Cùng là một cánh cửa, nhưng nó lại đại diện cho những ý nghĩa khác nhau trong mắt Trần Ca cùng Ngô Kim Bằng.
Khi màn đêm buông xuống, Ngô Kim Bằng đã uống rất nhiều rượu, men say dâng lên, anh ta từ từ cởi bỏ bộ “áo giáp” đang mặc trên người.
Trong đôi mắt tang thương lộ ra vẻ uể oải, bình thường anh ta che giấu rất kỹ, không muốn để lộ ra trước mặt người nhà.
“Ngô Thanh, đi ngủ đi, sáng mai cha còn phải đưa con đi học đấy.” Ngô Kim Bằng bế Ngô Thanh lên giường: “Chúc ngủ ngon, nhóc con.”
Sau khi lo cho đứa nhỏ, còn phải chăm sóc cho đứa lớn, anh ta kéo rèm lên, ngồi bên cạnh em trai của mình: “Khôn Nhi, đừng nghịch quạt điện nữa, nếu em thấy nóng thì anh quạt cho em nhé.”
“Quạt điện!” Ngô Khôn giơ cái quạt lên bằng cả hai tay, chạy xung quanh phòng trọ nhỏ, không muốn đưa nó cho Ngô Kim Bằng.
“Em đi chậm một chút, đừng làm ảnh hưởng đến hàng xóm.” Ngô Kim Bằng cũng bất lực, lại ngồi vào bàn: “Xin lỗi, em trai anh khá là ồn ào.”
“Anh Bằng, trước đây quạt điện ở chỗ mà em đang làm việc bị hỏng đều là do em tự tay sửa, nếu không ngại hay là để em sửa thử xem.” Trong khoảng thời gian Trần Ca điều hành nhà ma một mình, anh đã học được rất nhiều thứ, bao gồm cả việc lắp đặt camera giám sát ở tất cả mọi nơi.
“Anh cố ý không sửa cho thằng bé.” Ngô Kim Bằng lại uống thêm một ngụm rượu: “Em nhìn tay trái của nó xem, thằng bé đã từng đưa tay vào quạt điện...”
“Em hiểu rồi.”
“Mong muốn lớn nhất của anh chính là hy vọng Ngô Thanh có thể như một đứa trẻ bình thường, còn mong muốn thứ hai của anh là mua được một chiếc điều hòa, em trai anh chưa bao giờ được hưởng thụ cảm giác ấy, nếu như nó biết điều hòa rất tốt, chắc chắn sẽ bỏ cái quạt điện đó đi.” Căn phòng trọ rất chật chội, Ngô Kim Bằng dựa lưng vào tường, một tay cầm chén rượu, tay còn lại vuốt đầu con chó hoang.
“Anh Bằng, em nghĩ rằng anh là một người có nhiều câu chuyện xưa, từ giờ đến lúc 12 giờ đêm còn một lúc nữa, anh có thể kể cho em nghe về quá khứ của mình được không?" Trần Ca muốn Ngô Kim Bằng đến làm việc trong nhà ma của mình, vì vậy anh cần phải hiểu rõ Ngô Kim Bằng.
“Anh thì có chuyện cũ gì chứ, có mà cả đời anh đều là sự cố thì đúng.” Ngô Kim Bằng có chút say: “Em trai, em đoán xem thứ đắt tiền nhất trong nhà anh là thứ gì?”
“Làm sao em có thể đoán được.” Căn nhà trọ này thậm chí còn không có TV, Trần Ca nhìn xung quanh, cũng chỉ có chiếc quạt điện bị hỏng trong tay em trai Ngô Kim Bằng là tương đối đáng giá tiền.
“Để anh cho em nhìn.” Ngô Kim Bằng mở chiếc hòm gỗ trong góc tường ra, trong đó có một cây đàn ghi-ta: “Đây không phải là loại đàn để luyện tập, nó rất đắt tiền.”
“Anh biết chơi đàn ghi-ta sao?” Trần Ca chính thức tặng danh hiệu người đa tài cho Ngô Kim Bằng, đánh giá của anh về ông chú đẹp trai này đã được nâng lên một cấp độ khác.
“Trước đây anh đã từng học thanh nhạc, cũng đã làm ca sĩ đường phố trong một khoảng thời gian dài, đó cũng là lúc mà anh gặp được mẹ của Ngô Thanh.” Ngô Kim Bằng ôm lấy đàn ghi-ta, nhưng có thể là sợ quấy rầy đến hàng xóm, anh ta cũng không chạm vào dây dàn, chỉ làm động tác giả, gảy gảy trong không khí vào cái: “Mẹ của Ngô Thanh là fan của anh, cô ấy kém anh tám tuổi và là người rất tốt, cho nên ngay cả khi cô ấy rời đi, anh cũng không trách cô ấy một chút nào.”
Trên bàn bày đầy chai rượu, bên cạnh có một con chó hoang đang nằm, trên tay thì ôm một cây đàn, hai người đàn ông cứ ngồi trong một căn nhà trọ chật chội và trò chuyện về quá khứ và cuộc sống với nhau.
“Vậy bây giờ anh vẫn làm ca sĩ đường phố sao?”
“Anh đã không làm việc đó từ lâu rồi, ước mơ của anh là viết ra một bài hát của riêng mình, cho dù không thể trở thành ca sĩ, anh vẫn muốn làm một công việc có liên quan đến âm nhạc. Đáng tiếc sau này bởi vì hiện thực quá mức đói khổ, ngoạm một miếng đã ăn mất giấc mộng đó.
” Ngô Kim Bằng nhắm chặt hai mắt và gảy gảy ngón tay trong không khí: “Trước đây anh đã từng nổi loạn và luôn cảm thấy rằng sự kiên trì của mình là đúng, có một khoảng thời gian anh còn cảm thấy cái tên bố mẹ đặt cho mình một cái tên quá quê mùa nên đã len lén đổi tên, cha anh tức giận đến mức ba ngày không ngủ được.”
Mở mắt ra, Ngô Kim Bằng lại uống một chén rượu khác: “Nhớ đến bộ dạng ông cụ dựng râu trợn mắt là anh lại muốn cười, nhưng tiếc là đã không thể nhìn thấy nữa rồi.”
“Bác trai sao?”
“Vào năm Ngô Thanh chào đời, hai vợ chồng già đi khám bệnh ở Tân Hải, kết quả là bị tai nạn xe.” Ngô Kim Bằng cầm chén rượu lên, im lặng uống hết chén: “Thật ra, anh vẫn luôn nghi ngờ đó không phải là một tai nạn xe, rất có thể là bởi vì hai người bọn họ biết bệnh của mình không chữa trị được nữa, không muốn làm anh mệt mỏi thêm.”
Căn phòng trở nên yên tĩnh, em trai Ngô Khôn chơi mệt, đang nằm ở góc tường ôm chiếc quạt điện trong lòng.
“Vậy bây giờ người trong nhà đều dựa vào anh chăm sóc sao?” Trần Ca cảm thấy Ngô Kim Bằng quả thực không dễ dàng gì, vừa phải chăm sóc đứa em trai ngốc ngếch, vừa kiếm tiền trả học phí cho Ngô Thanh, anh ta chính là trụ cột của gia đình.
“Ừ, thật ra thì anh cũng quen rồi.” Ngô Kim Bằng đặt cây đàn trên tay xuống: “Ai đó đã nói với anh rằng cuộc sống chính là sinh ra và sống sót, lúc đó anh còn cảm thấy người đó quá bi quan. Chúng ta không thể đảm bảo rằng chúng ta sẽ sống như thế nào, nhưng dùng cảm xúc nào để đón nhận cuộc sống đó là hoàn toàn phụ thuộc vào chúng ta. Anh thường nói với Ngô Thanh rằng thế giới này đẹp đẽ và xinh tươi đến nhường nào, anh chỉ mong rằng thằng bé có thể lớn lên khỏe mạnh, rồi một một ngày nào đó thằng bé sẽ được tận mắt nhìn thấy những điều đẹp đẽ đó.”
“Anh Bằng, anh thật biết cách dạy dỗ con mình.” Trần Ca cầm chén rượu lên, chạm vào chén của Ngô Kim Bằng một cái.
“Anh cũng nghĩ rằng mình rất giỏi trong việc giáo dục con trai, nhưng các giáo viên của trường phục hồi chức năng luôn phê bình anh, nói rằng đừng để bọn trẻ mù quáng ảo tưởng, phải học tập đến nơi đến chốn những kỹ năng trong cuộc sống này.” Giọng Ngô Kim Bằng nghe như đang mách lẻo vậy, khiến Trần Ca cười tươi.
Anh nói chuyện với Ngô Kim Bằng rất vui vẻ, trên thực tế khi Trần Ca gặp Ngô Kim Bằng lần đầu tiên, anh đã cảm thấy người đàn ông này rất đặc biệt.
Những đau khổ và tuyệt vọng trong cuộc sống đã không đánh bại được anh ta, thay vào đó còn làm tâm hồn anh ta trong sáng như pha lê, tình huống như vậy khiến Trần Ca có hơi không ngờ, có lẽ đến cả Minh Thai cũng cảm thấy thật không ngờ.
Hiện tại Trần Ca vẫn không biết tiêu chuẩn chọn trẻ con của Minh Thai là gì, nhưng hầu hết những đứa trẻ này đều có một điểm chung là có một số khiếm khuyết, nội tâm cực kỳ áp lực.
Căn cứ vào tình huống của Giang Minh, có thể suy ra đứa trẻ càng tuyệt vọng và đau đớn, thế giới sau cánh cửa sẽ càng đáng sợ, và càng phù hợp với Minh Thai đó.
Nhìn từ góc độ này, khả năng Ngô Thanh bị Minh Thai sống ký sinh là không cao, cha của cậu bé thực sự quá tốt.
Hai người nói chuyện một lúc, đến gần mười một giờ thì thu dọn đồ ăn, tắt đèn, ngồi yên lặng bên rèm.
Vào lúc nửa đêm, có thể mơ hồ nhìn thấy một bóng đen đằng sau bức màn, Trần Ca ra ra hiệu với Ngô Kim Bằng.
Trong ba lô của anh có rất nhiều áo đỏ, chỉ cần anh dựa hơi gần một chút, cánh cửa sẽ rung lên dữ dội đánh thức Ngô Thanh dậy, đến lúc đó cánh cửa sẽ tự nhiên đóng lại.
Trần Ca nắm chặt ba lô, khi Ngô Kim Bằng đang tiến về phía trước, anh đột nhiên tăng tốc và đẩy rèm phòng ra.
Khóa cửa rung lên, chờ đến khi Ngô Kim Bằng lấy lại tinh thần, Trần Ca đã biến mất cùng với cánh cửa kia.
“Ơ? Em trai? Cậu đang ở đâu rồi?”
...
Mở mắt ra, trước mặt Trần Ca là một con hẻm tối tăm, trong không khí có một lớp sương máu nhàn nhạt, bên tai còn mơ hồ nghe thấy tiếng nghiến răng.
“Đây là thế giới phía sau cánh cửa của Ngô Thanh sao? Tại sao lại nhìn có chút giống khu phố cổ kia nhỉ?”
Bình luận