Đối với Diêm Phi, Trần Ca chỉ là một người xa lạ, nhưng Lý Bính thì khác, cậu ta đã từng là bạn của Diêm Phi.
Có một số lời nếu Trần Ca nói thì độ tin cậy rất thấp, nhưng nếu để cho Lý Bính nói, hiệu quả sẽ hoàn toàn khác biệt.
Trần Ca biết rất khó để đánh hạ phòng tuyến tâm lý của Diêm Phi, vì vậy anh đánh hạ bạn của Diêm Phi trước.
Lý Bính nói rất nhiều với Diêm Phi, ánh mắt Diêm Phi từ từ có màu sắc, trong lòng cậu ta đã dao động, nhưng vẫn không thể tin tưởng Trần Ca được.
“Trường ma này đã khác hẳn so với trước đây, tôi sẽ thay đổi mọi thứ từ gốc rễ.” Trần Ca nhẹ nhàng nhấc cánh tay Diêm Phi, vén tay áo dài của cậu ta lên, đứa trẻ này muốn ngăn cản theo bản năng, cậu ta không muốn người khác nhìn thấy bí mật của mình.
Dưới ống tay áo dài quấn đầy băng gạc, dưới lớp băng là vết thương chưa lành hẳn.
“Vết thương trên người, băng bó và bôi thuốc thì sẽ tốt lên, nhưng vết thương trong tim thì sẽ để lại vĩnh viễn. Tôi biết cậu đang tự làm mình tê liệt bởi những cơn đau thể xác, nhưng điều này sẽ không giải quyết được vấn đề gì. Cậu cần gì phải dùng đau đớn trên cơ thể để trừng phạt chính bản thân? Cho dù cậu có chết, những kẻ ghét cậu cũng không rơi một giọt nước mắt nào vì điều đó đâu, họ sẽ đứng bên ngôi mộ của cậu và cười đầy hả hê trước khung ảnh đen trắng của cậu.”
Trần Ca thả ống tay áo vừa kéo lên xuống, cầm lòng bàn tay của Diêm Phi, lòng bàn tay của một người sống khiến Diêm Phi cảm thấy một chút ấm áp đã mất từ lâu.
“Tôi biết cậu vẫn không thể tin tôi, nhưng tôi sẽ chứng minh bằng những hành động thực tế.” Trần Ca đứng ở bên giường: “Trường ma này sẽ hỗn loạn sớm thôi, cậu ở đây một mình rất nguy hiểm, đi cùng tôi và Lý Bính đi, chúng tôi sẽ bảo vệ cậu.”
“Đúng vậy, Diêm Phi, lần này tôi sẽ không chạy trốn nữa, tôi sẽ đứng trước mặt để bảo vệ cậu.” Lý Bính hết sức phối hợp, cậu ta và Trần Ca cứ thuyết phục mãi, thái độ của Diêm Phi mới bắt đầu thay đổi.
“Cậu, tôi, Lý Bính, chúng ta và cả rất nhiều bạn bè khác, mọi người đã không muốn im lặng mãi nữa, tôi sẽ tìm tất cả bọn họ!”
Những học sinh được Trần Ca cứu bên kia tấm gương cũng đang ở trong thế giới đỏ máu này, mặc dù họ đã tách khỏi Trần Ca nhưng Trần Ca vẫn coi họ như bạn bè và cộng sự.
“Còn có những người khác sao?” Lý Bính và Diêm Phi đồng thời nhìn về phía Trần Ca.
“Đúng vậy, chúng ta không cô đơn đâu.” Trần Ca chậm rãi đỡ Diêm Phi dậy: “Người lương thiện giống như ánh sáng, tất cả người hướng thiện đều sẽ bị thu hút đến đây, các cậu chờ xem, tôi sẽ không để cho các cậu phải thất vọng.”
Ngôi trường này cũng đã đến lúc cần phải thay đổi, mặc dù nó cung cấp một mái ấm cho những đứa trẻ không có nhà để về, nhưng ngôi nhà này thật lạnh lùng và hỗn loạn, không phù hợp với chúng.
“Đã đến lúc phải thay đổi chủ nhà rồi.”
Trần Ca để Lý Bính chăm sóc cho Diêm Phi, anh không rời khỏi phòng y tế ngay lập tức mà đi đến giường chỗ của Anh Bạch.
Đứa nhỏ này quen biết ông Hiệu trưởng, Trần Ca không thể để cô bé ở đây được.
Kéo tấm vải trắng ra, Anh Bạch mở to mắt ngồi cạnh giường bệnh, ban nãy cô vẫn luôn nghe trộm đám người Trần Ca nói chuyện.
“Tôi... không nghe lén mấy cậu...”
Cô giống như một đứa trẻ lén lút ăn rất nhiều đồ ăn vặt trong lúc cha mẹ vắng nhà, biểu cảm vô cùng dễ thương, tạo nên một sự tương phản rõ nét với thế giới đằng sau cánh cửa đầy đau đớn và tuyệt vọng này.
“Anh Bạch, có một chuyện tôi phải nói với cậu.” Trần Ca lôi đòn sát thủ của mình ra, lấy cuốn truyện tranh từ trong ba lô ra: “Tôi biết ông của cậu, ông ấy là một trong những người mà tôi kính trọng nhất.”
“Cậu biết ông của tôi sao?” Lần này đến lượt Anh Bạch trợn tròn mắt, cái miệng nhỏ cứ mở ra đóng lại, ánh mắt đầy ngạc nhiên.
“Đúng vậy, tôi không muốn nói dối cậu, ông lão ấy từng mở một tổ chức phúc lợi tư nhân và nhận nuôi rất nhiều trẻ mồ côi. Sau đó, với sự giúp đỡ của chính quyền địa phương, ông đã chuyển đổi tổ chức phúc lợi đó thành một trường học, tên là Trường Trung học Mộ Dương, tôi đã đến trường đó rất nhiều lần.” Những gì Trần Ca nói lại khiến cô gái càng thêm bất ngờ.
“Ông đúng là có xây dựng một tổ chức phúc lợi, nhưng không thành lập trường học, có phải cậu đã nhận lầm người rồi không?" Những lời của Trần Ca nói đã thành công khơi dậy sự tò mò của Anh Bạch.
“Không sai đâu, nếu cậu biết ông cụ đã mở một tổ chức phúc lợi, có lẽ cậu cũng sẽ biết bọn họ.” Trần Ca đã biết mình đang đứng ở thế bất bại, anh bước ra khỏi phòng bệnh, lật quyển truyện tranh và gọi tất cả học sinh từ Trường Trung học Mộ Dương ra.
Sau một vài nhịp thở, khi Trần Ca bước vào từ ngoài phòng, theo sau anh là rất nhiều học sinh.
Trên mặt bọn họ mang đầy vẻ tò mò cùng vui vẻ, tuy chỉ là những chấp niệm hư ảo còn lại, nhưng trông họ thực sự rất hạnh phúc.
Đối với những đứa trẻ mồ côi được nhận nuôi này, chúng không quan tâm đến những việc như là thăng quan tiến chức, chúng sống với nhau như một gia đình, người một nhà thì chỉ cần sống chung một chỗ như vậy là đủ rồi.
“Anh Bạch, tôi đã tìm cậu rất lâu rồi.” Giọng điệu của Trần Ca khá xúc động, anh nghiêng sang một bên, lúc này các học sinh ở Trường Trung học Mộ Dương mới nhìn thấy Anh Bạch gầy gò ngồi trên giường bệnh.
Các học sinh kia đều sững sờ, họ như không thể tin vào mắt mình.
“Mấy cậu...”
Anh Bạch ngồi trên giường bệnh trực tiếp rơi lệ, giọng nói không ngừng run rẩy: “Đã lâu không gặp.”
Trần Ca không làm phiền bọn họ ôn chuyện nữa, mang theo ba lô và canh ở ngoài cửa.
Anh tìm một góc khuất không ai để ý, lấy cây bút bi đã được quấn băng keo trong ba lô ra, đặt lên một tờ giấy trắng: “Bút Tiên, có thể kể cho tôi nghe câu chuyện giữa Hiệu trưởng của cô và cô gái đó được không? Có lẽ hai người là bạn cũ, phải không?”
Cây bút trong tay cứ lơ lửng trên trang giấy trắng, thật lâu sau mới bắt đầu viết: “Cảm ơn.”
Trái ngược với dự đoán của Trần Ca, người có tính khí rất xấu và tính cách rất tệ như Bút Tiên lại còn nói lời cảm ơn tới Trần Ca.
“Cô đừng làm vậy, tôi sẽ nghĩ cô bị kẻ chết thay khác đoạt xác đấy.”
Bút Tiên không quan tâm đến lời nói của Trần Ca, tiếp tục viết trên giấy trắng: “Tổ chức phúc lợi và trường tiểu học dân lập là hai khái niệm khác nhau, Hiệu trưởng vẫn luôn có ý tưởng này, nhưng để thực hiện được thì rất khó, mãi đến khi Lý Tuyết Anh gặp chuyện không may, ông ấy mới quyết tâm xây dựng trường học cho những đứa trẻ được nhận nuôi đó.”
“Cô ấy tên là Lý Tuyết Anh sao? Đứa trẻ này không phải là Anh Bạch à?”
“Tôi không nhận lầm đâu, cô ấy là Lý Tuyết Anh, là con của đứa trẻ đầu tiên do ông Hiệu trưởng nhận nuôi.”
“Hơi rối rối, cô có thể nói rõ hơn được không?” Trần Ca cầm bút và nhìn chằm chằm vào tờ giấy trắng một cách nghiêm túc.
“Mẹ của Lý Tuyết Anh là đứa trẻ đầu tiên được Hiệu trưởng nhận nuôi, bởi vì cơ thể thiếu hụt nên cô ấy không thể đi làm được, Hiệu trưởng đã chăm sóc cô ấy cho đến khi cô ấy kết hôn.”
“Nhìn thấy đứa con nuôi của mình đi vào lễ đường đám cưới, ông Hiệu trưởng rất cảm động, ông ấy tưởng cuối cùng con gái mình cũng được hạnh phúc, có một cuộc sống giống người bình thường, không ngờ sau này lại xảy ra chuyện không hay.”
“Tình trạng bệnh của mẹ Lý Tuyết Anh trở nên tồi tệ hơn, cha cô ấy dứt khoát bỏ rơi mẹ con họ, cuối cùng ông Hiệu trưởng tiễn bước mẹ của Lý Tuyết Anh ở bệnh viện.”
Trần Ca gật đầu: “Chuyện này tôi đều biết, cô chỉ cần nói cho tôi biết Anh Bạch đã xảy ra chuyện gì.”
“Ông Hiệu trưởng đã nhận nuôi Lý Tuyết Anh, ông chuyển tất cả những áy náy của mình thành tình yêu thương và chăm sóc Lý Tuyết Anh bằng cả trái tim của mình.”
“Từ nhỏ Tuyết Anh đã rất hiểu chuyện, thành tích học tập của cô ấy cũng rất tốt. Để không làm lỡ chuyện của cô ấy, ông Hiệu trưởng đã gửi cô ấy đến một trường học tốt nhất trong thành phố, nhưng một chuyện khiến tất cả mọi người không nghĩ tới đã xảy ra.”
“Nửa năm sau khi nhập học, Tuyết Anh từ giã cõi đời, mãi đến lúc đó ông Hiệu trưởng mới biết Tuyết Anh vẫn luôn bị bắt nạt trong lớp. Các bạn cùng lớp không hề cảm thấy ngưỡng mộ bởi vì Tuyết Anh thi được hạng nhất mà ngược lại, họ ngày càng chán ghét, cảm thấy cô ấy chỉ là một đứa trẻ mồ côi, không cha không mẹ, đến cả buổi họp phụ huynh cũng đều là nhân viên trong cô nhi viện đến họp hộ.”
“Hiệu trưởng thực sự rất thương Tuyết Anh, ông ấy không ngờ chuyện như vậy lại xảy ra, người đã sống hơn nửa đời người đã gục ngã vào ngày hôm đó. Ông ấy chỉ vào các học sinh mang vẻ mặt vô tội và hét lên rằng tất cả bọn mày đều là kẻ giết người!”
“Vụ việc này đã kích thích Hiệu trưởng rất nhiều. Ông ấy nhận nuôi những đứa trẻ kia chỉ vì muốn chúng có một cuộc sống hạnh phúc, chứ không phải nhìn chúng bước xuống vực sâu như vậy.”
“Người chết không thể sống lại, Hiệu trưởng muốn những đứa trẻ mình nhận nuôi không bị bắt nạt, để những điều như vậy không bao giờ xảy ra nữa, vì vậy cuối cùng, ông ấy đã liều lĩnh chuyển trại trẻ mồ côi thành Trường Trung học Mộ Dương.”
Cây bút trong tay vẫn đang di chuyển, Trần Ca thật sự không ngờ phía sau Trường Trung học Mộ Dương lại có chuyện như vậy.
“Trường Trung học Mộ Dương xây dựng xong, tóc của Hiệu trưởng đều đã bạc trắng. Ông ấy vẫn tốt bụng như vậy, nhưng không còn nói nhiều như trước, số lần cười cũng trở nên ít hơn.”
“Nếu tôi nhớ không lầm, bắt đầu từ lúc đó, ông ấy thường xuyên đi ra ngoài một mình vào ban đêm.”
“Chờ một chút.” Trần Ca nhìn thấy câu cuối cùng do Bút Tiên viết, cảm thấy hơi kỳ quái: “Ông Hiệu trưởng thường đi ra ngoài một mình vào đêm khuya sao?”
“Hình như là bắt chuyến xe buýt cuối cùng đến vùng ngoại ô phía Tây Hàm Giang, ban ngày Hiệu trưởng rất bận, chỉ có buổi tối mới có thời gian.”
“Cô có biết vì sao ông ấy lại tới ngoại ô phía Tây không?”
“Hình như là đi gặp ai đó, nhưng có lần tôi nhìn thấy vé vào cửa ngôi nhà ma của chúng ta ở trên bàn của ông ấy.” Mặc dù ngoài miệng Bút Tiên không thừa nhận nhưng trong lòng cô đã coi mình như một nhân viên của nhà ma, điều ấy có thể nhìn ra từ trong lời nói của cô.
“Ông Hiệu trưởng đến khu vui chơi Thế Kỷ Mới ở ngoại ô phía Tây vào lúc nửa đêm?” Mắt của Trần Ca mở to, và anh nhớ đến một chuyện khác: vào đêm thứ hai khi anh đến thăm dò Trường Trung học Mộ Dương, anh nhìn thấy một hồ sơ quyên góp trong văn phòng Hiệu trưởng, trên đó có tên của cha mẹ anh, và tên của bác sĩ Cao!
“Ông Hiệu trưởng biết cha mẹ mình!” Hai mắt Trần Ca nheo lại, cảm thấy ông Hiệu trưởng có thể vào ngôi trường ma này tìm được Anh Bạch, có lẽ là do cha mẹ mình chỉ dẫn!
“Mình hiểu rồi, mình hiểu hết rồi.” Trần Ca hít một hơi: “Ông Hiệu trưởng biết Thông Linh Trong Trường Ma rất nguy hiểm, ông ấy lo lắng cho các học sinh ở Trường Trung học Mộ Dương, cho nên chưa dám hạ quyết tâm vào trường ma để cứu Anh Bạch ra. Sau này khi mình xông vào trường ma, ông ấy biết tính tình của cha mẹ mình, cho nên rất yên tâm về mình. Nhìn bề ngoài thì có vẻ như là mình đưa những học sinh kia đi, nhưng thật ra là ông ấy đang muốn tìm một mái ấm lâu dài cho những đứa trẻ đó.”
Sau khi hiểu ra điều này, Trần Ca cũng không cảm thấy khó chịu vì bị lừa dối, mà ngược lại càng cảm thấy Hiệu trưởng là một người không tầm thường, cho dù đã chết nhưng ông vẫn luôn suy nghĩ cho những đứa trẻ này.
Sau khi có được chiếc điện thoại di động màu đen, Trần Ca nhìn thấy một thế giới khác, anh đã nhìn thấy bóng tối sâu nhất, cũng nhìn thấy ánh sáng thực sự, chẳng hạn như ông Hiệu trưởng của Trường Trung học Mộ Dương, còn có bác sĩ Vệ Cửu Khanh, người đã quyên tặng thi thể mình cho Học viện Pháp Y...
“Sau khi không còn lo lắng điều gì, ông Hiệu trưởng sẽ tiến vào Thông Linh Trong Trường Ma, suy nghĩ cách giải cứu Anh Bạch, hiện tại chắc là ông ấy đang ở trong trường học này.”
Sau khi biết ông Hiệu trưởng có quen biết với cha mẹ mình, Trần Ca càng muốn tìm gặp Hiệu trưởng, chỉ cần gặp được ông là đã có thể giải đáp được nhiều bí ẩn khiến anh hoang mang.
“Ông Hiệu trưởng đã giao học sinh của Trường Trung học Mộ Dương cho mình, xem ra ông ấy đã chuẩn bị hồn phi phách tán rồi, cần phải làm vậy chứ? Tất cả đều là người một nhà, nói cho mình một tiếng, mọi người cùng nhau thảo luận là tốt rồi.”
Trần Ca đã hiểu rõ nguyên nhân hậu quả, định cất bút bi đi, chợt nghĩ đến chuyện khác: “Bút Tiên, Lý Tuyết Anh có em gái hay chị gái gì không? Ngoài Anh Bạch ra, trong ngôi trường ma này còn có một cô bé khác tên là Anh Hồng, cô ấy trông rất giống Anh Bạch, nhưng tính cách lại hoàn toàn khác, trông có vẻ mưu mô hơn.”
“Lý Tuyết Anh không có chị em gái, người thân duy nhất của cô ấy là Hiệu trưởng.” Bút Tiên thành thật viết trên giấy.
Bút Tiên viết cũng giống như Anh Bạch nói, Trần Ca gật đầu: “Đó có lẽ là chuyện đã xảy ra sau khi Lý Tuyết Anh vào trường ma, Anh Bạch, Anh Hồng, Lý Tuyết Anh, Lý Huyết Anh... Xem ra mình phải dẫn cả cái người tên Anh Hồng đó đi theo mới được.”
Bây giờ Trần Ca đã không quan tâm đến việc cảnh tượng này phức tạp như thế nào, anh đang ở với nhân viên của mình, anh tự tin rằng mình có thể giải quyết được mọi khó khăn.
Trần Ca cất bút bi đi, đi về phía giường bệnh. Anh vừa bước vào, Lý Bính đã chạy tới: “Trần Ca, những người này đều là người của chúng ta sao? Hóa ra chúng ta có nhiều bạn như vậy sao?”
“Đúng vậy, họ đều là bạn của chúng ta, cậu có thể giao lưu trao đổi với họ nhiều hơn, sau này cậu còn phải học hỏi bọn họ rất nhiều đấy.”
Trần Ca vỗ nhẹ vào vai Lý Bính, cậu bạn này trông rất vui mừng, chấp niệm và lệ quỷ là hai thứ hoàn toàn khác nhau, các bạn cùng lớp không thích cậu ta, nhưng Trần Ca lại cảm thấy cậu bạn này là một người tốt.
“Được!” Lý Bính không nghe thấy ý tứ sâu xa trong lời nói của Trần Ca, cậu ta chỉ cảm thấy hứng thú, không ngờ trong trường học này lại có nhiều người cũng giống như mình vậy.
Trần Ca đi ngang qua Lý Bính, đi đến bên giường Anh Bạch: “Hiện tại cậu đã tin những gì tôi nói rồi, phải không?”
“Ừ.” Anh Bạch nhận ra những người bạn cũ của mình, cô đã quên rất nhiều thứ, trí nhớ của cô vẫn còn dừng lại ở giai đoạn cô đi học một mình.
Đối với cô mà nói, điều này giống như có nhiều bạn bè đang đến thăm cô.
Cô quên rằng mình đã chết đi, cô cũng không biết những người bạn này đã trở thành tàn niệm.
“Mọi người ra ngoài trước đi, tôi có chuyện muốn nói riêng với Anh Bạch.” Trần Ca nhìn về phía các học sinh của Trường Trung học Mộ Dương, bọn họ chỉ là tàn niệm không muốn rời khỏi Trường Trung học Mộ Dương sau khi chết, ngay cả lệ quỷ cũng không phải, nếu thực sự tranh đấu chém giết sẽ rất dễ dàng biến mất, Trần Ca làm như vậy là đang bảo vệ bọn họ.
Theo chân các học sinh ra khỏi phòng y tế, Trần Ca tranh thủ cơ hội đóng cửa, đưa tất cả các học sinh vào quyển truyện tranh, khi gặp ông Hiệu trưởng, anh mong những đứa trẻ này sẽ giúp mình nói vài lời có ích.
Phòng y tế trở nên yên tĩnh trở lại, khi Trần Ca quay lại, anh phát hiện Anh Bạch đã bước xuống khỏi giường.
Cơ thể cô suy yếu, trông có vẻ yếu ớt, nhưng cô vẫn cố gắng đi đến bên cạnh Trần Ca, hình như đã coi Trần Ca như là người nhà.
Bình luận