“Có chuyện gì sao?” Trần Ca đặt tờ 200 tệ lên quầy bán vé.
Người bán vé sửng sốt một lúc mới vội vàng trả lời: “Không có việc gì, chỉ là cái tên này khiến tôi cảm thấy hơi quen thuộc, rất giống một người bạn của tôi.”
“Thật sao?” Trần Ca cười nhạt, cũng không quan tâm.
Động tác tay của nhân viên rõ ràng đã nhanh hơn đáng kể, chỉ vài giây sau đã làm xong hết các thủ tục.
Vé vào Học Viện Ác Mộng cũng rất thú vị, đó là một tờ giấy báo nhập học, phía trên có ghi tên của Trần Ca.
“Vui lòng cầm theo giấy chứng nhận và giấy báo của anh rồi xếp hàng ở khu vực chờ, khi số lượng du khách đủ năm người thì có thể vào tham quan được rồi.” Sau khi hoàn thành các thủ tục của Trần Ca, nhân viên kia có vẻ không khỏe, ôm bụng rời đi.
Trần Ca xách ba lô và đi đến phía sau hai du khách khác, thần thái ung dung tự tại, như thể đang đi về nhà của mình.
“Anh bạn, anh đến một mình sao?” Đứng xếp hàng ở phía trước là một cặp đôi, hai người nắm tay nhau, thoạt nhìn rất hồi hộp.
“Ừ, nhàn rỗi không có chuyện gì làm, nên đi vào xem một chút.”
“Anh đúng thật là trâu bò, dám đến đây chơi một mình. Nơi này rất đáng sợ, mới vừa rồi tôi cùng bạn gái có bàn bạc với nhau, nếu có quá ít người cùng đi vào thì chúng tôi bỏ cuộc luôn.” Người đàn ông cao hơn 1m7, mặc quần áo màu đen, đeo một chiếc kính gọng rộng, trông rất ưa nhìn.
“Nếu bỏ cuộc thì chẳng phải sẽ lãng phí tiền vé vào sao?” Trần Ca không thể hiểu nổi.
“Nhưng cũng tốt hơn là sợ hãi khóc lóc, rồi tự mình chạy ra ngoài!” Người đàn ông cho rằng mạch não của Trần Ca rất kỳ lạ: “Đồng nghiệp của tôi đã từng chơi nhà ma này rồi, rất đáng sợ, lát nữa chúng ta nhất định phải đi cùng nhau đấy.”
“Được rồi.” Trần Ca tự mình mở một nhà ma, đương nhiên sẽ không coi thường kẻ thù. Nếu Học viện Ác Mộng có thể lớn mạnh như vậy, nhất định phải có năng lực.
Người đàn ông có vẻ rất nhát gan, liên tục kể cho bạn gái nghe nhà ma này đáng sợ như thế nào. Bạn gái của anh ta cũng rất hợp tác, chỉ mới nghe kể lại mà mặt mũi đã bị dọa đến trắng bệch.
Lại đợi khoảng hơn một phút sau, một cô gái khoảng hai mươi tuổi và ba học sinh bước vào cửa.
Hình như bọn họ không biết nhau, ba học sinh đang trò chuyện không ngừng và trông rất phấn khích, một trong số chúng có vẻ đã từng đến tham quan nhà ma này, chỉ có điều lần đó cậu ta chơi mới được một nửa thì đã phải bỏ cuộc.
Nữ du khách mới đến ăn mặc rất bình thường, không có đặc điểm gì, thuộc tuýp người ít được nhận ra trong đám đông. Cô không thích nói chuyện, đứng một mình trong góc.
“Số người đã đủ rồi, toàn bộ du khách đi theo tôi.” Nhân viên khó chịu trong bụng lúc nãy bước ra khỏi lối đi nhân viên, tay cầm một chiếc cặp rách nát màu đỏ và vài chiếc hộp đựng đồ màu xanh: “Vui lòng không sử dụng điện thoại khi đã đi vào nhà ma, chúng tôi sẽ cung cấp cho bạn các công cụ chiếu sáng, không rượt đuổi và đùa giỡn, cũng không được chạm vào diễn viên, và tất nhiên là diễn viên cũng sẽ không chạm vào các bạn.”
Nhân viên giải thích những quy tắc mà du khách cần tuân thủ khi vào nhà ma một lần, rồi thò tay vào cặp lấy ra một chiếc đèn pin nhỏ: “Vui lòng xếp hàng sang chỗ tôi lấy dụng cụ chiếu sáng.”
Khi một nam một nữ đi đầu tiên đi ngang qua, nhân viên trực tiếp đưa dụng cụ chiếu sáng cho đối phương, nhưng khi Trần Ca đi ngang qua, nhân viên kia đã đưa tay ra ngăn cản: “Anh này, ba lô của anh có thể tạm thời gửi ở chỗ chúng tôi được không, chúng tôi sẽ trả lại y nguyên sau khi anh tham quan nhà ma xong.”
Trần Ca lắc đầu. Trong ba lô của anh có tận bốn áo đỏ, nếu giao cho người khác, chẳng may có chuyện gì xảy ra thì cả tòa nhà sẽ bị chôn vùi mất.
“Các người lo lắng trong ba lô của tôi có đồ vi phạm lệnh cấm sao? Không có chuyện gì đâu, tôi có thể mở ra cho các người xem.” So với nhân viên ở Học Viện Ác Mộng, Trần Ca có vẻ hiểu lý lẽ hơn rất nhiều.
Anh mở ba lô ra trước mặt mọi người: “Tôi đã đọc qua quy tắc của các người rồi. Không được phép mang vật liệu dễ cháy nổ, dao, thiết bị quay phim, trong ba lô của tôi không có một thứ nào mà mấy người nhắc đến cả.”
Tất cả những người có mặt đều nhìn vào ba lô của Trần Ca, và nét mặt của họ dần trở nên kỳ lạ.
“Mấy cái này là cái gì?”
Đôi giày cao gót to màu đỏ và búp bê hoạt hình dễ thương cũng có thể được hiểu là những sở thích đặc biệt của cá nhân, thế còn máy cát sét mini thì sao? Đang học tiếng Anh à?
Mấu chốt là anh đang tham quan nhà ma, tại sao lại phải mang những thứ này đi theo?
Những du khách xung quanh nhìn về phía Trần Ca với đôi mắt dần trở nên kỳ lạ, còn nhân viên thì đầu đầy dấu chấm hỏi.
“Đúng là anh không mang theo những vật dụng nguy hiểm, nhưng mà...” Nhân viên cầm lấy máy cát sét mini, nghi ngờ có thứ gì đó giống như một chiếc camera lỗ kim được giấu trong máy cát sét mini này.
Nhân viên bấm công tắc, cuộn băng bên trong chuyển động, phát ra tiếng rè rè.
Đây dường như chỉ là một máy cát sét mini thông thường...
“Anh có ý gì? Đến tham quan nhà ma của mấy người thì không được mang theo máy cát sét mini sao? Tôi chưa bao giờ thấy có quy định như vậy khi đến những nhà ma khác!" Trần Ca dựa vào lí lẽ để tranh luận.
“Quan trọng là bọn họ cũng không ngờ lại có người mang thứ này đi tham quan nhà ma.” Nhân viên do dự một chút, cất máy cát sét vào ba lô, lại xem xét những món đồ khác.
Bên trong ngăn nhỏ của ba lô, nhân viên còn tìm thấy một quyển truyện tranh kinh dị vẽ tay và một cây bút bi được quấn đầy băng dính.
“Anh còn là họa sĩ sao?”
“Không giống à?” Trần Ca không thừa nhận cũng không phủ nhận mà chỉ lặng lẽ nhìn nhìn đối phương.
Nhân viên cũng không biết phải trả lời thế nào, anh ta cất hết mọi thứ vào ba lô cho Trần Ca, rồi trả lại ba lô cho Trần Ca: “Mang theo giấy báo nhập học và đèn pin của anh rồi đi vào đi.”
Anh ta lần mò hồi lâu trong cái túi, cuối cùng lấy ra một chiếc đèn pin màu đỏ đưa cho Trần Ca.
Chiếc đèn pin này có bề ngoài giống với những chiếc đèn pin khác, chỉ khác là vỏ đèn pin của Trần Ca là màu đỏ, còn đèn pin của những người khác có màu xanh lá cây.
Sau khi đi qua lối thoát hiểm, du khách lần lượt bước vào thang máy.
“10 giây sau, hành trình ác mộng của các bạn sẽ chính thức bắt đầu, nếu các bạn thực sự không thể tiếp tục và muốn bỏ cuộc, bạn chỉ cần hét lên cầu cứu trước camera giám sát là được.” Nhân viên kia nhìn du khách bước vào thang máy, rồi chỉ vào giấy báo nhập học trên tay mọi người, trên mặt hiện lên một nụ cười quái dị: “Lần này số lượng du khách tham quan rất ít, để cân bằng độ khó, tôi sẽ cho các bạn thêm một lời nhắc: Suy ngẫm lại xem ác mộng rốt cuộc là cái gì?”
Nhân viên nhấn nút mở thang máy, thang máy đóng lại và bắt đầu đi lên phía trên.
“Thôi Danh, lúc trước cậu đã chơi rồi, cậu có biết bí mật gì được ẩn giấu trong giấy báo nhập học này không?” Một học sinh mở miệng hỏi người bạn đứng bên cạnh.
“Đừng nhìn, sau khi vào cứ nhìn chằm chằm chân của mình là được rồi.” Thôi Danh nhìn qua mới khoảng mười tám tuổi, rất là thẹn thùng.
“Đáng sợ như vậy sao?” Đứa nhỏ còn lại không tin, muốn xé giấy báo nhập học ra, nhưng vừa mới xé được một nửa, đèn trong thang máy đột nhiên tắt ngấm!
Bóng tối đột ngột ập xuống, trong thang máy vang lên vài tiếng la hét, ngay sau đó một ánh sáng xanh đáng sợ xuất hiện ở xung quanh thang máy.
Chương 728vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnHệ Thống Nhà Ma– một bộ truyện thuộc thể loạiKinh dịđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!
Bình luận