Người đàn ông ôm đầu gào thét, Trần Ca chỉ xoay người mở cửa: “Mấy người mau vào nhìn thử xem, tên này đang bị gì vậy?”
Hai chị gái nhìn vào trong nhà, Giang Đại Võ với cơ thể cường tráng đang ôm hai tai lăn lộn trên mặt đất.
“Vừa rồi anh ta định lấy chai rượu đập tôi, nhưng đột nhiên lại bị như thế này, khiến tôi giật cả mình.” Trần Ca đứng sau lưng hai chị gái: “Hai chị biết mà, tôi vừa mới vào có vài phút, anh ta nói vậy, mấy chị nói xem có phải anh ta đang lừa tôi không vậy?”
“Với tính cách của tên này, chuyện gì cũng có thể làm được, nhưng mà không quan trọng, chúng tôi sẽ làm chứng cho cậu, tuyệt đối không để những người dám làm việc nghĩa bị dội một gáo nước lạnh.” Chị gái họ Lý rất khinh thường Giang Đại Võ, chán ghét anh ta từ tận đáy lòng.
Hai chị gái đứng bên cạnh nhìn, đây cũng là lần đầu tiên họ thấy tình huống như vậy.
“Tại sao chúng ta không gọi xe cấp cứu đi, cứ để anh ta lăn lộn trên mặt đất như thế này cũng không phải chuyện tốt, đợi đến khi bác sĩ đến, mọi thứ sẽ dễ nói hơn.” Trần Ca đề nghị.
“Cậu cũng quá tốt bụng rồi, không cần quan tâm đến loại người này đâu, cứ để anh ta đau một lúc.” Chị Mai là người mạnh mồm nhưng lại yếu lòng, mới một lúc sau, chị ấy vẫn gọi đến số khẩn cấp.
Xe cấp cứu đưa Giang Đại Võ đi, mẹ của Giang Minh cầm bức thư đi đến bên cạnh Trần Ca, hai tay không ngừng khua khua, như muốn nói điều gì đó.
“Đừng có gấp.” Trần Ca có nói gì thì người phụ nữ cũng không thể nghe thấy, cho nên chỉ có thể kéo chị gái đứng bên cạnh: “Chị Lý, thật ra tôi đã sớm biết câu chuyện của gia đình bọn họ rồi, tôi và cô ấy có thể đến một nơi khác để nói chuyện riêng được không.”
“Được rồi.” Hai chị gái dẫn Trần Ca cùng mẹ của Giang Minh trở lại văn phòng ủy ban khu phố, họ tìm giấy và bút để đặt trên bàn.
“Cô không cần phải gấp, để tôi giúp cô nhớ lại vài chuyện đã.” Trần Ca cầm bút trên bàn viết lên giấy, hai người chỉ có thể giao tiếp với nhau bằng cách này: “Tôi biết cô có thể thêu thủy mặc, cũng có thể dựa vào nó mà có một cuộc sống độc lập, còn có thể tiết kiệm được ít tiền, liệu cô có còn nhớ người dạy cô thêu là ai không?”
Nhìn thấy dòng chữ trên tờ giấy, mẹ của Giang Minh rất kinh ngạc, cầm bút lên nhưng không biết viết gì.
“Có lẽ cô vẫn nhớ bà lão sống trên tầng hai của khu nhà trọ, tôi là người nhà của bà ấy, trước khi bà cụ qua đời, Giang Minh là người mà bà lo lắng nhất, bà ấy vẫn luôn thích thằng nhóc đó.” Tất cả Trần Ca viết đều là sự thật, hiện tại bà lão đang ở trong truyện tranh, sau này nếu còn tiếp tục sống trong nhà ma, thì bà ấy nghiễm nhiên trở thành người nhà của Trần Ca.
Nhắc đến bà lão đó, mẹ của Giang Minh lại xúc động, đây là lần thứ hai Trần Ca nhìn thấy người phụ nữ này rơi nước mắt.
“Thời gian bất hạnh đã qua đi, sau này cô sẽ cùng Giang Minh sống một cuộc sống thật hạnh phúc.” Trần Ca lại nhìn về phía hai chị gái: “Phẫu thuật cấy ốc điện tử phải làm càng sớm càng tốt, tôi đã chuẩn bị 15 vạn, và cũng sẽ mau chóng liên lạc với bác sĩ, chỉ là hiện tại tôi khá là bận, cho nên trong thời gian tới còn phải nhờ vào mấy chị nhiều hơn.”
“Không cần nhiều như vậy đâu, khu dân cư và Liên hội Phụ nữ hiện đã biết hoàn cảnh của gia đình cô ấy, cho nên sẽ trợ cấp một phần.”
“Vâng, cho dù có nói như thế nào thì tất cả mọi người đều hy vọng bọn họ có cuộc sống tốt hơn.” Bản thân Trần Ca cũng không biết trong thẻ có bao nhiêu tiền, mấy tháng nay anh đã không tính thu nhập của nhà ma, nhưng chắc chắn là không dưới 20 vạn đâu.”
Vài ngày nữa nhiệm vụ Minh Thai sẽ kết thúc, nếu mọi việc suôn sẻ thì anh còn có thể kiếm được nhiều tiền hơn, còn nếu có chuyện gì xảy ra thì số tiền có trong thẻ này cũng vô ích thôi.
Trần Ca cũng không phải loại người keo kiệt, anh chỉ muốn đồng tiền của mình được tiêu vào chỗ cần thiết nhất thôi.
“Mấy người đợi một chút.” Trần Ca lấy điện thoại di động ra và gọi đến một bệnh viện ở Tân Hải.
Vất vả lắm mới tìm được số điện thoại của bác sĩ Phương, Trần Ca ngồi trong văn phòng ủy ban khu phố gọi điện liên tục nhiều lần nhưng cũng không có ai trả lời, ngay khi anh định bỏ cuộc thì cuộc gọi đột nhiên được kết nối.
“Có phải là bác sĩ Phương không?”
Bên kia điện thoại rất yên tĩnh, không nghe thấy bất kỳ tiếng động gì, thật lâu sau, giọng nói của một người đàn ông trung niên vang lên.
“Xin lỗi, tôi tạm thời không nhận cuộc hẹn gặp trước.”
“Là Vệ Cửu Khanh nhờ tôi tìm anh.” Trần Ca trực tiếp nói tên của bác sĩ Vệ ra, kéo bác sĩ Vệ ra.
“Ai cơ?”
“Khi anh học ở trường Đại học Y tế Hàm Giang thì...”
“Tôi đang hỏi cậu là ai? Giáo viên của tôi đã qua đời nhiều năm rồi, ngày đó đích thân tôi đã tiễn ông ấy đi đoạn đường cuối cùng, tốt nhất là cậu không nên lấy chuyện này ra để đùa cợt.”
Bác sĩ Phương lập tức tức giận, nhưng như vậy cũng có thể thấy được rằng trong lòng anh ta rất tôn trọng Vệ Cửu Khanh.
“Thực ra bác sĩ Vệ là người nhà của tôi, ông ấy rất yêu thích anh, thường nhắc đến anh.” Trần Ca nói một số chuyện mà chỉ bác sĩ Vệ và Phương Tử Danh mới biết, lúc này đối phương mới tin lời Trần Ca nói.
“Tôi đã hiểu được đại khái tình hình rồi, nhưng hiện tại tôi tạm thời không thể phẫu thuật cho đứa trẻ được.” Giọng của Phương Tử Danh nghe có vẻ hơi mệt mỏi: “Gần đây tôi không có lên viện, một khoảng thời gian trước có xảy ra một sự cố y tế, bây giờ tôi không có năng lực làm phẫu thuật nữa, tôi đoán tôi cần phải nghỉ ngơi điều chỉnh bản thân một chút.”
“Anh gặp phải chuyện gì sao?” Trần Ca cảm thấy Phương Tử Danh đang vô cùng suy sụp, giọng nói yếu ớt.
“Thực ra cũng không có chuyện gì, lúc trước khi nhà kho bệnh viện được sửa sang, tôi đã tìm thấy một bức thư trong nhà kho cũ, sau khi mở nó ra, bên trong viết rằng tôi nên đến một bệnh viện bỏ hoang nào đó vào lúc nửa đêm, nếu như không đi sẽ phải tự gánh lấy hậu quả. Mà thôi quên đi, việc này cũng đâu cần phải nói cho cậu biết.”
“Đừng mà, nhỡ đâu tôi có thể cho anh một vài gợi ý hay ho thì sao. Cho dù tôi không thể giúp gì được cho anh, nhưng mà có một người để nói chuyện cũng rất tốt.”
“Bức thư đó có thể là một trò đùa của bệnh nhân nào đó, nên tôi cũng không để tâm đến nó, nhưng kể từ sau đó tôi liên tục gặp ác mộng, luôn mơ thấy một người đàn ông đang nhếch miệng cười to.” Phương Tử Danh thở dài: “Người đó đang đứng ở trước nhà của tôi, ở cùng một vị trí, luôn nhìn chằm chằm vào cửa sổ phòng tôi.”
“Luôn nhếch miệng cười to?” Trong đầu Trần Ca hiện lên dáng vẻ của “Không Cười”.
“Lúc đầu, tôi còn nghĩ là mình bị áp lực quá lớn, nhưng có hôm tôi hoảng sợ thức giấc lúc nửa đêm, thấy rèm cửa bị gió thổi bay, tôi chỉ muốn đi đóng cửa sổ, kết quả là khi vừa bước tới cửa sổ, liền nhìn thấy người đàn ông đứng dưới tầng đang nhếch miệng cười to giống hệt như trong giấc mơ của tôi!”
“Có thể là có tên biến thái nào đó đang nhìn chằm chằm anh thôi?”
“Tôi không biết, người đàn ông đó xuất hiện một lần, sau đó không bao giờ xuất hiện nữa, nhưng công việc và cuộc sống của tôi đã hoàn toàn bị ảnh hưởng, luôn không tự chủ được mà suy nghĩ đến chuyện này.” Phương Tử Danh rất khó chịu: “Cậu là người nhà của ân sư của tôi, nhưng với tình huống hiện tại tôi không thể nào làm phẫu thuật cho cậu được, nhưng mà tôi có thể giới thiệu bác sĩ khác cho cậu, cậu hãy nhanh chóng mang đứa trẻ đó đến viện đi, phẫu thuật cấy ốc điện tử làm càng sớm thì càng tốt.”
“Bác sĩ Phương, tôi sẽ nhanh chóng đưa đứa trẻ đó đến viện, ngoài ra, tôi cũng đã gặp phải tình huống mà anh vừa kể.” Trần Ca hạ giọng xuóng: “Một số chuyện không thể nói rõ ràng được, anh cứ tin tôi một lần đi, tôi sẽ giới thiệu cho anh một người, người đó là bạn tốt của bác sĩ Vệ. Nếu như anh sắp không thể chịu nổi nữa rồi, thì hãy liên hệ với anh ấy.”
“Bạn của thầy sao?”
“Nhưng khi anh trao đổi với anh ta, nhớ phải chú ý một chút, đừng giữ lại bất cứ điều gì, không cần phải che giấu bất kỳ chuyện gì, chỉ khi nào mà anh nói hết mọi chuyện cho anh ta, anh ta mới có thể giúp anh được.” Trần Ca gửi cho Phương Tử Danh một tài khoản xã hội khác: “Tôi cũng không biết tên thật của người đó, nhưng bác sĩ Vệ hay gọi anh ta là Hoàn Nguyện Sư.”
Bình luận