“Tất cả lui ra ngoài.” Đinh Hóa Vân lơ lửng giữa không trung quát lớn.
Ngày hôm sau.
Nam Phong trấn.
Bách tính hôn mê dần dần bò dậy từ mặt đất lạnh lẽo, duỗi tay duỗi chân, vặn vẹo Cổ, cảm giác dường như có gì đó không giống, nhưng lại không nói ra được là chỗ nào không giống.
Một đám võ phu áp tải lương thực dựa lưng vào xe lương thực nghỉ ngơi.
Ba tên Võ sư trẻ tuổi đến từ Võ viện gần đó, vẻ mặt u ám tổ chức võ phu nấu cơm.
Nam Phong trấn đã bị Đinh Hóa Vân hạ lệnh phong tỏa, tất cả bọn họ đều không thể ra ngoài.
Ba người Hoàng Oanh bị yêu cầu duy trì tốt trật tự của Nam Phong trấn, chờ đợi Võ Tiên triều đình đến cứu.
Nơi đoàn xe lương thực đóng quân.
Hoàng Oanh, Long Khiếu, Hà Hướng Dương tổ chức võ phu bắt đầu đồ cơm.
Không nấu cháo mà đồ cơm trắng, dù sao thì ngày tháng của mọi người cũng không còn dài.
Ngửi thấy mùi cơm thơm phức, bách tính có mặt đều lộ ra vẻ mặt hưng phấn.
Yêu trùng nhập thể, nội tạng làm tổ.
Ngay cả thành chủ Đinh Hóa Vân cũng chỉ nói với giọng điệu không chắc chắn là Võ Tiên tiền bối có lẽ có biện pháp.
Rất nhanh say đí tất cả bách tính có mặt đều được chia cơm trắng thơm phức, trong đó thậm chí còn có một tên mù đeo túi đàn nhị.
Cửu Cát sáng sớm đã nghĩ kỹ cách cứu toàn bộ bách tính trong trấn, đó chính là nhân lúc không ai chú ý tè một bãi vào trong nồi cháo.
Có câu giang hồ nhi nữ, không câu nệ tiểu tiết, chỉ cần cứu được người thì thủ đoạn không quan trọng, quan trọng là kết quả.
Chuyện vốn dĩ nắm chắc mười phần, lại vì ba người Hoàng Oanh quyết định đồ cơm trắng mà chết từ trong trứng nước.
Tè một bãi vào trong cháo cũng không dễ gì nhìn ra được, cơm trắng mà tè một vòng lên đó thì quá rõ ràng.
Cửu Cát bới cơm trong bát, suy nghĩ xem làm thế nào vừa có thể cứu người lại có thể không bại lộ bản thân.
“Thật không ngờ, đoàn xe này lại làm cơm.” Tiếu Nhị Lang bên cạnh cũng đang bới cơm, vui vẻ nói.
Ai mà chẳng thích được lợi.
Đây là bản tính.
Bình luận