn có chuyện nghĩ mãi mà không rõ.” Trần Ca đứng lên, có chút do dự.
“Muốn hỏi cái gì thì cứ hỏi, chỉ cần tôi biết, tôi chắc chắn sẽ nói cho cậu.”
“Cho dù là kỹ thuật hay là tiền bạc Khu vui chơi Tương Lai Ảo đều vượt xa khu vui chơi của chúng ta, phóng mắt nhìn cả nước thì hiếm có khu vui chơi nào ở thế hệ thứ 5 được như chỗ đó, tại sao họ lại chọn mở ở Hàm Giang mà không phải là thành phố Tân Hải thịnh vượng hơn nhiều?" Trần Ca đã trải qua rất nhiều chuyện, hiện tại anh đang rất thận trọng, Khu vui chơi Tương Lai Ảo nằm ở ngoại ô phía Đông của Hàm Giang, nơi đó chính là nơi cha mẹ Trần Ca cảnh báo anh không nên đi.
“Mặc dù Tân Hải thịnh vượng hơn nhiều so với Hàm Giang, nhưng áp lực cạnh tranh ở đó cũng lớn hơn nhiều so với nơi này, ngoài ra, để tăng cường xây dựng liên kết đô thị, người ta đã lên kế hoạch xây một cây cầu bắt ngang sông ở ngoại ô phía Đông Hàm Giang, đến lúc đó đi từ Hàm Giang đến Tân Hải sẽ rất tiện lợi. Khu vui chơi Tương Lai Ảo có lẽ cũng đã biết được chuyện đó nên mới xây dựng ở ngoại ô phía Đông Hàm Giang, thực ra họ không hề để mắt đến chúng ta một chút nào, họ chỉ coi Hàm Giang như là căn cứ địa của họ, tập trung vào nơi này và mở rộng ra xung quanh.”
“Cầu lớn bắt ngang qua sông?” Trần Ca nhìn bản đồ Hàm Giang treo trên tường phòng làm việc của Giám đốc La, nếu tính cả các quận, huyện xung quanh, toàn bộ Hàm Giang được chín con sông canh giữ, giống như cửu long vờn ngọc, một khi xây xong cầu ở Hàm Giang thì giống như tròng một chiếc khóa lớn vào cổ rồng.
“Sẽ mất nhiều thời gian để xây dựng cây cầu, những thứ này cũng không liên quan gì đến chúng ta, thương trường như chiến trường, chỉ những người sống sót mới có thể nhìn thấy ngày mai.” Giám đốc La ngày thường luôn kiệm lời ít nói, lại nói không ngừng khi ở bên Trần Ca, nói cho anh biết rất nhiều thứ, như thể định dạy dỗ Trần Ca vậy.
Sau khi viết xong giới thiệu cảnh mới, Trần Ca quay trở lại nhà ma của mình, mở điện thoại lên và nhìn qua, chỉ cần tùy tiện vuốt một cái là có thể nhìn thấy quảng cáo của Khu vui chơi Tương Lai Ảo: “Đoạn video quảng cáo của họ thực sự gây sốc, đến mình khi xem xong cũng muốn tập hợp tất cả nhân viên rồi đến tham quan.
”
Ném điện thoại sang một bên, Trần Ca day Thái dương, dù sao những người thích kích thích cũng là số ít, ván cờ giữa Khu vui chơi Thế Kỷ Mới và Khu vui chơi Tương Lai Ảo ngay từ đầu đã không công bằng.
“Mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên, chỉ cần cố gắng hết sức là được rồi.”
Thông Linh Trong Trường Ma sẽ được mở khóa vào tối nay, Trần Ca lấy điện thoại màu đen ra và nghiên cứu nó nhiều lần, hy vọng có thể đặt ra những luật chơi thú vị dựa trên đặc điểm của trường ma.
Sáu giờ tối, khu vui chơi đóng cửa, Trần Ca gọi tất cả nhân viên còn sống vào phòng thay đồ.
“Ông chủ, có chuyện gì vậy?” Cố Phi Vũ tháo mặt nạ của bác sĩ nát sọ, ai có thể ngờ rằng đằng sau chiếc mặt nạ làm từ da người lại ẩn chứa một chàng trai to khỏe và hiền lành như vậy.
“Khu vui chơi Tương Lai Ảo ở vùng ngoại ô phía Đông sẽ khai trương vào ngày kia, mùa làm ăn năm nay rất quan trọng đối với chúng ta, tôi không muốn tạo áp lực cho mọi người, nhưng cũng có rất nhiều thứ mà tôi phải nói cho mọi người biết.” Ánh mắt của Trần Ca quét qua tất cả nhân viên, trong số đó người đi theo anh lâu nhất là Từ Uyển, Cố Phi Vũ, một nhân viên bảo vệ được anh cứu ra từ Hiệp hội kể chuyện lạ, Trương Kính Tửu cùng Cái Kéo đã cùng anh trốn thoát ra khỏi thị trấn Lệ Loan, còn có cả Khúc Trường Lâm vừa mới gia nhập.
“Khu vui chơi Thế Kỷ Mới đã kinh doanh được mười năm, mười năm này gió mặc gió, mưa mặc mưa, mỗi này đều có du khách đến và để lại những nụ cười ở đây, nơi đây có ghi lại quá khứ tươi đẹp của rất nhiều người, đối với họ mà nói đây không chỉ là một khu vui chơi.” Trần Ca hiếm khi nói với giọng điệu nghiêm túc như vậy, bình thường anh luôn mang đến cho người khác cảm giác rất hòa thuận, như thể sẽ không bao giờ tức giận: “Mấy năm trước thì tốt, nhưng mấy năm gần đây công việc kinh doanh của khu vui chơi ngày càng sa sút, đã rất nhiều lần tôi đến tìm Giám đốc La và ông nói muốn đóng cửa khu vui chơi và quy hoạch lại vùng ngoại ô phía Tây của Hàm Giang, suy nghĩ này đến tận bây giờ cũng vẫn còn, không những không mất đi mà nó còn trở nên mạnh mẽ hơn, mấy người có biết tại sao không?”
“Du khách đến chỗ chúng ta nhiều như vậy, tại sao lại phải đóng cửa khu vui chơi?” Mặc dù Cố Phi Vũ đến đây chưa lâu nhưng cậu cũng nảy sinh tình cảm với khu vui chơi này, nơi này chứa chấp cậu, và mọi người ở đây đều đối xử tốt với cậu.
“Bởi vì Hàm Giang chỉ cần một khu vui chơi, mà chúng ta đã chiếm một mảnh đất tốt nhất ở ngoại ô phía Tây, mảnh đất này được mua lại với giá không hề nhỏ khoảng hơn mười năm trước.”
“Doanh nhân coi trọng lợi nhuận, nếu điều kiện thực sự tốt, Giám đốc La có thể sẽ...” Lo lắng của Trương Kính Tửu cũng không phải là không có lý, trong cả khu vui chơi này, người chịu áp lực lớn nhất có lẽ chính là Giám đốc La.
“Sẽ không đâu, trước đây ông ấy từng là một doanh nhân, nhưng bây giờ ông ấy đã là một người cha.” Trần Ca nhìn con búp bê trong góc phòng thay đồ và ôm nó lên: “Tôi hy vọng mọi người sẽ xốc lại tinh thần, chúng ta phải cố gắng hết sức trong mùa cao điểm đông khách này! Nếu để thua Khu vui chơi Tương Lai Ảo ngay từ đầu thì càng về sau sẽ càng khó hơn.”
Để rõ ràng với từng cá nhân, Trần Ca đã giao cho mỗi nhân viên một nhiệm vụ riêng biệt và sau nhiều lần giải thích kỹ càng, anh mới để họ rời đi.
Vào lúc 7:30 tối, trong khu vui chơi đã không còn một bóng người, Trần Ca kéo hàng rào bảo vệ và trở lại phòng nghỉ của nhân viên, bắt đầu thiết kế nội quy và câu chuyện nền của cảnh mới.
Anh liệt kê tất cả các cuộc nói chuyện kỳ lạ mà anh đã trải qua và nghe thấy, cố gắng sử dụng các cảnh hiện có và các nhân viên lệ quỷ để khôi phục nó.
Cấu trúc của cảnh, chuyện cần chú ý, những chỗ ma quái, điểm đáng sợ... đã sắp xếp xong.
Đang bận rộn đến ba giờ sáng, điện thoại màu đen trong túi đột nhiên rung lên, lúc này Trần Ca mới dừng lại công việc đang làm dở.
Anh vuốt màn hình và xem thông tin trên điện thoại.
[Người May Mắn Được Lệ Quỷ Quan Tâm, cảnh kinh dị bốn sao: Thông Linh Trong Trường Ma đã được mở khóa thành công!]
[Thông Linh Trong Trường Ma (cảnh kinh dị bốn sao): Bên trong cảnh này có mười hai cảnh phụ! Được chia làm ba khu trường: Đông, Tây và Đỏ thẫm!”
[Lưu ý 1: Cửa và gương trong cảnh này là những vật phẩm đặc biệt! Một số vật phẩm đặc biệt có thể được điều khiển bằng điện thoại di động!]
[Lưu ý 2: Cảnh này có thể chứa hơn mười du khách tham quan cùng một lúc, hãy chú ý đến sự an toàn của du khách!]
[Lưu ý 3: Có những điều bất ngờ ngẫu nhiên ẩn trong khu trường Đỏ thẫm.]
[Lưu ý 4: Sau khi mở khóa cảnh kinh dị bốn sao xong, cơ hội xuất hiện vị khách đặc biệt trong nhà ma sẽ tăng gấp đôi, mở cửa kinh doanh vào ban đêm thì xác suất gặp sẽ tăng gấp đôi so với ban đầu.]
Chương 909vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnHệ Thống Nhà Ma– một bộ truyện thuộc thể loạiKinh dịđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!
Bình luận