Thật ra bản tính con người Chu Tẫn không thuộc kiểu đàn ông có thể kiên nhẫn giữ gìn cho bạn gái.
Đặc biệt người đó là Sở Tiêu.
Vì với cô, anh luôn nổi lên ham muốn phạm tội rất mạnh.
Lại thêm cá tính Sở Tiêu trước giờ không thích anh, cứ hễ thấy anh là lại sợ bỏ chạy đi. Vậy nên Chu Tẫn cảm thấy chỉ cần Sở Tiêu chịu hướng về anh một chút, nhất định anh sẽ làm ra chuyện xấu nào đấy, như biến cô thành người của anh.
Đây không phải thuộc về ham muốn dục vọng bình thường nữa, mà là tính chiếm hữu của anh. Cho nên, cho dù cô và anh có yêu nhau sớm, chuyện đó cũng xảy ra.
Có điều Sở Tiêu ngày đó không giống với Sở Tiêu bây giờ. Nếu là Sở Tiêu ngày đó, anh chắc chắn đi tù rồi.
Sở Tiêu lúc đó không chấp nhận con người này của anh. Sở Tiêu bây giờ đã hiểu hết bản chất đàn ông cơ bản, cô mới không còn ghê sợ nữa, thế nên anh mới có thể bày ra được bộ mặt này.
Chu Tẫn nhận thấy, cô và anh vẫn nên là thời điểm này thích hợp hơn.
Sở Tiêu nghe anh nói như vậy liền tức giận bỏ đi ngủ, không quên mắng anh biến thái, suốt ngày nghĩ linh tinh. Nhưng cũng chỉ là lời trên miệng nói ra, trong lòng thì đã tự chấp nhận với cái sự biến thái đấy của anh rồi.
Hôm sau Hàn Hiên đến đưa Hàn Minh về với bà nội cho đi học, sau đó sắp xếp đồ bỏ vali để chuẩn bị đi chơi. Chưa ai biết tới sự có mặt của Sở Tiêu cả.
Đến khi Chu Tuyết hỏi lại, Sở Tiêu mới xác nhận là có đi. Chu Tuyết vui mừng lập tức gọi điện cho một người là bạn cũng là nhân viên của Chu Tẫn, tên Minh Viễn.
Minh Viễn đang làm nhân viên kỹ thuật cho nhà máy của Chu Tẫn, hiện tại là kĩ thuật trưởng ở đây, người duy nhất có thể thay thế vị trí Chu Tẫn giám sát kiểm tra nhà máy sản xuất hoạt động.
Khi Minh Viễn nghe điện thoại của Chu Tuyết, trùng hợp cũng có Chu Tẫn ở cạnh bên. Lúc nói chuyện xong liền vô cùng vui vẻ, quay ra khoe với anh: "Chu Tẫn, em gái cậu muốn giới thiệu người cho tôi đấy. Tôi có linh cảm lần này tôi thoát ế rồi."
Chu Tẫn lúc ấy đang đứng trong phòng làm
việc xem giấy tờ báo cáo số liệu nguyên vật liệu, đang lật lật từng tờ, nghe Minh Viễn nói vậy thì ngừng tay lại, quay ra.
"Giới thiệu người nào?" Chu Tẫn có vẻ hơi ngờ vực.
Minh Viễn sung sướng kể: "Nghe nói là bạn thân Chu Tuyết. Hôm nay nghỉ sớm đi, tôi phải về chuẩn bị sửa soạn cho chuyến đi ngày mai mới được."
Minh Viễn độc thân nhiều năm, vì công việc của anh khá bảo thủ, thời gian không cố định, hầu hết vùi đầu trong nhà máy mỗi ngày, gần như không có cơ hội gặp gỡ hay tiếp xúc ai cả. Công việc của anh còn không được phép đi đâu, nếu không có người thay thế mình.
Bởi vậy năm nào Minh Viên cũng than khổ, trách Chu Tẫn độc ác với mình, không cho người khác lên thay anh. Chu Tẫn vừa tìm thêm được một vài nhân viên kĩ thuật học việc, tạm thời đứng ra thay thế Minh Viễn, thế nên lần này anh mới có cơ hội được nghỉ phép đi chơi được. Chu Tẫn nói anh có thể dẫn theo bạn gái, nhưng câu này chẳng khác nào xát muối vào lòng anh.
Minh Viễn cũng không nghĩ mình sẽ kiếm được bạn gái sau lần đi chơi này cả, vậy mà Chu Tuyết lại gọi điện giới thiệu người cho anh, chuyện này giống như ánh hào quang le lói sáng rọi vào cuộc đời đen tối của anh vậy. Minh Viễn cũng có tướng tá không đến nỗi nào, chỉ là không bạn gái nào thích công việc của anh. Hiện tại đã ế đến mức không còn kén chọn thêm được nữa. Anh thật sự mong được gặp người Chu Tuyết giới thiệu trong cuộc đi chơi ngày mai. Theo mô tả của Chu Tuyết, thì bạn thân của cô ấy lại còn đúng với mẫu hình lí tưởng của anh. Vậy là càng làm cho Minh Viễn thêm tương tư.
Nhưng cái sự sung sướng ấy chẳng được bao lâu, đột nhiên Chu Tẫn lại thay đổi quyết định cho anh: "Tôi cho cậu nghỉ 5 ngày, sau khi chúng tôi đi chơi về, cộng thêm tiền thưởng. Hôm nay tôi kiểm tra nhân viên kĩ thuật mới tới rồi, họ chưa đủ khả năng để làm cho tôi yên tâm." Chu Tẫn đặt tay lên vai Minh Viễn: "Vẫn là cậu ở đây giám sát nhà máy cho tôi đi."
Sau đó Chu Tẫn cởi quần áo bảo hộ, chuẩn bị tan làm.
Minh Viễn một lần nữa rơi xuống địa ngục, nhìn bóng lưng Chu Tẫn rời đi mà gào lớn: "Cậu muốn tôi ế cả đời hay sao? Chu Tẫn."
Ngày hôm sau Sở Tiêu khệ nệ xách vali xuống nhà, cả tối cô chuẩn bị đem theo rất nhiều quần áo. Vì nghĩ sẽ đi 3 ngày, lại còn tắm biển, thời tiết ở bên đó cũng khá nóng nực, có thể sẽ thay nhiều quần áo.
Bố Triệu mẹ Triệu thấy cô đi chơi thì rất đồng tình, không có ý kiến gì, thậm chí còn muốn cô đi ra ngoài chơi nhiều hơn.
Sở Tiêu chào bố mẹ xong thì đi ra, tất cả hẹn 7h sáng lên xe để đến sân bay đón chuyến bay lúc 9h.
Lúc Sở Tiêu bước ra cửa, liền thấy bóng dáng Chu Tẫn đứng cạnh Chu Tuyết cùng Hàn Hiên.
Hôm anh mặc một chiếc áo thun quần tây, khoác áo sơ mi kẻ, nhìn có vẻ bình thường thoải mái, nhưng lại trẻ ra mấy tuổi. Sở Tiêu có cảm giác như anh đang quay trở lại thời thiếu niên, trẻ trung nhưng vẫn phong độ lạ thường. Dáng anh cao lớn, rất nổi bật nên thu hết tầm mắt xung quanh. Sở Tiêu đứng ở bên này có thể thấy được góc nghiêng nam tính của anh. Chu Tẫn có chút hơi lạnh lùng, khó gần, đôi mắt anh nhìn mãi mới thấy được cảm giác ấm áp, chỉ có khi anh nhìn cô.
Sở Tiêu cứ ngắm anh đứng đấy, ánh nắng ban sáng hắt lên người anh, cứ như toả sáng lên người thiếu niên nào đó vậy.
Đang ngẩn người thì Chu Tuyết vẫy vẫy tay: "Lại đây, Tiêu Tiêu."
Chu Tuyết mặc váy hai dây bó sát, đi giày cao gót, đeo kính dâm đặt trên đỉnh đầu, nhìn vô cùng gợi cảm. Vì dáng người đẹp, mới sinh em bé xong mà vẫn giữ được dáng như thế, một số nơi lại còn đẫy đà hơn. Hôm nay Chu Tuyết đẹp quá, không thấy còn chút dấu hiệu gì là giống mẹ bỉm sữa cả. Sở Tiêu cũng ngạc nhiên, ngay đến Hàn Hiên cũng mặc bộ thể thao cộc nhìn rất bảnh.
Trong chốc lát có cảm giác giống quay lại thời đi học, lâu lâu tụ họp với bạn bè như vậy. Sở Tiêu lại vô cùng đơn giản, áo phông xanh có chữ "love yourself", quần xóc trắng ngắn khoe chân dài. Vì nghĩ đi xa nên nên muốn ăn mặc cho thoải mái dễ chịu. Nhưng vì Sở Tiêu có làn da rất trắng, hồng hào, nên cô mặc gì cũng thấy đáng yêu.
Sở Tiêu đi tới gần thì Chu Tẫn cũng quay lại nhìn cô, ánh mắt anh quét khắp người cô một lượt.
Chu Tuyết bên cạnh đang chất vấn: "Tại sao anh không để Minh Viễn đi? Anh ấy cắm mặt làm việc ở nhà máy lâu như vậy, nay mới có cơ hội đi chơi. Có phải lúc nào cũng được chơi cùng nhau như này đâu? Thật quá đáng mà."
Mà Chu Tẫn chẳng quan tâm đi thẳng đến xách vali của Sở Tiêu mang ra bỏ vào cốp xe. Chu Tuyết thấy vậy hơi khựng lại, nhưng vì dì Chu bế Hàn Mi ra, nên cô mới chuyển sự chú ý sang chỗ khác.
Sau đó chia tay xong, tất cả lên xe, Hàn Hiên khởi động máy lái xe về phía sân bay.
Bình luận