Hơi thở của người phụ nữ phía sau cánh cửa hoàn toàn khác với những áo đỏ cấp cao nhất khác, đó là một loại hơi thở tà ác vô cùng, khi ánh mắt rơi vào người cô sẽ vô tình bị cô thu hút, sau đó sẽ từ từ sa vào, và đánh mất chính mình.
Cô rất nguy hiểm, những người nhìn thấy cô đều biết điều này. Thế nhưng lại không có ai chạy trốn, cơ thể giống như đã bị mất kiểm soát ngay khi nhìn thấy cô.
“Trương Nhã...”
Ngồi trên nền đất lạnh lẽo của trường ma, trên ngón tay còn dính máu sền sệt, Trần Ca đột nhiên cảm thấy trong lòng dâng lên một cảm giác kỳ quái, dường như thứ phản chiếu trong mắt anh không phải là một lệ quỷ áo đỏ, mà là một cảm xúc nào đó của con người khi được gặp nhau.
Cô ấy đang ở trong mắt mình, chân thật như vậy, nhưng lại không thể chạm vào.
Loại cảm giác kỳ quái này không chỉ có Trần Ca, mà cả ba áo đỏ cấp cao nhất trong trường ma cũng đều xuất hiện dị thường, phản ứng vô thức của bọn họ không giống như là gặp được đồng loại mà lại giống như những con cá sống ở nước cạn gặp phải một con quái vật khổng lồ trồi lên từ biển sâu.
“Tôi nhớ đến một truyền thuyết có liên quan đến Thông Linh Trong Trường Ma.”
“Ở trong ngôi trường này, có một cái tên tuyệt đối không được nhắc tới, mọi chuyện liên quan đến cô ta đều là cấm kỵ.”
“Có người nói rằng cô ta chính là người đẩy cửa, nhưng cũng có người nói rằng cô ta đã giết người đẩy cửa.”
Họa sĩ nhìn bức tranh cuối cùng của mình, con quỷ nhỏ mơ màng phía trên đó vẫn đang hết nhìn Đông lại tới nhìn Tây.
“Sai một bước rồi, bức tranh này lẽ ra phải để dành cho cô ta.” Cánh tay đen kịt phía sau lưng họa sĩ rơi ra khỏi thân thể, anh ta chủ động lột bỏ ý chí trường ma từ trên người mình ra.
“Anh định bỏ cuộc sao?” Người đàn ông trong sương máu khóc không ra nước mắt, hơn nửa cơ thể của anh ta cũng đã bị sương máu đồng hóa, phải trả một cái giá đắt, nhưng không thu được chút kết quả nào.
“Ý chí trường học đang sợ hãi, nếu không lột nó ra, tôi sẽ bị ảnh hưởng.” Giọng nói của họa sĩ vẫn rất bình tĩnh, không ai đoán được tâm tư của anh ta.
“Ảnh hưởng? Áo đỏ cấp cao nhất cũng biết sợ sao?”
“Tôi không biết, và tôi cũng không muốn biết.” Khắp người họa sĩ đều bị thương, anh ta nhìn lên cánh cửa của Thông Linh Trong Trường Ma: “Thế giới đỏ như máu sau cánh cửa là một vực sâu không đáy, chúng ta sinh sống sau cánh cửa, tôi vẫn luôn nghĩ rằng tôi đã là một phần của vực sâu, nhưng bây giờ tôi mới nhận ra rằng, tất cả chúng ta đều là những người đang nhìn chằm chằm vào vực sâu đó.”
Máu đen chảy ra từ cơ thể, để giết chết Thiện và Ác, họa sĩ đã sử dụng khả năng đặc biệt của mình và gánh chịu tội lỗi tích tụ nhiều năm sau cánh cửa, anh ta nhìn chằm chằm vào người phụ nữ sau cánh cửa, móng tay cắm sâu vào da thịt.
“Tại sao cô lại quay trở lại?”
Cánh cửa sắp vỡ ra làm đôi bị người phụ nữ giữ chặt, ác quỷ ba đầu trên cánh cửa dường như vẫn còn sống, chỉ còn sót lại một con mắt đỏ như máu, một cái xích sắt tuôn ra từ thân trên của con ác quỷ, quấn quanh cánh tay người phụ nữ.
“Cơ hội!”
Cơ thể của người đàn ông mặc áo bệnh nhân trong màn sương máu vỡ tung, chỉ còn lại một cái đầu, anh ta biết mình chỉ có một cơ hội để ra tay cho nên không giữ chút sức lực nào nữa, sương máu chung quanh trường ma đều sôi trào, tiếp theo đó, một lượng lớn sương máu bên ngoài thành phố màu đỏ cũng bị anh ta đoạt mất.
Cùng lúc đó, một tiếng khóc như có như không phát ra từ phía sâu bên trong thành phố màu đỏ, sắc mặt của người đàn ông mặc áo bệnh nhân vô cùng khó coi, anh ta cắn răng nhịn xuống, buộc bản thân không để ý tới.
Hai trong số ba áo đỏ cấp cao nhất đã bắt đầu hợp sức tấn công người phụ nữ, và cuối cùng chỉ còn lại họa sĩ đứng trơ trọi giữa ngôi trường ma quái.
Anh ta giơ cánh tay lên, đầu ngón tay đầy máu, anh ta muốn vẽ tranh, nhưng lại không thể động đậy cánh tay.
“Tại sao cô lại quay trở lại chứ?”
Đòn tấn công của Thường Văn Vũ và người đàn ông mặc quần áo bệnh nhân đã đến gần, nhưng cô lại nhìn chằm chằm vào họa sĩ.
Không nói lời nào, không có bất kỳ hành động nào, chỉ đơn giản là nhìn chằm chằm vào họa sĩ.
Cánh tay giơ lên bất động như hóa đá, máu từ đầu ngón tay của họa sĩ trượt theo bàn tay nhỏ xuống đất nhất.
Nhưng cho dù những giọt máu quý giá đó có bị lãng phí bao nhiêu đi chăng nữa thì họa sĩ cũng không động đậy chút nào, anh ta không thể vẽ tranh.
Khi giọt máu cuối cùng rơi xuống đất, gương mặt họa sĩ tái nhợt, đôi mắt đen nhánh tràn đầy vết nứt, như một quả cầu thủy tinh sắp vỡ.
Ngọn gió đẫm máu làm khô máu của họa sĩ.
Đôi môi đỏ tươi của người phụ nữ kéo cong lên tạo thành một nụ cười rung động lòng người, cô nắm lấy cánh cửa và từ từ ấn xuống, ý chí trường học và Thường Văn Vũ ở bên trong cánh cửa đồng thời kêu lên, nhưng cô dường như hoàn toàn không nghe thấy, chỉ giẫm nát cánh cửa của Thông Linh Trong Trường Ma tượng trưng cho cảnh bốn sao ở dưới chân.
“Cánh cửa là lối đi kết nối giữa thế giới màu đỏ và hiện thực, không có ai dám khinh thường nó như vậy, cô...” Ẩn hiện trong sương mù máu, chỉ còn lại có cái đầu của người đàn ông mặc quần áo bệnh nhân, anh ta muốn nói gì đó nhưng chợt phát hiện, tuy mình có thể mở miệng ra nhưng lại không thể phát ra âm thanh, cổ họng như bị thứ gì đó chặn lại.
Anh ta cúi đầu nhìn xuống, một lọn tóc đen xẹt qua khóe mắt anh ta, rồi đột nhiên quay lại, anh ta phát hiện ra có vô số sợi tóc đen chui ra từ cổ, như thể chính sợi tóc của anh ta đang xuyên qua cơ thể của chính mình vậy.
“Không đánh tan màn sương máu? Làm sao cô ta có thể tìm được mình? Đây chắc chắn không phải chuyện mà áo đỏ có thể làm được!”
Mái tóc đen giống như một lời nguyền không thể thoát khỏi, bao lấy người đàn ông mặc quần áo bệnh viện thành một con rối sống, anh ta không biết mình đã bị trúng đòn từ lúc nào.
Mới chỉ ngây người một lúc, cái gáy của người đàn ông mặc áo bệnh nhân đã bị phá vỡ, anh ta trừng đôi mắt đỏ ngầu, vội vàng chuyển hóa đầu mình thành sương mù máu trước khi bị đống tóc đen bao phủ hoàn toàn, chỉ để lại một thứ gì đó trông như giọt nước mắt.
Người đàn ông mặc áo bệnh nhân mang đầy tội lỗi, thế nhưng giọt nước mắt mà anh ta để lại vẫn óng ánh trong suốt, như thể đó là một đoạn kỷ niệm quý giá nhất của anh ta.
Không có cơ thể, người đàn ông mặc quần áo bệnh nhân hoàn toàn hòa vào màn sương máu, bầu trời nổi lên từng trận mưa máu, từng giọt mưa đều ẩn chứa một lời nguyền độc ác nhất.
“Cô không thể ngăn cản được tôi đâu!”
Giọt nước mắt ẩn hiện trong màn mưa, lao thẳng về phía người phụ nữ bên cánh cửa.
Chiếc váy màu đỏ đen bị mưa máu làm ướt, bàn tay còn lại của người phụ nữ cũng từ từ nâng lên.
Tóc đen vô tận giống như một đại dương đảo ngược, không biết từ lúc nào đã che kín cả bầu trời.
Tầm mắt của cô dời khỏi người họa sĩ, con ngươi hoàn mỹ không tỳ vết nhìn chằm chằm vào một nơi nào đó trong trường ma, năm ngón tay mảnh khảnh chậm rãi nắm chặt, tóc đen xuyên thấu qua màn sương máu, vây lấy trường ma vào bên trong.
Cô hoàn toàn không có ý định đi tìm kiếm giọt nước mắt kia, mà là muốn xé tan cả một trời mưa máu này!
Tóc đen tung bay, váy đỏ như máu, người phụ nữ giẫm lên cánh cửa của Thông Linh Trong Trường Ma và không kiêng sợ gì mà tấn công mọi thứ xung quanh.
“Họa sĩ!” Lâm Tư Tư thả Hứa Âm ra, liều mạng đi tới chỗ họa sĩ: “Tại sao vừa nãy anh không ra tay? Hình như anh vẫn còn một cơ hội khác...”
“Vô dụng thôi.” Cánh tay của họa sĩ yếu ớt buông thõng, vẻ mặt phức tạp nhìn người phụ nữ đang giẫm nát cánh cửa dưới chân: “Tôi chỉ có thể vẽ ma, người phụ nữ đó sắp trở thành ác quỷ rồi.”
“Ác quỷ?” Đây là lần đầu tiên Lâm Tư Tư nghe thấy những từ này.
Đáy mắt họa sĩ hiện lên vẻ sợ hãi cùng khát vọng: “Trên áo đỏ, chính là ác quỷ.”
Tóc đen bao trùm bầu trời, tóc đen nhấn chìm mặt đất, vào lúc đó, giữa trời và đất, trong mắt mọi người chỉ còn lại có một bóng người.
Cô ấy mặc đồ màu đỏ, là màu đỏ duy nhất bên trong thế giới này.
Bình luận