Chương 828: Trên người của thầy có hơi thở của cô ấy

“Số Một là người rất đặc biệt, anh ta khác hẳn những người khác, anh ta là học sinh đầu tiên của ngôi trường này.” Chu Đồ liếc mắt nhìn những thành viên khác trong câu lạc bộ: “Nói cách khác, ngôi trường này trở thành bộ dạng như bây giờ có liên quan rất nhiều đến anh ta.”

“Khi cậu nhắc tới họa sĩ, chẳng hiểu sao tôi lại thấy sợ hãi, chỉ hai chữ đó thôi cũng khiến tôi hết hồn.” Cơ thể của Trương Cự sắp bị nhuộm đỏ hoàn toàn bởi máu, khuôn mặt giống như một ngọn nến đang tan chảy, trông rất kinh dị.

“Sợ là chuyện bình thường, bởi vì trước khi trở thành quái vật, nhất định cậu đã nhìn thấy anh ta, cậu chính là một trong những tác phẩm của anh ta.” Chu Đồ vô tình nói ra một bí mật khác: “Mọi thứ cậu trải qua sau khi đi vào cửa đều do họa sĩ sắp đặt, chỉ có điều sau này có một chuyện nho nhỏ ngoài ý muốn xảy ra.”

“Làm sao cậu lại biết chuyện này? Không phải cậu vừa nói không biết chút chuyện gì về họa sĩ đó sao?”

“Bởi vì tôi cũng giống như cậu, nói chính xác hơn thì ngoại trừ chính họa sĩ đó, những người khác đều là tác phẩm của anh ta!” Chu Đồ nói với vẻ sợ hãi sâu sắc: “Cậu, tôi, Lâm Tư Tư, kể cả Vương Nhất Thành và mỗi người trong trường học này, tất cả chúng ta đều là tác phẩm của họa sĩ. Bắt đầu từ khi bước vào cửa, chúng ta đã sống trong kịch bản của họa sĩ đó rồi.”

“Nếu đúng như lời em nói, tại sao Trương Cự lại gặp chuyện ngoài ý muốn?” Trần Ca không hoàn toàn tin tưởng Chu Đồ, cũng không phải anh nghi ngờ Chu Đồ lừa dối mình, mà chỉ là bởi vì có nhiều chuyện Chu Đồ cũng không biết, chẳng hạn như sự tồn tại của Trương Nhã.

Người đã nuốt người đẩy cửa Học viện tư thục Tây Thành chính là Trương Nhã, cho nên mặc kệ những người khác làm sao, ít nhất sẽ có một trong mười bốn bức tranh kia chắc chắn không phải là tác phẩm của họa sĩ.

“Họa sĩ chủ quan, anh ta không ngờ lại có người có lựa chọn khác với mình, càng không hề nghĩ đến sẽ có người dám phản bội mình ở ngay dưới mắt mình.” Chu Đồ hít sâu một hơi, khó khăn vặn vẹo cổ nhìn Trương Cự: “Có lẽ cậu đã nghe thấy cái tên Thường Văn Vũ.”

“Tất nhiên, cô ta đã phản bội lời hứa và lấy đi con mắt trái của tôi, khiến tôi trở thành kẻ chết thay của cô ta.” Trương Cự có ấn tượng rất xấu về Thường Văn Vũ.

“Người cô ấy phản bội không phải cậu, mà là họa sĩ.” Giọng nói của Chu Đồ lớn hơn, như thể đang dùng chút sức lực cuối cùng để bênh vực cho Thường Văn Vũ: “Thường Văn Vũ là người thứ hai bước vào ngôi trường này, và cũng là người duy nhất chạy trốn khỏi nơi này thành công!”

“Cậu muốn nói gì?”

“Cô ấy đã dùng hành động thực tế của mình để nói với chúng ta một điều, ngoài việc làm theo những gì họa sĩ đã nói, chúng ta còn có nhiều cách khác để đi, người chúng ta cần phục tùng không phải là họa sĩ, mà là chủ nhân thực sự của ngôi trường này.” Trên cổ Chu Đồ xuất hiện từng đường gân xanh dài hẹp, tình trạng cơ thể cậu ta càng ngày càng không ổn.

Trần Ca luôn tò mò không biết chủ nhân của ngôi trường này rốt cuộc là ai, dù sao đối phương rất có thể là một lệ quỷ trên áo đỏ: “Em có thể cho thầy biết chủ nhân thực sự của ngôi trường này là ai không?”

Chu Đồ nhìn Trần Ca thật lâu, nói ra hai chữ: “Chúng ta.”

“Chúng ta?”

“Không sai, tất cả nỗi tuyệt vọng khi bị bắt nạt đều trở thành nền tảng của trường ma này, sau khi linh hồn trẻ tuổi ngập ngừng bước vào cửa, nó đã dung hợp thành một con quái vật đang không ngừng trưởng thành.” Chu Đồ chỉ vào bản thân, rồi chỉ vào những người xung quanh: “Tất cả chúng ta đều ở trong cơ thể của con quái vật này, chúng ta đều là một phần của con quái vật này, nơi đây chứa đựng ký ức của chúng ta, là nhà và cũng là cơ thể của chúng ta.”

Trần Ca đã hiểu Chu Đồ muốn diễn đạt điều gì, chủ nhân thực sự của Thông Linh Trong Trường Ma không phải chỉ một người nào đó, mà là một loại ý chí.

Người đẩy cửa đã chết, không có người đẩy cửa mới chịu đựng những cảm xúc tiêu cực đằng sau cánh cửa, cánh cửa này cứ lang thang trong những nỗi tuyệt vọng tương tự, và cuối cùng những tàn niệm tuyệt vọng đó bắt đầu từ từ thống trị cánh cửa.

Trần Ca chợt hiểu tại sao điện thoại màu đen lại gọi ngôi trường này là Thông Linh Trong Trường Ma.

Bản thân trường ma chỉ là một cảnh tượng, nhưng dưới tác động của tuyệt vọng và cảm xúc tiêu cực, bản thân cảnh tượng này đã có ý chí nhất định, cho nên đã xuất hiện “cánh cửa” có thể tự do di chuyển chưa bao giờ có.

Những cánh cửa khác đều được một người đầy tuyệt vọng đẩy ra, và được cố định ở một nơi nhất định trong thế giới màu đỏ máu, chỉ có cánh cửa này mới chủ động xuất hiện bên cạnh những kẻ tuyệt vọng.

Nơi đây đã trở thành ngôi nhà để những đứa trẻ tuyệt vọng có thể trốn tránh, che chở cho những linh hồn cùng đường bí lối, nhưng cũng tước đi mạng sống của họ theo một cách khác.

“Không đúng.” Trần Ca bỗng nhiên mở miệng: “Vào trường thì nhất định phải chết, làm sao Thường Văn Vũ có thể thoát khỏi ngôi trường ma này? Tất cả những đứa trẻ bước vào trường này đều có nhiều lựa chọn khác nhau, và mỗi lựa chọn tương ứng với một loại kết quả!”

“Tuy rằng tôi không biết tại sao thầy lại đột nhiên nói như vậy, nhưng thầy nói cũng không sai.” Chu Đồ nói tiếp theo câu hỏi của Trần Ca: “Trường học có ý chí riêng, mỗi người khi vào trường đều có lựa chọn khác nhau, lựa chọn khác nhau sẽ dẫn đến kết quả khác nhau. Một số người sẽ rời trường học và bắt đầu lại sau khi trải qua nỗi đau và tuyệt vọng; một số sẽ hòa làm một thể với nỗi tuyệt vọng và trở thành một phần của trường học; còn có một số ít thì từ bỏ mọi thứ, quên đi mọi thứ và nhắm mắt lại. Bọn họ có thể có rất nhiều sự lựa chọn, ít nhất đó là những gì tôi nghe được từ miệng Thường Văn Vũ.”

“Nếu theo những gì em nói thì ngôi trường này cũng không tệ, ít nhất là đối với những đứa trẻ tuyệt vọng đó.”

“Ý chí tạo thành trường học thì không sai, người sai là họa sĩ. Anh ta đã thay đổi nội quy của trường, cắt đứt đường đi ra, giam tất cả mọi người lại.” Giọng nói của Chu Đồ từ từ lớn hơn, nhưng cơ thể lại càng ngày càng suy yếu.

“Tại sao họa sĩ phải làm như vậy?” Trương Cự hơi nghi hoặc một chút.

“Tôi không biết anh ta đang nghĩ gì, tôi chỉ biết đã từng có người chống lại họa sĩ, Thường Văn Vũ thành công, nhưng mà tôi và những người khác đều thất bại.” Chu Đồ gầy gò dựa vào người Trương Cự: “Mỗi lần phòng vẽ tranh xuất hiện vấn đề, họa sĩ sẽ xuất hiện. Anh ta sắp đến rồi, nếu mấy người không muốn mất trí nhớ lần nữa và trở thành những con rối vui vẻ không cần suy nghĩ thì tốt nhất nên tìm cách rời đi càng sớm càng tốt.”

“Bây giờ chạy trốn còn kịp sao?” Trương Cự hơi bi quan: “Người mà chúng ta phải đối mặt chính là họa sĩ, tất cả chúng ta liên hợp lại với nhau khéo cũng chẳng có tư cách làm đối thủ của anh ta.”

“Không có chuyện gì đâu.” Khuôn mặt tái nhợt của Chu Đồ nặn ra một nụ cười, ngón tay gầy guộc duỗi ra chỉ vào Trần Ca: “Thường Văn Vũ đã trở lại, tôi cảm nhận được một hơi thở quen thuộc trên người thầy ấy.”

“Ở trên người thầy?” Bản thân Trần Ca cũng hơi kinh ngạc: “Em có chắc đó là hơi thở của Thường Văn Vũ không? Không phải là hơi thở của những người phụ nữ khác sao?”

“Tôi chắc chắn.” Chu Đồ cũng không hiểu được ý tứ khác trong lời nói của Trần Ca, gật đầu đầy chắc chắn.

“Thầy còn chưa gặp Thường Văn Vũ, làm sao mà trên người thầy có hơi thở của cô ấy được?” Trần Ca xua tay.

“Có thể trên người thầy có đồ vật của cô ấy, hoặc cũng có thể là thầy có quan hệ máu mủ với cô ấy? Hay hai người là người yêu của nhau?”

“Thôi đi, đừng nói tiếp nữa.” Trần Ca nghiến răng: “Thầy cảm thấy hình như mình bị gài bẫy.”

Chu Đồ không hề nghĩ việc trên người Trần Ca có hơi thở của Thường Văn Vũ là vấn đề gì lớn, cậu ta vẫn đang không ngừng thuyết phục Trần Ca: “Chúng ta đã quên một số ký ức, có thể bí mật được cất giấu ở trong những ký ức đã mất đó, thầy không cần quá lo lắng đâu, trực giác của tôi vẫn luôn chính xác.”

Chương 828vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnHệ Thống Nhà Ma– một bộ truyện thuộc thể loạiKinh dịđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...