Chương 780: Tính đặc thù của cảnh tượng bốn sao

“Lầu một là thầy Bạch, lầu hai là áo đỏ, lầu ba là một đám quái vật không nhìn thấy được, vậy lầu bốn sẽ có thứ gì?”

Trần Ca một mình đứng giữa hành lang, ngay cả hô hấp cũng không dám dùng quá sức. Con ngươi của anh co lại thành một điểm, bắp thịt toàn thân căng thẳng.

“Nếu đã tới rồi, vậy thì xem thử.”

Anh di chuyển bước chân, bóng hình anh chậm rãi bị màn đêm nuốt chửng.

Trên hành lang u ám, ánh đèn duy nhất là từ màn hình hiển thị của thang máy, những con số màu đỏ tươi ấy giống như gương mặt cười bị dao nhíp rạch ra, không thể khép lại, vĩnh viễn chỉ có thể mang theo nụ cười đau đớn.

“Cọt kẹt...”

Sau khi đi xa mấy bước, Trần Ca lại phát hiện một căn phòng liên quan đến mỹ thuật: Phòng chứa mô hình.

Cánh cửa vốn đã không đóng kín, lộ ra một khe hở, giống như lúc này đang có người ghé vào sau cửa rình coi.

Trần Ca chậm rãi đẩy cửa gỗ ra, cảnh tượng trong phòng có hơi kì quái.

Không có dụng cụ thí nghiệm, chỉ có từng đống vải trắng "đứng vững", mang lại cho người ta cảm giác như từng người đội vải trắng đứng trong phòng.

“Đây là?”

Trần Ca quyết đoán tiến gần, tự tay gỡ xuống tấm vải trắng ở gần mình nhất. Anh muốn biết dưới lớp vải có cái gì, nhưng lại sợ thứ dưới lớp vải trắng quá nguy hiểm, cho nên chỉ đành dùng chiêu thoát hiểm, muốn thừa dịp đối phương chưa kịp phản ứng, tiên hạ thủ vi cường.

Vải trắng rơi xuống, phía dưới là một bức tượng cơ thể người bị lột da.

“Nguyên liệu này hình như không phải thạch cao với cao su nhân tạo.” Trần Ca khẽ nhíu mày, phía dưới lớp vải là một mô hình cơ thể người không có da.

Bắp thịt ở trạng thái dùng lực, mạch máu quấn vào nhau và xuyên qua da thịt, sinh động như thật, khiến mỗi một chi tiết nhỏ đều lộ ra nguyên gốc.

“Chẳng lẽ sinh viên mỹ thuật của trường này dùng thứ này để luyện tập vẽ tranh?”

Anh nhìn mô hình cơ thể người, mô hình cũng đang nhìn anh, đôi con ngươi nằm sâu trong mạch máu và xương cốt, nhìn chòng chọc vào Trần Ca.

“Trong phòng chứa thuốc màu thì chứa từng hàng thuốc màu mang theo mùi máu tươi, phòng chứa mô hình lại có từng đống mô hình bị lột da đang đứng, mình đã không dám tưởng tượng bên trong phòng sinh hoạt mỹ thuật ở cuối sẽ có thứ gì.”

Trần Ca đắp kín lại vải trắng, rút ra được bài học kinh nghiệm từ lần trước, không dừng lại ở cùng một nơi quá lâu, trực tiếp trở ra.

Lúc anh xoay người đóng cửa, ánh mắt lướt qua bên trong phòng chứa mô hình, một miếng vải trắng rơi xuống đất, đồ vật bên trong không biết đi đâu.

Rời khỏi phòng chứa mô hình, Trần Ca lại tìm thấy phòng chứa giấy vẽ ở bên kia hành lang. Toàn bộ "giấy vẽ tranh sơn dầu" bên trong đã xử lý được một nửa, hoặc là đã làm xong.

Anh lấy tay sờ, "giấy vẽ tranh sơn dầu" xử lý xong có bề mặt nhẵn bóng, cũng không biết đã bôi lên thứ gì.

Thứ dẫn đến sự cảnh giác của Trần Ca chính là những tờ "giấy vẽ tranh sơn dầu" chưa xử lý hay mới xử lý một nửa, xúc cảm khi sờ vào những "tờ giấy" ấy rất giống với da người.

Không ở lại lâu, Trần Ca dùng quần áo bảo hộ lau tay, lui ra khỏi phòng.

“Rốt cuộc tòa nhà thí nghiệm này dùng để thí nghiệm thứ gì?”

Trần Ca tiếp tục đi về phía trước, cuối cùng cũng tìm được phòng sinh hoạt mỹ thuật ở nơi sâu nhất trong hành lang.

“Giống với những gì mình suy đoán trước đấy.”

Thành công tìm được phòng sinh hoạt mỹ thuật, mục đích Trần Ca tiến vào tòa nhà thí nghiệm đã đạt được một nửa.

Anh bước nhanh về phía trước, đẩy mở cửa phòng.

Cửa gỗ theo tiếng kêu mở ra, trong phòng bày mười ba cái giá vẽ, trên vách tường dán đầy các loại tác phẩm hội họa.

Mới nhìn thì đây chính là một căn phòng vẽ tranh rất bình thường, nhưng nếu nhìn kỹ sẽ phát hiện ra trong căn phòng này có chứa vô số những chi tiết khiến người ta sợ hãi.

Những bức tranh trên tường vô cùng kì quặc, có mặt người, có linh hồn méo mó, có chân dung, có cơ thể biến dị, toàn bộ nội dung vẽ khác nhau, nhưng tất cả người hay "quỷ" trong tranh đều bị đảo ngược, không có ngoại lệ.

Cảnh tượng vẽ xuôi chiều, thế nhưng người trong tranh lộn ngược, chúng nó giống như sống trong một thế giới khác, những gì vẽ trong tranh chỉ là cái bóng của bọn chúng.

Các bức tranh phủ kín tường đem đến cho Trần Ca một loại chấn động không thể hình dung, đi ở giữa, tầm mắt bị thu hút, có một loại ảo giác như đi xuyên qua ác mộng.

Đi tới trung tâm phòng tranh, trên mười ba giá vẽ kia đặt mười ba tác phẩm vẫn chưa hoàn thành, trong đó có ba bức thu hút sự chú ý của Trần Ca.

Có một bức vẽ hai cánh cửa đảo ngược, một cánh đỏ máu, một cánh bình thường.

Hai cánh cửa phòng này đều đang mở rộng, trong cửa có một họa sĩ cầm bút đang đứng, hắn ta cúi đầu nhìn bản thân lật ngược, đang suy nghĩ vấn đề gì đó.

Tác phẩm có tên là “Tôi ở bên kia cánh cửa”, phía dưới tên tác phẩm còn có một hàng chữ nguệch ngoạc viết bằng máu: Đủ tuyệt vọng sẽ mở được cửa, vậy nếu như rũ sạch tuyệt vọng, có khi nào trong cánh cửa sẽ khôi phục bình thường hay không.

Tác phẩm này là bức tranh duy nhất có tên mà Trần Ca tìm thấy, tác giả hiển nhiên biết đến sự tồn tại của cửa.

Bức tranh thứ hai dẫn đến sự chú ý của Trần Ca có hơi kinh khủng, thứ vẽ bên trong chính là căn phòng tranh này.

Nửa phần trên tác phẩm là mười ba họa sĩ ngồi trên ghế vẽ tranh, nửa dưới tác phẩm là một màu đỏ tươi, mười ba họa sĩ với những cách chết khác nhau, chết thảm ngay trên chỗ ngồi của mình. Điều khiến người ta nghẹt thở nhất chính là, nửa trên của tác phẩm, thứ các họa sĩ đang vẽ trên bản vẽ chính là dáng vẻ chết thảm của chính mình.

“Hình như những họa sĩ này biết được kết cục của mình, nhưng bọn họ vẫn vẽ tranh, là bởi vì kết cục đã định trước, không thể thay đổi sao?”

Bức tranh thứ ba dẫn đến sự chú ý của Trần Ca có tiến độ hoàn thành thấp nhất, nửa trên tác phẩm là một đứa trẻ đứng thẳng hướng về tấm gương, thế giới bên cạnh nó đều bình thường, nhưng trong tấm gương lại là một không gian đỏ máu, đứa bé trong tấm gương máu me khắp người, dùng sức đập mặt kính.

Nửa dưới tác phẩm vẫn là đứa bé đó, thế giới bên cạnh nó tràn ngập máu đỏ, chỉ có tấm gương trước mắt là sạch sẽ sáng sủa, người nó đầy máu đập lên mặt kính, muốn bóp chết bản thân không bị thương ở trong gương.

“Mình từng gặp tấm gương đầy máu ở trong phòng sửa chữa, tấm gương trong trường ma có tác dụng giống với cửa sao? Không đúng, hình như mình đã bỏ qua một thứ rất quan trọng!”

Trần Ca biết cảnh tượng bốn sao hoàn toàn khác với cảnh tượng ba sao trước đấy, rất nhiều kinh nghiệm trước kia của anh đã không còn thích hợp để dùng nữa.

“Cửa và gương, cửa máu và tấm gương đỏ máu sau cửa...”

Manh mối trong đầu chậm rãi xâu chuỗi với nhau, trong lòng Trần Ca có một suy đoán to gan.

“Có lẽ mình nên giữ lại bức tranh này.” Trần Ca coi trọng bức tranh thứ ba như thế vẫn còn một nguyên nhân, nơi họa sĩ ký tên ở dưới bức tranh có viết ba chữ: Lâm Tư Tư.

Bức tranh này có khả năng thật sự vẽ về Lâm Tư Tư, mà phá giải bí ẩn trên người Lâm Tư Tư có tác dụng giúp Trần Ca hiểu rõ thế giới sau cánh cửa, thậm chí có thể nói đây chính là nhiệm vụ chủ yếu mà anh sắp xếp cho chính mình.

Trần Ca đưa tay về phía giá vẽ, thậm chí anh còn chưa chạm vào bức vẽ kia, cả căn phòng vẽ tranh đã xảy ra biến cố to lớn.

Đỉnh đầu có nước nhỏ xuống, Trần Ca giơ tay chạm vào mới phát hiện đấy chẳng phải nước, mà là máu.

Không khí trở nên ẩm ướt, mùi thối nồng nặc lặng lẽ bốc lên, mặt tường bắt đầu nhỏ ra máu tươi, trên mặt đất cũng xuất hiện từng dấu chân máu không ngừng đậm lên.

Thế giới vốn bình thường dường như đang chồng lên một thế giới màu đỏ máu khác, tất cả các tác phẩm trong phòng vẽ tranh đều trở nên méo mó, một bóng đen đột nhiên lóe ra từ bức tranh nào đó, chạy thẳng ra cửa phòng.

Bóng người kia Trần Ca thấy hơi quen mắt, anh lập tức dừng động tác trong tay, nắm lấy cái đinh, dùng hết tốc lực ném về phía cửa phòng.

Chương 780vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnHệ Thống Nhà Ma– một bộ truyện thuộc thể loạiKinh dịđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...