Chương 823: Câu lạc bộ Áo Đỏ

Ký ức là một thứ gì đó rất khó tả, giống như tuyết mãi mãi sẽ không tan biến, rồi lại giống như ánh sáng thoáng qua rồi biến mất, muốn nắm bắt cũng không nắm bắt được, muốn quên đi cũng không thể quên được.

Chu Đồ đã bị giấc mộng kia quấy nhiễu một thời gian dài, cậu ta biết mình khác người, nhưng cậu ta lại không thể chắc chắn, và cuối cùng đã chìm sâu vào trong sự nghi ngờ.

Mãi cho đến ngày hôm nay gặp được Trần Ca.

Người đàn ông này là người đầu tiên khẳng định với Chu Đồ, tất cả những giấc mơ của cậu ta đều là thật, tất cả những gì cậu ta trải qua đều không phải hư cấu mà là một ký ức không thể xóa nhòa, in sâu trong tâm trí cậu ta.

Chu Đồ có được câu trả lời như ý muốn, nhưng đồng thời cũng bị mắc kẹt trong một vòng xoáy nguy hiểm, không biết nếu tiếp tục đi theo Trần Ca sẽ là tan xương nát thịt, hay là được giải thoát.

“Em nghĩ kỹ chưa?” Trần Ca đứng trước mặt Chu Đồ, lặp lại câu hỏi một lần nữa.

“Em...”

“Nếu thật sự không hạ quyết tâm được, có thể nhìn cậu ấy.” Trương Cự và Vương Nhất Thành đột nhiên đi tới, bọn họ kẹp Chu Đồ ở giữa: “Chu Long, lại đây.”

Trạng thái của Chu Long, người đi cuối cùng có gì đó không ổn, ánh mắt cậu ta rất lạ, như có lửa đốt, cả người như nằm ở ranh giới gục ngã và phát điên.

“Mấy em đã làm gì cậu ấy?” Trần Ca nhìn tay phải của Chu Long, cái tay nắm điện thoại của đứa trẻ này đã nổi gân xanh.

“Bọn em tìm thấy một bài báo không trọn vẹn trong phòng hồ sơ, có một nhân viên chuyển phát nhanh bình thường đi lang thang quanh trường học đã biến mất trong trường, sau vài ngày cảnh sát điều tra, một thi thể không trọn vẹn được tìm thấy trong phòng chứa đồ lặt vặt của của phòng giải phẫu.” Trương Cự đưa một tờ báo bị hư hỏng nặng cho Trần Ca: “Thi thể không trọn vẹn đó chính là cậu ta, Chu Long.”

Ký ức hư cấu bị vỡ vụn, khi Chu Long nhìn thấy tờ báo đó đã nhớ ra được rất nhiều điều.

Học hành chăm chỉ, ước mơ cuối cùng của cậu ta chính là thi vào đại học, còn hiện thực lại lạnh như băng đến mức khiến người ta không đành lòng nhìn.

Cô gái mà cậu ta thích học rất xuất sắc và đã được nhận vào trường đại học y khoa tốt nhất, nhưng điểm số của cậu ta lại rất kém, thậm chí cậu ta còn không thể trả nổi học phí cho việc học lại.

Gia cảnh bần hàn, người thân duy nhất còn đang bệnh nặng, sức khỏe ngày càng sa sút.

Số kiếp liên tục ập đến, nhưng cũng không thể đánh gục được chàng trai này, cậu ta bắt đầu học cách chăm sóc người khác và tự mình chống đỡ gia đình này.

Khi đi tìm việc, người khác cho rằng cậu ta không có tinh thần, cậu ta cắt phăng mái tóc dài bù xù, người ta cho rằng hình xăm của cậu ta sẽ khiến khách hàng sợ hãi, cậu ta lại tự mình cầm dao cạo đi một lớp da. Cậu ta không bị đánh ngã, cuối cùng cũng tìm được một công việc phù hợp với mình: Nhân viên chuyển phát nhanh.

Cậu ta rất chăm chỉ, rất thân thiện, ánh mắt mang theo sự bướng bỉnh, trên môi luôn nở nụ cười, cậu ta cố gắng sống hết mình, dựa vào nỗ lực của bản thân để nhận sự tôn trọng và bảo đảm về vật chất.

Sau khi trải qua kỳ nghỉ hè khó khăn nhất, cậu ta đã quen với công việc này, ngày nào cũng đi làm đến tối muộn, và niềm vui duy nhất chính là nhận được một số đơn hàng gửi đến Học viện Y khoa Hàm Giang.

Mỗi lần bước vào khuôn viên trường, trong lòng cậu ta đều vô cùng mong đợi, cậu ta biết cô gái mình thích đang học trường này, dù chỉ đứng ở phía xa xa để liếc mắt nhìn đối phương, trong lòng cậu ta cũng sẽ cảm thấy rất mãn nguyện, có thể vui vẻ cả ngày.

Trường học nói lớn không lớn, nói nhỏ cũng không nhỏ, cũng không biết khi nào cậu ta mới gặp được người cần gặp.

Trong đầu cậu ta mơ tưởng đến khung cảnh gặp lại vô số lần, nhưng khi cô gái đó thực sự xuất hiện, cậu ta mới nhận ra rằng mọi sự chuẩn bị và tập luyện đều vô ích, cậu ta hồi hộp đến mức nói không ra lời, giống như một đứa trẻ bị phát hiện bí mật.

Sau ngày hôm đó, bọn họ để lại thông tin liên lạc với nhau, không ngờ cô gái đó lại chủ động, cô ta thích cảm giác được kiểm soát, còn Chu Long thì lầm tưởng đó là tình yêu.

Sự phục tùng đến ngoan ngoãn của cậu ta đổi lại bằng một loại tra tấn về tinh thần, cô gái đó thích dằn vặt Chu Long, cô ta luôn nhắc nhở Chu Long: Cậu không là cái gì cả.

Lòng tự trọng có được nhờ những nỗ lực đã bị giẫm nát từng chút một, Chu Long trở thành một con rối trong tay cô gái, điều đáng sợ hơn là Chu Long không hề hay biết về điều đó.

Cậu ta là một chàng trai đô con mà ngốc nghếch, không phải là đối thủ của cô nàng học sinh xuất sắc thông thạo giải phẫu và tâm lý học tội phạm kia.

Cậu ta giống như một con cừu bị vặt sạch lông, nằm trần truồng trên cái bàn ăn tối của cô gái, tùy ý cho người ta xâu xé.

Cuối cùng, loại tổn thương về mặt tinh thần này kéo dài đến tận cơ thể. Mãi đến khi sắp chết, Chu Long mới nhận ra, nhưng đáng tiếc là đã quá muộn rồi.

Máu tươi chảy ra từ những vết thương, Chu Long nắm chặt chiếc điện thoại màu hồng, hai mắt nhìn chằm chằm tờ báo mà Trần Ca cầm trong tay.

Sau nhiều lần kích thích, cuối cùng thì cửa sổ ký ức của cậu ta cũng được mở ra.

“Mấy người có biết miếng thịt nào trên cơ thể có màu hồng nhạt không?”

Tơ máu giống như những đường chỉ khâu lên da, Chu Long đi từng bước về phía Trần Ca: “Thịt mềm nhất là lúc vết thương sắp lành lại, cô ấy thích màu hồng nhạt.”

Cơ thể Chu Long bắt đầu lệch ra, cơ thể cậu ta có rất nhiều viết bị khâu lại, khó có thể tưởng tượng chuyện gì đã xảy ra với cậu ta sau khi chết.

“Lại thêm một nửa áo đỏ.” Ánh mắt Trần Ca vô cùng bình tĩnh. Khi Chu Long chỉ còn cách anh hai bước, anh nâng hai tay lên, nhẹ nhàng ôm lấy Chu Long: “Thầy muốn em hiểu một điều, bất kể khi nào, bất kể lý do là gì, bất cứ điều gì làm tổn thương em đều không được phép, cho dù thứ đó có tên là tình yêu.”

Nhìn cậu bé đang ở sát mình, Trần Ca cảm thấy hơi xót xa, anh vỗ vai Chu Long: “Thầy không biết bây giờ em nghĩ gì, nhưng thầy có thể cam đoan rằng, nếu chúng ta có thể rời khỏi ngôi trường này, thầy sẽ giúp em gặp lại cô gái đó.”

Đường máu chảy trong máu thịt của Chu Long đột nhiên ngừng lại, Chu Long nhìn thẳng vào Trần Ca, sau đó chậm rãi cúi đầu: “Một lời đã định.”

Chu Long nắm chặt chiếc điện thoại màu hồng, lặng lẽ lui về phía sau Trần Ca.

Áo khoác của Chu Long và Trương Cự vẫn đang chuyển sang màu đỏ, ngay cả khi bọn họ không phải là áo đỏ thì cũng là nửa áo đỏ mạnh nhất, nếu tính cả Vương Nhất Thành, lúc này Trần Ca sẽ không quá sợ hãi khi phải đối mặt với những áo đỏ bình thường.

“Có thể đến tòa nhà phòng thí nghiệm rồi.” Trần Ca không hỏi lại Chu Đồ nữa, anh đã nhìn thấy đáp án từ trong ánh mắt của đối phương rồi.

Sau khi nhìn thấy bộ dạng của Chu Long, móng tay của đứa bé đó cắm sâu vào trong thịt, có lẽ cậu ta cũng có tâm nguyện chưa hoàn thành được, chẳng qua là hiện tại đến cả tâm nguyện đó là gì cậu ta cũng quên rồi.

Đi qua bụi cây, Trần Ca dẫn các thành viên của câu lạc bộ đi đến tòa nhà phòng thí nghiệm, đây là chuyến thăm thứ hai của anh vào tối nay.

“Áo đỏ đó có lẽ vẫn còn ở trong phòng trực ban, nếu gặp được hắn ta, đúng lúc có thể trả lại quần áo cho hắn ta.” Trần Ca nói một cách đầy tự tin, dẫn theo học sinh dừng lại bên ngoài tòa nhà.

“Tòa nhà này là hang ổ của những con quái vật lộn ngược, câu lạc bộ mỹ thuật mà chúng ta phải đến ở lầu bốn, sau khi nhìn xong căn phòng đó, chúng ta sẽ rời đi ngay lập tức, bất kể ký ức của Chu Đồ có được đánh thức hay không.” Trần Ca dẫn đầu, đi đến bên cạnh cửa sổ của phòng nào đó ở lầu một: “Bây giờ, cùng thầy đi lên thôi.”

Mấy học sinh nhìn nhau, sau đó nhìn thấy Trần Ca dễ dàng leo lên lầu hai.

“Tôi đã nói thầy ấy chắc chắn là giáo viên thể dục mà.” Trương Cự, Chu Long và Vương Nhất Thành đều đã lấy lại trí nhớ, đối với lệ quỷ, việc leo tầng cũng chẳng có vấn đề gì, chỉ có Chu Đồ là mặt lộ vẻ khó xử.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...