Chương 726: Tôi đi nói chuyện với bọn họ

Thường Cô đồng ý hợp tác với Trần Ca, hai người đã đạt được sự đồng thuận cơ bản. Sau khi đồng ý gặp lại vào tối mai, Trần Ca mở cửa phòng chiếu phim tư nhân.

Bầu trời bên ngoài hiện lên ánh sáng trắng. Ngay lúc Trần Ca bước ra khỏi phòng chiếu phim, chiếc điện thoại màu đen lại rung lên.

[Người May Mắn Được Lệ Quỷ Quan Tâm! Bạn đã xem xong một bộ phim hoàn chỉnh trong phòng chiếu phim người chết. Chúc mừng bạn đã hoàn thành phần đầu tiên của nhiệm vụ tập luyện đặc biệt hai sao: Chuyện xưa của mắt trái!]

[Bây giờ công bố phần thứ hai của nhiệm vụ: Hãy tìm Thường Cô, anh trai của Văn Vũ, và nhận được hảo cảm của anh ta!]

[Người May Mắn Được Lệ Quỷ Quan Tâm! Chúc mừng bạn đã hoàn thành phần thứ hai của nhiệm vụ! Bây giờ công bố phần thứ ba của nhiệm vụ: Hãy đến bệnh viện tâm thần Hàm Giang để xem màu sắc của giấc mơ Văn Vũ!]

[Chú ý! Nhiệm vụ này không thể kiểm soát được. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, hảo cảm của Văn Vũ, Thu Mỹ và Thường Cô dành cho bạn sẽ được cải thiện đáng kể! Mở khóa cảnh tượng kinh dị hai sao: Phòng chiếu phim người chết! Đồng thời nhận được rất nhiều công cụ quay phim!]

Sau khi đọc thông tin trên chiếc điện thoại màu đen, Trần Ca càng muốn hoàn thành nhiệm vụ tập luyện hai sao này hơn nữa. Mở khóa thêm cảnh tượng mới là một, còn được tặng kèm rất nhiều công cụ quay phim.

Trước đây anh đã hứa với tiếp tuyến viên can thiệp tự tử kia là sẽ giúp anh ta quay một bộ phim, giờ đã có đạo diễn và các diễn viên, một khi nhiệm vụ hoàn thành thì công cụ quay phim cũng có sẵn.

“Tuy rằng nhiệm vụ tập luyện này phiền phức hơn một chút, nhưng phần thưởng lại rất hậu hĩnh, nhưng nhiệm vụ không thể kiểm soát được như đã chỉ rõ trên điện thoại màu đen có nghĩa là gì?”

Trần Ca đã tìm ra quy tắc của các nhiệm vụ được thông báo trên điện thoại di động màu đen từ lâu, độ nguy hiểm và phần thưởng tỷ lệ thuận với nhau.

“Nhìn rõ màu sắc giấc mơ của Văn Vũ? Giấc mơ cũng có màu sắc sao?" Mô tả nhiệm vụ hơi chung chung, Trần Ca cũng không biết Văn Vũ được nói đến trong đó là linh hồn của Văn Vũ hay là thân thể của Văn Vũ.

“Quên đi, không nghĩ nữa, để tối đi tìm Thường Cô, mình cùng anh ta đi thăm Văn Vũ.”

Trần Ca sẽ không đơn phương thất hứa, dù là Thu Mỹ hay Thường Cô thì Trần Ca đều rất coi trọng họ.

Dưới sự kiên trì của Thường Cô, Trần Ca đã đưa tất cả nhân viên rời khỏi khu nghỉ dưỡng núi Vĩnh Lăng.

Anh đi bộ một quãng đường rất xa mới tìm thấy một chiếc taxi sẵn sàng chở anh.

Cả đêm không ngủ nhưng Trần Ca cũng không buồn ngủ chút nào. Sự xuất hiện của nhiệm vụ Mắt Trái đã mang đến một ngã rẽ cho nhiệm vụ tập luyện Thông Linh Trong Trường Ma bốn sao. Một ý tưởng rất táo bạo nảy ra trong đầu anh.

Theo tình hình hiện tại, có lẽ Trương Nhã rất khó tỉnh lại trước khi nhiệm vụ Thông Linh Trong Trường Ma hết hạn. Nếu không có cô, độ khó của nhiệm vụ này sẽ tăng lên mức độ địa ngục.

Trần Ca vẫn đang lưỡng lự không biết có nên mạo hiểm thực hiện nhiệm vụ này hay không. Khu vui chơi Tương Lai Ảo sắp mở cửa, nếu bên anh không tung ra một cảnh tượng mới cực kỳ chấn động, danh tiếng của khu vui chơi Thế Kỷ Mới có thể bị khu vui chơi Tương Lai Ảo dập tắt hoàn toàn.

Anh đã làm việc chăm chỉ rất lâu để đối phó với ngày hôm nay, bây giờ là thời điểm quan trọng nhất.

“Nếu có thể tìm thấy thông tin quan trọng liên quan đến Thông Linh Trong Trường Ma trong nhiệm vụ Mắt Trái, thì mình sẽ đến bên ngoài trường ma để xem xét trước khi nhiệm vụ hết hạn.”

Nếu không đến đó mà đã bỏ cuộc, chuyện như thế Trần Ca không thể nào làm được.

8 giờ sáng, Trần Ca quay lại khu vui chơi Thế Kỷ Mới, chưa vào được bao xa thì đã thấy hai bóng người đang đi tới đi lui trước cửa nhà ma.

“Chú Từ? Trương Kính Tửu? Hôm nay hai người tới sớm vậy à.” Trần Ca đặt ba lô lên ghế gỗ, đè cái ghế kêu kẽo kẹt.

“Tối hôm qua cậu lại chạy ra ngoài à?” Chú Từ nhìn cái ghế không chịu nổi sức nặng, có thể vỡ ra bất cứ lúc nào.

“Cháu chỉ tập thể dục buổi sáng thôi.” Trần Ca thản nhiên nói.

“Ra ngoài tập thể dục buổi sáng với một cái ba lô nặng như vậy?” Khuôn mặt chú Từ lộ ra vẻ bất lực: “Cậu cũng không còn nhỏ nữa, đừng có tối ngày chạy ra ngoài ăn chơi, mau tìm một cô vợ để quản lý cậu đi.”

“Sáng sớm chú tới đây, không phải muốn mai mối cho cháu đấy chứ?” Trần Ca liếc mắt nhìn cái bóng của mình, lau mồ hôi trên trán.

“Tôi không có thời gian rảnh như vậy.” Chú Từ thở dài: “Tôi vừa nhận được cuộc gọi từ Giám đốc La. Tối hôm qua nhà ma Học Viện Ác Mộng Tân Hải đã đăng một số bài viết về nhà ma của cậu trên diễn đàn giao lưu nhà ma lớn nhất cả nước, chất vấn nhà ma của cậu ẩn chứa những mối nguy hiểm về an toàn, còn có người đứng sau điên cuồng thêm dầu vào lửa. Giám đốc La nghi ngờ khu vui chơi Tương Lai Ảo đang giở trò.”

“Học Viện Ác Mộng? Lại là bọn họ? Cháu còn chưa tới tìm bọn họ mà bọn họ đã chủ động khiêu khích rồi?" Giọng nói của Trần Ca lộ ra vẻ nguy hiểm.

“Cậu định làm gì? Bình tĩnh! Đừng hấp tấp.” Chú Từ vội vàng khuyên can: “Giám đốc La đã nhờ tôi nhắc nhở trước khi mở cửa ngày hôm nay, là muốn tôi nói với cậu gần đây phải giữ thái độ khiêm tốn, đừng để bọn họ nắm thóp. Sau khi vượt qua quãng thời gian khu vui chơi Tương Lai Ảo mở cửa, mọi thứ sẽ dễ dàng hơn nhiều.”

“Chúng ta hành động đoan chính, làm sao có thể bị nắm thóp được?”

“Thì đúng là thế thật, nhưng chỉ sợ bọn họ vạch lá tìm sâu, dù không có lỗi thì bọn họ cũng tìm ra lỗi.” Chú Từ vẫn hi vọng Trần Ca sẽ không bất cẩn, chú ý hơn nữa.

“Chính chú đã nói đấy, cho dù không sai, bọn họ cũng sẽ tìm ra điểm sai cho chúng ta, vì vậy cháu nghĩ chuyện này nên xử lý theo cách khác.” Trần Ca nhấc cái ba lô nặng trịch lên, liếc nhìn vào bên trong.

“Cậu muốn làm gì?” Chú Từ có dự cảm không lành theo bản năng.

“Chúng ta không sai, bọn họ cũng sẽ tìm lỗi cho chúng ta, vậy chúng ta cứ xử lí sạch sẽ bọn họ thì không ai có thể tìm ra sai lầm của chúng ta rồi nhỉ?” Trần Ca trả lời rất đơn giản.

“Xử, xử lí?” Chú Từ tiến lên một bước, giống như chưa nghe rõ Trần Ca nói cái gì, muốn xác nhận lại.

“Vấn đề nhỏ thôi, hôm nay cháu sẽ đến Tân Hải một chuyến.” Trần Ca vỗ vai chú Từ: “Đừng lo, giờ có tàu hỏa liên tỉnh rồi, vừa đi vừa về chỉ mất hai tiếng. Trước khi trời tối, cháu sẽ quay lại mà.”

“Đây là chuyện tôi lo lắng à?” Chú Từ đẩy cánh tay Trần Ca sang một bên: “Đây chỉ là vấn đề công việc, cậu đừng nâng lên thành…”

“Đừng lo lắng, cứ giao cho cháu, sẽ không lưu lại chứng cứ đâu.”

“Chúng cứ cái gì? Cậu sáng suốt hơn một chút được không!”

Sau khi nói chuyện với chú Từ, Trần Ca lại nhìn sang Trương Kính Tửu: “Kính Tửu, anh tìm tôi à?”

“Ông chủ, hôm nay tôi muốn xin nghỉ phép.” Trương Kính Tửu lấy điện thoại di động ra, trên đó là một đoạn ghi âm trò chuyện ngắn: “Cha tôi nằm viện rồi, tôi muốn đi gặp ông ấy.”

“Không sao.” Trần Ca đồng ý ngay: “Tôi nhớ lúc trước anh từng nói cha anh sống ở thành phố Tân Hải đúng không?”

“Đúng vậy.”

“Đúng lúc lắm, lát nữa tôi sẽ đi Tân Hải với anh, xem như là kiểm tra thực tế.” Ánh mắt Trần Ca rời khỏi hai người họ, nhìn về chân trời phía xa: “Đợi sau khi chúng ta vượt qua thời gian khai trương của khu vui chơi Tương Lai Ảo, không còn phải lo lắng điều gì nữa, chúng ta có thể xem xét việc phát triển ở Tân Hải. Có lẽ mọi người ở đó cũng mong chờ được chơi một nhà ma thực sự.”

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...