Chương 393: Giám bảo 2

“Kiều quản sự học rộng tài cao, đã giải quyết cho ta một vấn đề lớn.”

Ngày hôm sau.

Biệt viện Vi gia.

Đại phòng, nhị phòng, tam phòng, tứ phòng, lục phòng, bát phòng, cửu phòng của Vi gia.

Ít nhất cũng có mười lão già đến, chen cho cả tiểu viện chật ních.

Những lão già này vừa đến liền bàn về bối phận, đặc biệt là vị Viên Nhất Văn lão gia tử của tam phòng, đã 103 tuổi, luận bối phận là đường đệ của tam thúc công Viên Nhất Hồng.

Chính là một vị lão gia tử đức cao vọng trọng như thế, lại bị một đám vãn bối nhà họ Vi mang đến biệt viện nhà họ Vi.

Chỉ thấy một tên quản sự dùng ngữ khí bi thương nói: “Hôm qua… các Tri phủ huyện nha Lưu Hương thành bỗng nhiên ra tay với chúng ta, cửa hàng vải ở Tây khu, tiệm tiền ở Đông khu, quán trà Tây Bắc khu, tửu lâu Đông Bắc khu, khách điếm chính Bắc khu, đều bị buộc phải ngừng kinh doanh, một ngày hôm qua, ba vị thiếu trang gia chủ họ Vi bởi vì nhiều loại nguyên nhân bị bắt nhốt vào trong nhà lao huyện nha, hiện tại ruộng đất nhà chúng ta ở nông thôn vẫn chưa bị ảnh hưởng, nhưng về sau thì khó nói.”

Sau khi tên quản sự thuật lại xong…

Vi Nhất Văn 103 tuổi dùng ngữ khí bi thương nói: “Ta tuổi tác đã cao… A Cửu… ngươi nói cho ta biết, nhà chúng ta có phải đã thua nhà họ Điền rồi không, đường ca Vi Nhất Hồng của ta có phải đã chết rồi hay không?”

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...