Nghe thấy Long Ứng Thiền buông lời, ánh mắt Yến Thuần Dương lập tức sáng lên. Ngược lại Mặc Long nhíu mày, trong mắt hiện lên vẻ hồ nghi.
Chuyện bất thường ắt có yêu quái.
Long Ứng Thiền là người thế nào, hắn vẫn biết lão gia hỏa này xuất đạo mấy chục năm chưa từng chịu thiệt đột nhiên buông miệng sợ là có...
Mặc Long tâm niệm vừa động, đang định lên tiếng thì Yến Thuần Dương bên cạnh đã giành nói trước: "Đã Long lão chịu nhượng bộ thì chúng ta đương nhiên cung kính không bằng tuân lệnh. Nhưng chúng tôi muốn đưa Lê Uyên cùng đi."
Lời này vừa thốt ra, Long Ứng Thiền lập tức biến sắc: "Không được thì tuyệt đối không được!!"
Nghe được Long Ứng Thiền phủ quyết Yến Thuần Dương cùng Mặc Long liếc nhau, sắc mặt lập tức trầm xuống.
"Long lão Lê Uyên là người của chúng ta, ta mang đi thì có gì không được?" Yến Thuần Dương lạnh lùng lên tiếng.
Long Ứng Thiền hừ lạnh một tiếng: "Lê Uyên là đệ tử của Long Hổ Tự chúng ta, các ngươi không có sự đồng ý của ta mà mang hắn đi là để tự ý xông vào chùa chọt?"
Yến Thuần Dương giận quá hóa cười: "Trộm cắp?? Lúc trước là người của Long Hổ Tự các ngươi cưỡng ép bắt Lê Uyên tới, còn ép hắn bái sư, bây giờ Lê Diên khôi phục ký ức không muốn ở lại đây? Ngươi ngược lại nói chúng ta trộm cắp, chuyện này chẳng phải quá vô sỉ sao?"
Ánh mắt Long Ứng Thiền lạnh lẽo: "Ta mặc kệ các ngươi nói gì, tóm lại Lê Uyên không thể mang đi"
Không khí trong chốc lát căng như dây đàn.
Yến Thuần Dương cùng Mặc Long tuy lửa giận ngập trời nhưng bọn hắn biết nếu thật sự động thủ hai người bọn họ chưa chắc là đối thủ của Long Ứng Thiền.
Ngay khi hai bên giằng co không dứt, một giọng nói đột nhiên vang lên.
“Sư phụ, người bảo con đi thôi.”
Long Ứng Thiền nghe vậy sắc mặt trầm xuống nhìn về phía phát ra âm thanh, chỉ thấy Lê Uyên đang đứng đó với vẻ mặt phức tạp.
“Lê Uyên, ngươi có ý gì?” Long Ứng Thiền giận dữ nói.
Lê Uyên hít sâu một hơi nói: "Sư phụ, ta không quên ân tình của ngươi nhưng ta cũng phải tìm lại quá khứ của ta. Yến đạo trưởng và Mặc lão nguyện ý mang ta đi, không thể phụ lòng tốt của họ."
Sắc mặt Long Ứng Thiền lúc xanh lúc trắng, cuối cùng thở dài nói: "Đã như vậy ta cũng không ép ngươi lại. Chỉ là ngươi nhớ kỹ Long Hổ Tự mãi mãi là nhà của ngươi, bất kể khi nào ngươi đều có thể trở về."
Trong mắt Lê Uyên hiện lên lệ quang gật đầu.
Yến Thuần Dương và Mặc Long nhìn nhau chắp tay nói: "Đa tạ Long lão."
Ba người quay người rời khỏi Long Ứng Thiền, nhìn bóng lưng họ với ánh mắt lộ ra vẻ phức tạp.
Lê Uyên theo Yến Thuần Dương và Mặc Long bước ra khỏi Long Hổ Tự, quay đầu nhìn lại tòa cổ sát trăm năm này trong lòng trăm mối cảm xúc đan xen.
Hắn vĩnh viễn sẽ không quên ân tình của Long Hổ Tự dành cho hắn, nhưng hắn cũng có con đường riêng phải đi.
Ba người phi nước đại rời xa Long Hổ Tự.
Lê Uyên quay đầu nhìn lại trong ánh hoàng hôn, sơn môn của Long Hổ Tự ngày càng rõ ràng.
Hắn hít sâu một hơi, hạ quyết tâm hắn nhất định sẽ tìm được quá khứ của mình và báo đáp ân tình cho Long Hổ Tự. ??!!
Chương 195: Long Hổ Tự, Lê Uyên.
Bình luận