“Tôi không thể để cậu ở một mình với nó được, tinh thần của đứa trẻ này vốn mỏng manh, bất kỳ lời nói quá khích nào của cậu cũng có thể ảnh hưởng đến nó.” Y tá Vu dứt khoát từ chối, có thể thấy được cho dù Vu Kiến biến thành cái dạng như bây giờ thì bà ấy vẫn yêu thương Vu Kiến như trước, muốn dang rộng đôi cánh của mình để bảo vệ Vu Kiến.
Kế hoạch ban đầu của Trần Ca là sau khi y tá Vu rời đi, anh sẽ trực tiếp gọi áo đỏ ra, tiến hành kiểm tra cho cậu ta trước.
Đáng tiếc là y tá Vu không muốn rời đi, mà Trần Ca không muốn để lộ khả năng của Trương Ức một cách tùy tiện, vì vậy đành phải từ bỏ.
Anh tiện tay nhặt một tờ giấy viết tay trên mặt đất lên, những câu viết trên đó không dễ đọc, muốn hiểu nội dung cũng chỉ có thể dựa vào suy đoán.
“Anh đưa cho cô món quà là vì tình yêu, bông hồng là màu đỏ, máu cũng có màu đỏ, đóa hồng đâm vào cổ cô, khiến cổ cô đổ máu.”
“Cô ôm đứa trẻ là vì tình yêu, ôm chặt là vì không muốn nó rời đi, tôi bị bóp cổ đến không thở được, tôi đã cắm những ngón tay của mình xuống bùn.”
“Tôi cũng có thể đã từng có được, không, tôi nhất định phải có được.”
Nội dung viết trên mỗi tờ giấy đều khác nhau, Trần Ca đọc vài tờ và thấy rằng đây giống như một câu chuyện được ghép từ vô số mẩu chuyện nhỏ, ghi lại quá trình trưởng thành của một đứa trẻ.
Tất nhiên, đây chỉ là cách giải thích của Trần Ca, nếu sử dụng cách diễn đạt trên mấy tờ giấy thì có thể nói, hẳn là một hạt giống rơi xuống nấm mộ, đâm rễ vào xác chết và nở hoa.
Người đàn ông dùng câu này miêu tả chính mình, cậu ta không giống người, đắm chìm trong tâm trí của mình, không hợp với thế giới này, giống như một con quái vật sống trong nhân gian vậy.
Cho dù Trần Ca nói gì, cậu ta cũng không có suy nghĩ muốn trả lời, chỉ chăm chú viết viết lên trên mấy tờ giấy, mỗi một nét vẽ hạ xuống, cậu ta dường như trở nên gầy đi một chút.
Căn phòng rất yên tĩnh, Trần Ca đã từ bỏ việc trò chuyện, anh nhặt những tờ giấy bản thảo trên mặt đất lên và nhìn nó, trong mắt anh đầy sự tò mò, như thể là một độc giả trung thành của người đàn ông đó.
Một người đang viết, một người đang đọc, ngược lại y tá Vu lại trở thành người không có chuyện gì để làm.
“Tôi đã hiểu đại khái vấn đề rồi.” Trần Ca sắp xếp các tờ giấy anh đã đọc và xếp chúng lại với nhau gọn gàng: “Đó là một câu chuyện rất hay, nhưng thật đáng tiếc khi nhân vật chính của câu chuyện lại là một người sống.”
Đặt một xấp giấy bản thảo dày cộp lên bàn, Trần Ca lật xem truyện tranh trong ba lô, sau đó cùng y tá Vu rời khỏi phòng ngủ, lúc đóng cửa lại, anh tiện tay đặt ba lô ở ngay cửa, tay không đi đến phòng khách cũng y tá Vu.
“Tình hình của con trai tôi chính là như vậy, nó đã lâu không ra ngoài, không thể nào tham gia vào vụ án giết người nào cả. Nếu như cậu vẫn còn khăng khăng, thì tôi chỉ có thể gọi cảnh sát thôi.”
“Trước khi học cấp ba, Vu Kiến là một đứa trẻ hư hỏng hoàn toàn, cậu ấy thù ghét với hạnh phúc của người khác, không biết đáp lại lòng tốt; thay đổi lớn nhất của cậu ấy là từ năm lớp mười một, sau khi bỏ học, cậu ấy nhốt mình trong nhà và không hề ra ngoài, cũng không hề làm tổn thương người khác. Với tư cách là mẹ của Vu Kiến, cô có bao giờ tự hỏi tại sao lại như vậy không?” Trần Ca ngồi trước mặt y tá Vu, mắt nhìn chằm chằm vào cốc trà màu đục trên bàn.
“Nó đang cố gắng thay đổi bản thân và muốn trở thành một cậu bé ngoan, nhưng không ai cho nó cơ hội này, tất cả mọi người đều bắt nạt nó, vì vậy nó đã hoàn toàn sụp đổ.” Lời giải thích của y tá Vu rất phiến diện, đều là nói giúp con trai mình.
“Một người ác độc từ tận đáy lòng, thì sẽ không bao giờ gục ngã chỉ bởi vì bị bắt nạt, một điều gì đó rất đặc biệt đã xảy ra với cậu ấy, khiến cậu ấy bắt đầu thay đổi cái nhìn về thế giới một lần nữa.
” Trần Ca dựa lưng vào ghế sofa: “Giáo viên chủ nhiệm của Vu Kiến là người duy nhất đã giúp đỡ cậu ấy, sau khi Vu Kiến gặp chuyện không may, cô đã bao giờ đến tìm cô ấy chưa?”
“Cô giáo ấy đã rời khỏi Hàm Giang sau khi từ chức, tôi cũng không biết cô ấy đi đâu.”
“Cô có thời gian để tìm một bác sĩ tâm lý, vậy tại sao cô lại không đi nhờ giáo viên đó một lần thử xem.”
Trần Ca đưa ra đề nghị của mình, nhưng phản ứng của y tá cuarlaij rất kỳ lạ, bà ấy dường như không muốn nhắc đến giáo viên đó.
“Sự thật vẫn ở ngay đó, cô không thể trốn tránh được, càng giấu sâu, thì vết thương sẽ càng trở nên đáng sợ hơn khi một ngày nào đó nó bị lộ ra.” Trần Ca đứng lên: “Đây là số điện thoại của tôi, tối nay tôi sẽ còn đi qua đây, tôi hy vọng từ giờ đến lúc đó cô có thể suy nghĩ kỹ càng, nếu bệnh tình của Vu Kiến còn kéo dài, cậu ấy sẽ bị hủy hoại cả đời đấy.”
Bước đến cửa phòng Vu Kiến, Trần Ca nhấc ba lô lên, đứng ở cửa một lúc, cuối cùng không nói một lời nào nữa, xoay người rời đi.
Bước ra khỏi khu dân cư, Trần Ca đứng ở một nơi ánh mặt trời không chiếu vào được, gọi Môn Nam ra: “Vừa rồi cậu có phát hiện được gì không?”
“Có rất nhiều lời nguyền ở trên người tên đó! Lý do khiến cậu ta trở nên như vậy cũng là vì cậu ta đã phải chịu đựng quá nhiều lời nguyền rủa.” Môn Nam mới mở miệng mà đã mang đến cho Trần Ca một kinh hỉ.
“Nói cách khác có nghĩa Minh Thai thực sự đã từng ở trên cậu ta?”
“Ừ, đúng vậy.”
“Cậu hỏi Trương Ức thử xem, xác suất Minh Thai hiện tại vẫn ở trong cơ thể Vu Kiến là bao nhiêu?” Trần Ca trở nên kích động, tính cách của Vu Kiến rất giống với Minh Thai, có thể nói là lựa chọn tốt nhất đối với Minh Thai.
“Không đoán ra được, nhưng Minh Thai cùng Vu Kiến dường như đã có bất đồng vì điều gì đó, vì vậy Vu Kiến mới nhốt mình trong phòng như vậy.” Môn Nam đang tường thuật lại lời Trương Ức nói: “Cậu ta đang chống lại những lời nguyền rủa Minh Thai để lại trong cơ thể mình.”
“Vu Kiến bắt đầu thay đổi là bởi vì giáo viên chủ nhiệm của cậu ta, vụ việc đó chắc chắn giác viên chủ nhiệm của cậu ta sẽ biết rõ, nhưng tiếc là bây giờ tôi không có thời gian để ra ngoài tìm bà ấy.”
Sau khi rời khỏi nhà của Vu Kiến, Trần Ca lại đến phân cục thành phố một chuyến, dưới sự giúp đỡ của Lý Chính, anh và Chân Chân lại gặp nhau.
Cậu bé đang hồi phục rất tốt, trong đầu cậu bé vẫn chưa có khái niệm về cái chết, cậu bé chỉ cảm thấy mẹ của mình đang ngủ, thường hỏi cảnh sát trông coi mình là khi nào mẹ cậu sẽ thức dậy.
Đứa trẻ này rất đáng yêu, mọi người trong đồn cảnh sát đều rất thích nó, khi hỏi lấy lời khai đều sẽ mang theo kẹo và đồ ăn vặt.
Nếu chỉ nhìn vẻ bề ngoài của Chân Chân, hoàn toàn không thể liên hệ được cậu bé với Minh Thai, hiện tại Khương Long, Bắc Dã, Chân Quách đã lần lượt qua đời, người mẹ có vấn đề về thần kinh cũng bị thương nặng, những người biết về quá khứ của Chân Chân trên thế giới này ngoại trừ Minh Thai, cũng chỉ còn lại Trần Ca thôi.
Tuy nhiên, Trần Ca cũng không định nói bí mật này cho ai biết, anh hy vọng đứa trẻ này có thể lớn lên khỏe mạnh.
Sau khi hỏi Chân Chân một số điều, Trần Ca xin cảnh sát hỗ trợ điều tra về đứa trẻ bị bệnh tim, anh còn nói rất nhiều điều "xấu xa" về Không Cười trước mặt cảnh sát, khiến cảnh sát chú ý đến cái đám quái vật luôn luôn mỉm cười đó hơn.
Cảnh sát đã giúp Trần Ca tiết kiệm rất nhiều thời gian, giúp anh có thể tập trung điều tra Vu Kiến.
Sau khi đến thăm trường và một số bạn cùng lớp, Trần Ca phát hiện ra rằng vấn đề của Vu Kiến nghiêm trọng hơn nhiều so với những gì mẹ cậu ta nói, chỗ của cảnh sát cũng có hồ sơ về Vu Kiến, trước khi vào cấp ba, tên đó chính là một tên biến thái với chỉ số IQ rất cao, trong lòng ôm đầy bất mãn cùng ác ý.
Sau khi chuẩn bị đầy đủ, buổi tối hôm đó Trần Ca lại đến nhà Vu Kiến một lần nữa.
Bình luận