Nhìn thấy búa của bác sĩ nát sọ mà Trần Ca lấy ra khỏi ba lô, Lăng Phi Kiệt càng khóc dữ dội hơn, hơn nữa còn là cái loại mà vừa khóc, cơ thể vừa co giật.
Để tránh việc nếu cứ tiếp tục như vậy sẽ tạo thành tổn thương nào đó đến cơ thể Lăng Phi Kiệt, Trần Ca không còn cách nào khác đành phải để cho Mùi Hôi Thối đánh anh ta ngất xỉu.
“Cậu đưa anh ta đi đến Nhà Xác Dưới Lòng Đất tìm Trương Ức đi, những người khác đi theo tôi tìm người phụ nữ kia.”
Sau khi rời ký túc xá nam sinh, Trần Ca liên lạc với hầu hết các nhân viên trong nhà ma qua ma điện thoại Đồng Đồng, bắt đầu vận động mọi người tìm kiếm Trầm Mộng Băng.
Lúc này những du khách còn đang tham quan cảnh dưới đất cũng vô cùng bất hạnh mà trở thành những vật hy sinh, lệ quỷ cùng chấp niệm lang thang khắp nơi, bình thường là du khách đi tìm quỷ, hiện tại là đám ba quỷ cấu kết lại đi tìm du khách ở khắp nơi.
Cánh cổng sắt duy nhất dẫn đến mặt đất đã bị phong tỏa, bên ngoài còn có giày cao gót màu đỏ canh giữ, vì vậy Trần Ca không lo lắng Trầm Mộng Băng có thể chạy thoát, việc bắt được đối phương chỉ là vấn đề thời gian thôi.
Mười mấy phút sau, Trần Ca nhận được thông báo từ ma điện thoại Đồng Đồng, lão Bạch và các học sinh của Thông Linh Trong Trường Ma đã chặn Trầm Mộng Băng ở trong lớp học gần lối vào của trường ma.
“Nhiều cảnh như vậy mà không thèm đi, nhưng lại cứ hết lần này đến lần khác trốn vào cảnh bốn sao, khứu giác cô ta cũng khá nhạy bén đấy.”
Kéo búa của bác sĩ nát sọ, hai áo đỏ đi theo phía sau, Trần Ca không giấu diếm gì nữa, cứ như vậy xuất hiện trước mặt Trầm Mộng Băng.
“Cậu muốn làm gì?” Trầm Mộng Băng thoạt nhìn nhu nhu nhược nhược, đang co rụt người ở góc cuối phòng học, cô ta đã không còn đường để trốn.
Cửa trước, cửa sau, cửa sổ, đâu đâu cũng có bóng người đung đưa.
“Tại sao kẻ ác lại luôn muốn tố cáo trước thế nhỉ? Tôi muốn làm gì, không phải cô là người biết rõ nhất sao?" Trần Ca gọi Hứa Âm ra, áo đỏ trong lớp đã tăng lên năm: “Tôi nên gọi cô là Trầm Mộng Băng? Hay là nên gọi là Giả Minh?”
Sau khi nghe thấy hai chữ Giả Minh từ miệng Trần Ca, Trầm Mộng Băng từ từ hạ hai tay che ngực xuống, vẻ hoảng sợ và căng thẳng trên mặt cũng từ từ biến mất.
Cô ta dựa lưng vào bức tường lạnh lẽo rồi từ từ đưa hai tay lên trên đầu: “Làm sao cậu phát hiện ra là tôi?”
Nói dối tiếp cũng đã không có bất cứ ý nghĩa gì nên Trầm Mộng Băng đã đưa ra lựa chọn khôn ngoan nhất.
“Anh quan tâm làm gì?” Trần Ca bảo bốn áo đỏ đứng bao vây xung quanh Trầm Mộng Băng, có rất ít người được hưởng thụ loại đãi ngộ này: “Anh muốn tự mình đi ra ngoài, hay là để tôi mời anh ra ngoài.”
“Chúng ta có thể nói chuyện một chút không, giữa cậu và tôi hoàn toàn không có xung đột lợi ích, chúng ta đều là những người đáng thương bị Minh Thai hãm hại.” Giọng của Trầm Mộng Băng vẫn nhẹ nhàng như vậy.
Nhưng cách nói chuyện đã hoàn toàn khác trước.
“Tại sao tôi lại cảm thấy lời nói này của anh nghe rất quen tai nhỉ?” Trần Ca suy nghĩ một chút, hình như anh cũng thường nói câu này: “Xem ra anh không muốn đi ra, mọi người tiến lên giúp anh ta đi.”
Mấy áo đỏ bước thẳng về phía trước, cái loại áp lực này không thể hình dung nổi.
Những giọt mồ hôi lạnh lớn chừng hạt đậu trượt dài trên má Trầm Mộng Băng, trong mắt cô ta có một loại cảm giác bất lực vô cùng, đã có được sự trợ giúp của mấy áo đỏ liền, vậy mà lại còn mở nhà ma kinh doanh, áo đỏ là để cậu dùng như vậy sao?
“Nếu như cho tôi vài áo đỏ, không, chỉ cần cậu cho tôi một áo đỏ, tôi sẽ không bao giờ bị động như vậy...” Trầm Mộng Băng nắm chặt hai tay, cuối cùng vẫn chọn cách chịu thua: “Tôi có thể nói cho cậu nghe một số thông tin rất quan trọng! Đổi lại, tôi hy vọng cậu có thể thả tôi đi.”
“Tôi cảm thấy hình như anh vẫn chưa nhìn nhận rõ ràng tình huống lúc này, tôi không cần anh chủ động nói cái gì cả, một lát nữa tôi sẽ bảo áo đỏ kéo anh ra khỏi người phụ nữ này, sau đó sẽ để bọn họ đặt những lời nguyền rủa lên người của anh, cuối cùng sẽ để hàng trăm chấp niệm trong nhà ma của tôi gặm nhấm anh từng chút một, để cho anh phải nhìn chính mình bị ăn thịt.
Đừng lo lắng, tôi sẽ không để anh phải hồn phi phách tán, tôi sẽ đợi anh từ từ hồi phục lại, sau đó lại lặp lại quá trình này một lần nữa.” Trần Ca nở một nụ cười, đôi mắt lóe lên ánh sáng.
“Cậu là ác ma trong lớp da người sao?” Từ mặt đến cổ Trầm Mộng Băng đều vì sợ hãi mà trắng bệch, không có một chút huyết sắc nào.
“Nhà ma của tôi có rất nhiều nhân tài, có người giỏi nguyền rủa, có người thì có thể thao túng trí nhớ, đến lúc đó tôi có thể sẽ từ từ làm thí nghiệm trên người anh.” Trần Ca xua tay: “Trước đây khi anh hành hạ người khác, chắc anh không nghĩ sẽ có một ngày như vậy đúng không?”
“Minh Thai sắp sống lại, và cậu chính là chìa khóa của việc đó, điều kiện cần thiết để nó có thể ra đời chính là cậu nhất định phải chết. Tôi đã biết rất nhiều bí mật về Minh Thai, tôi có thể giúp cậu!" Trầm Mộng Băng thay đổi lời nói và thái độ cũng trở nên rất tốt.
“Bây giờ dù anh có nói bất kỳ cái gì tôi cũng sẽ không tin, trừ khi anh bước ra khỏi cơ thể của người phụ nữ đó ngay bây giờ.”
“Không thành vấn đề, nhưng sau khi tôi rời khỏi cơ thể này, cơ thể của tôi cũng sẽ sớm tiêu tan.” Vẻ mặt Trầm Mộng Băng đầy khó xử.
“Yên tâm đi, có tôi ở đây, anh có muốn chết cũng không dễ dàng như vậy đâu.”
Nghe được lời Trần Ca nói, sắc mặt của Trầm Mộng Băng dường như càng trở nên khó coi hơn.
Cô ta chậm rãi ngồi xuống đất, nhắm mắt lại, trong phòng học lại nổi lên một trận gió lạnh, cái bóng của người phụ nữ chậm rãi đứng lên.
Sử dụng Âm Đồng, Trần Ca có thể thấy rõ ràng, trong cái bóng của người phụ nữ có những sợi tơ máu đặc sền sệt.
Những sợi tơ máu đỏ ẩn chứa lời nguyền rủa ác độc, và từ từ tạo thành hình bóng của một người đàn ông.
Dáng người này không giống với Giả Minh, nó cao hơn Giả Minh rất nhiều.
“Bám vào bóng người, dần dần ăn mòn toàn bộ con người, đây là những gì tôi học được từ Minh Thai, lúc đầu nó cũng chỉ là cái bóng của một người.” Người đàn ông này là một loại lệ quỷ đặc biệt, cơ thể của anh ta bị nguyền rủa và bị tơ máu chiếm lấy, miễn cưỡng có thể coi như là nửa áo đỏ: “Tôi tên là Khương Long, đã từng là người bị hại, Minh Thai khiến gia đình tôi phát điên, khiến tôi phải làm việc cho nó, sau khi mọi chuyện thành công, nó lại biến tôi thành cái dạng như thế này, tôi cho dù nằm mơ cũng hận không thể giết chết được nó.”
“Thật là trùng hợp, tôi cho dù nằm mơ cũng muốn giết nó.” Trần Ca lấy truyện tranh ra: “Đừng nói nhảm nữa, tại sao anh lại đến nhà ma của tôi? Đừng có nói dối, hãy thành thật nói ra tất cả mọi chuyện, như thế thì mới có lời đối với tất cả mọi người.”
“Minh Thai muốn sống lại, nó đã lấy đi một phần rất quan trọng trên người chín đứa trẻ, và hiện tại đang ngủ say trong người một đứa trẻ nào đó, đợi đến khi nó tỉnh lại, không cần biết nó có thành công hay không, chúng ta đều sẽ phải chết.” Giọng của người đàn ông run run, mỗi khi nhắc đến hai từ Minh Thai, anh ta sẽ cảm thấy sợ hãi, nỗi sợ hãi đó dường như đã in sâu vào tận đáy lòng anh ta, không bao giờ có thể xóa bỏ được.
“Đừng nói những chuyện mà tôi đã biết nữa.” Trần Ca kéo búa của bác sĩ nát sọ tiến lên trước một bước: “Có phải anh biết thông tin cụ thể của chính đứa trẻ đó không?”
Trần Ca đã nghi ngờ điều này từ rất lâu, đám người Giả Minh không có bất kỳ sự trợ giúp nào từ bên ngoài, thật khó tin khi chúng có thể tự mình tìm ra những ngôi miếu trong điều kiện bị cảnh sát đang truy đuổi.
“Không ai biết thông tin về những đứa trẻ đó ngoại trừ chính Minh Thai, nhưng tôi có biết một cách để xác định được những đứa trẻ đó.” Người đàn ông không dám giấu diếm: “Tôi mang một đứa trẻ từ thị trấn Lệ Loan ra, nó tên là Chân Chân, nó là một sản phẩm thất bại mà cái bóng bồi dưỡng, trên người nó có chứa một phần rất nhỏ hơi thở tương tự như là Minh Thai, cũng có thể coi như là có liên kết với Minh Thai, cho nên thỉnh thoảng nó sẽ có một số giấc mơ kỳ lạ, và trong giấc mơ đó có đan xen số phận của chín đứa trẻ được kết nối với nhau khác.”
Bình luận