“Bây giờ không còn người ngoài ở đây, anh không cần kiêng dè gì hết, nói toàn bộ những gì anh biết đi.”
Trần Ca đặt hai quyển nhật ký xuống trước mặt Thượng Quan Khinh Hồng.
“Cậu tìm thấy ở đâu vậy?" Thượng Quan Khinh Hồng vẫn chưa hoàn hồn từ cơn chấn động. Trong ấn tượng của anh ta, cho dù Trần Ca không bị dọa chết khiếp thì ít nhất cũng sẽ bị dọa ngất mới đúng, nhưng Trần Ca trước mắt không chỉ bình thường mà trên người còn tản ra một loại hơi thở nguy hiểm.
“Nhà ma của anh quả thực bị ma ám, mà toàn bộ căn nguyên của tại nạn đều xuất phát từ quyển nhật ký này.” Trần Ca mở khóa ba lô ra. Nếu như Thượng Quan Khinh Hồng vẫn còn ngụy biện, anh sẽ gọi mấy vị bác sĩ kia tới, bảo bọn họ lại kiểm tra toàn thân cho Thượng Quan Khinh Hồng một lượt.
Yên lặng mấy phút, Thượng Quan Khinh Hồng đột nhiên lộ ra nụ cười. Anh ta khó khăn cử động cổ, nhìn về phía Trần Ca: “Cho dù tôi nói cho cậu cũng chẳng có tác dụng, thứ bẩn thỉu trong quyển nhật ký này đã rời đi rồi, nó chỉ là một cái xác không.”
“Xác không?" Trần Ca càng tò mò: “Xem ra anh biết rất nhiều thứ.”
“Tôi cũng không lừa cậu, quyển nhật ký này tôi mua lại từ trong tay một người mẹ. Con của cô ấy đã trở thành người thực vật bởi vì tai nạn. Cô ấy đã chăm sóc con mình ròng rã năm năm, cho đến đêm khuya một ngày nọ, con của cô ấy đột nhiên tỉnh lại, nhìn thế giới xung quanh rơi vào sự hoảng sợ tột độ, giống như cậu ta đã mơ một cơn ác mộng rất dài.” Lời Thượng Quan Khinh Hồng thật sự gợi lên hứng thú của Trần Ca.
“Người thực vật tỉnh lại? Vậy bây giờ đứa con kia đang ở đâu?" Trần Ca không cho là Thượng Quan Khinh Hồng đang nói dối, anh muốn trực tiếp tìm được đứa con kia.
“Chết rồi, sau khi cậu ta tỉnh lại chẳng bao lâu thì chết.” Giọng của Thượng Quan Khinh Hồng có hơi kì lạ, giống như từng chữ nói ra đều sẽ do dự một lát: “Trong khoảng thời gian người con trai tỉnh lại, nói năng lộn xộn, sợ tất cả mọi người xung quanh, bao gồm cả mẹ của chính cậu ta. Khoảng hai ngày sau, cuối cùng người con trai mới thả lỏng cảnh giác với mẹ mình, cậu ta nói với mẹ rằng mình giấu một quyển nhật ký ở trong phòng, hi vọng mẹ có thể bảo quản ổn thỏa. Người mẹ lập tức đồng ý, nhưng vào tối hôm đó, người con trai qua đời, nguyên nhân tử vong là tim ngừng đột ngột.”
“Sau khi người con trai nói bí mật cho mẹ thì chết?" Trần Ca cảm thấy bên trong chắc chắn có vấn đề.
“Người mẹ đó không dám tin đây là sự thật. Cô ấy chăm nom tròn năm năm, con trai vất vả lắm mới tỉnh dậy, kết quả vào đêm thứ hai sau khi tỉnh lại thì vĩnh viễn rời khỏi thế gian. Cô ấy chịu phải kích thích rất lớn, tâm lý xảy ra vấn đề, điều trị rất lâu vẫn không thể thoát khỏi bóng ma. Cuối cùng dưới sự đề nghị của bác sĩ, cô ấy bán hết tất cả những thứ liên quan đến con trai đi, coi như cậu con trai kia chưa từng tồn tại trong cuộc đời mình.” Thượng Quan Khinh Hồng biết rất chi tiết, giống như anh ta đã từng điều tra quyển nhật ký này: “Tôi gặp được người mẹ ấy và bác sĩ điều trị chính của cô ấy ở chợ đồ cũ, cũng mua quyển nhật ký này vào lúc đó.”
“Bệnh tình người mẹ của cậu con trai bây giờ thế nào? Cô ấy sống ở đâu? Có đang tiếp nhận trị liệu không?" Đại não Trần Ca đã bắt đầu nhanh chóng vận động, anh "ngửi" thấy mùi không giống bình thường trong cả câu chuyện.
“Rất đáng tiếc, trị liệu tiến hành không thuận lợi, bán đồ đạc đi cũng không thể quên được quá khứ, người mẹ bởi vì thương tâm quá độ, không chịu được đả kích, vào tối một ngày nọ cũng đi rồi.” Thượng Quan Khinh Hồng cố gắng muốn ngồi thẳng người dậy: “Tôi biết chỉ có ngần ấy.”
“Anh nói xác không có nghĩa là sao?”
“Lúc quyển nhật ký mới được cầm về nhà ma, vào mỗi nửa đêm bên trong sẽ truyền ra tiếng cười và tiếng khóc trẻ em, đây cũng là nguyên nhân chủ yếu mà các cảnh tượng buổi tối của Học Viện Ác Mộng chúng tôi khi đó cực kì đáng sợ. Nhưng về sau cũng không biết vì sao, quyển nhật ký bỗng nhiên lại trở nên bình thường, thế nên tôi đoán bây giờ nó chỉ là một cái xác không.” Thượng Quan Khinh Hồng biểu hiện rất bình thường.
Trần Ca không chắc Thượng Quan Khinh Hồng có nói dối hay không, nhưng có một điểm anh rất rõ, bên trong quyển nhật ký này quả thực không có ma quỷ tồn tại, lão Chu và Hứa Âm đã xác nhận.
“Mỗi câu tôi nói đều là thật.” Giọng nói của Thượng Quan Khinh Hồng trở nên yếu đi: “Tôi biết Hàm Giang là địa bàn của cậu, nếu cậu có thế lực lớn như vậy, có thể chuyển tôi đến bệnh viện trên địa bàn mình, vậy tôi đây nhận thua.”
Thượng Quan Khinh Hồng mới vừa tỉnh lại từ cơn hôn mê, vẫn chưa rõ đã xảy ra chuyện gì.
Anh ta vừa mở mắt đã phát hiện mình đang ở trong phòng bệnh của một thành phố xa lạ, đồng thời đối thủ một mất một còn đang canh ở bên ngoài.
Loại tình huống này rất khó không khiến người ta nảy sinh liên tưởng, bản thân anh ta lại là người đa nghi, cho nên rất tự nhiên hiểu lầm một vài việc.
“Cứ ở đây dưỡng bệnh, người giúp anh tiến hành thủ tục chuyển viện là cảnh sát, không liên quan gì đến tôi.” Trần Ca cảm thấy mình còn tiếp tục ở đây cũng chẳng thu hoạch được gì, bèn cất hai quyển nhật ký vào ba lô, đứng dậy rời đi.
“Cảnh sát?" Trong phòng bệnh chỉ còn lại mỗi Thượng Quan Khinh Hồng, anh ta còn đang không ngừng phỏng đoán ý nghĩa sâu xa trong lời nói của Trần Ca.
...
Trần Ca trở lại khu vui chơi Thế Kỷ Mới, vừa vào cửa, anh đã nhìn thấy sắp xếp xung quanh khác với bình thường, tăng thêm rất nhiều thứ: “Mùa đắt hàng sắp tới rồi.”
Toàn bộ nhân viên khu vui chơi đều đã tan làm, một mình Trần Ca ngồi trong phòng nghỉ của nhân viên nhà ma.
Trần Ca trượt màn hình, lướt tới trang thông tin nhiệm vụ, hai mắt anh nhìn chằm chằm dòng chữ bằng máu trên màn hình: [Nhiệm vụ luyện tập bốn sao Thông Linh Trong Trường Ma (nhiệm vụ sẽ hết hạn sau 27 giờ đồng hồ, chú ý! Sau khi nhiệm vụ hết hạn, cảnh tượng tương ứng sẽ vĩnh viễn không thể mở khóa)!]
“Sau 27 tiếng, nhiệm vụ bốn sao này không thể nào nhận được nữa, cảnh tượng bốn sao Thông Linh Trong Trường Ma cũng mãi mãi không thể mở khóa.” Trần Ca ngẩng đầu liếc nhìn đồng hồ trên tường: “27 tiếng nữa, nói cách khác nhiệm vụ này sẽ biến mất vào tối mai.”
Ngón tay chuyển động trên màn hình, nhưng Trần Ca lại không có tự tin ấn xuống.
Sau khi trải qua cảnh tượng ba sao rưỡi Trấn Lệ Loan, Trần Ca đã không dám tưởng tượng cảnh tượng bốn sao sẽ kinh khủng đến mức nào, cái loại đáng sợ này có lẽ đã vượt quá giới hạn tưởng tượng của anh.
“Trương Nhã ngủ say, bất kể có gọi như thế nào cũng chẳng hề phản ứng. Tuy Hứa Âm đã trở thành áo đỏ nhưng lời nguyền trên người anh ta vẫn chưa thanh trừ, thực lực giảm đi nhiều. Các nhân viên còn lại đều những người già yếu bệnh tật, rất khó phát huy được tác dụng.” Trần Ca lướt qua toàn bộ nhân viên trong đầu một lần, trong lòng cảm giác lành lạnh.
Lúc mình đi thử thách cảnh tượng ba sao rưỡi, toàn bộ nhân viên nhà ma đều đi cùng, thực lực ở mức mạnh nhất, cuối cùng mới qua cửa trong đường tơ kẽ tóc.
Bây giờ muốn thử thách cảnh tượng bốn sao, thực lực lại kém xa trước đây, thế này thì qua cửa kiểu gì?
Mỗi lần đếm ngược thời gian nhiệm vụ trên điện thoại xuất hiện thay đổi, nỗi rầu rĩ trong lòng Trần Ca lại tăng thêm một phần.
Ngón tay anh giơ trên điện thoại, thử lấy lần đều không hạ xuống: “Ổn thỏa nhất vẫn nên đi hỏi Bút Tiên mới được.”
Trần Ca lấy cây bút bi quấn đầy băng dính ra, sử dụng năng lực dự đoán của Bút Tiên.
“Bút Tiên, Bút Tiên, tôi có thể sống sót rời khỏi Thông Linh Trong Trường Ma không?" Trần Ca hỏi Bút Tiên chỉ vì tìm kiếm một tâm lý thoải mái, thậm chí anh còn không dám hỏi mình có thể qua cửa cảnh tượng đó hay không.
Sau một lát, bút bi trong tay Trần Ca tự chuyển động, viết một câu trên tờ giấy trắng.
“Nếu anh dẫn tôi tới Thông Linh Trong Trường Ma, tôi sẽ chọn tự sát. So với đi vào trong đó, tự sát vẫn hạnh phúc hơn chút.”
“Có phải cô có hiểu lầm gì với hạnh phúc không? Hơn nữa chỗ kia đáng sợ đến thế ư?" Trần Ca nhíu mày nhìn chữ trên tờ giấy, cũng bị khí thế "thà làm ngọc nát, không làm ngói lành" của Bút Tiên chấn động.
“Tôi chỉ có thể dự đoán được thứ mông lung, cảm giác thứ kia cho tôi chính là như vậy.” Sau khi để lại câu nói thứ hai, Bút Tiên không còn phản ứng nữa.
Nếu không phải Trần Ca biết lệ quỷ thông thường không thể rời khỏi vật nó ký thác quá lâu, phỏng chừng anh cho là Bút Tiên đã chạy mất.
“Bút Tiên có 50% xác suất dự đoán sai, lần này có lẽ là sai rồi.” Trần Ca cầm lấy di động màu đen, lại vội vàng chạy xuống cảnh tượng dưới lòng đất, tìm bức tượng chân lý biết khóc.
“Tôi có một vấn đề muốn hỏi.” Đứng trong phòng ngủ mờ tối, Trần Ca còn chưa nói xong câu hỏi, mới nói đến mấy chữ Thông Linh Trong Trường Ma, hai mắt pho tượng đã chảy máu không ngừng, giống như thấy phải thứ gì rất kinh khủng.
“Cấp độ cách biệt xa quá.” Trong nhà ma của Trần Ca có hai nhân viên sở hữu năng lực dự đoán, nhưng chúng đều là lệ quỷ thông thường, năng lực không mạnh: “Nếu như Bút Tiên có thể trở thành áo đỏ, vậy cô ấy có thể trở thành một trụ cột khác trong nhà ma của mình.”
Trần Ca nhìn cây bút bi cũ nát, nói suy nghĩ của mình cho Bút Tiên, đáng tiếc đối phương không trả lời.
“Lẽ nào phải bỏ cuộc thật sao?" Đêm mai nhiệm vụ sẽ hết hạn, mắt thấy cảnh tượng bốn sao cứ biến mất như thế, trong lòng Trần Ca âm ỉ đau đớn.
Thật ra trước đây, khi Trần Ca không nắm chắc được nhiệm vụ có nguy hiểm hay không cũng sẽ hỏi thăm Bút Tiên, đối phương chỉ nói mấy lời như cửu tử nhất sinh, vô cùng nguy hiểm, còn như lần này làm đến mức cả tự sát cũng viết ra, vẫn là lần đầu tiên Trần Ca gặp phải.
“Không thể lỗ mãng.” Anh nói thầm nhiều lần trong lòng, ngón tay cuối cùng cũng không ấn xuống.
Lướt trang nhiệm vụ của điện thoại màu đen, Trần Ca bỗng thấy một nhiệm vụ khác cũng đang tiến hành: Chuyện xưa của Mắt Trái!
“Nhiệm vụ liên quan đến Thường Cô kia mình chỉ hoàn thành được phần thứ nhất: Phòng chiếu phim người chết, đằng sau còn hai phần nữa chưa hoàn thành.” Trước khi Trần Ca đi Tân Hải, vì giúp đỡ Trương Văn Vũ hoàn thành tâm nguyện của người tự sát, phải tìm đoàn phim quay phim điện ảnh, ngoài ý muốn gặp được Thường Cô, cũng thu được một thông tin rất quan trọng: Em gái của Thường Cô, Thường Văn Vũ đã từng tiến vào Thông Linh Trong Trường Ma, còn sống trở ra.
Đáng tiếc là linh hồn của Thường Văn Vũ không biết đã đi đâu, hiện tại mắt trái của cô đang ở trong hốc mắt của anh trai là Thường Cô. Bởi vì phẫu thuật đổi mắt thất bại, con mắt bình thường của Thường Cô cũng chịu ảnh hưởng, gần như mù lòa.
“Thường Văn Vũ đã từng đi vào Thông Linh Trong Trường Ma, còn có một tấm thẻ học sinh của Thông Linh Trong Trường Ma, chắc có thể phát hiện được điều gì từ cô ấy.” Trần Ca vẫn không hết hi vọng, anh quyết định bắt đầu từ nhiệm vụ này trước: “Chỉ còn lại hơn 20 tiếng, mình phải lập tức hành động.”
Không làm lỡ thời gian, Trần Ca sắp xếp xong ba lô, anh chưa nghỉ ngơi được bao lâu đã chạy khỏi nhà ma.
Sau khi ngồi lên xe taxi, Trần Ca lấy điện thoại bấm số của Thường Cô, nhưng kì quái chính là gọi liên tục nhiều lần nhưng không có người nghe.
“Lẽ nào anh ta xảy ra chuyện rồi?”
Bình luận