Buổi trưa đã đến.
Oanh!
Phía chân trời vốn nắng gáo nhưng lại xuất hiện mây đen bao phủ, lôi vân vô tận ra đời, hơn nữa đang không ngừng hội tụ về phía Bất Chu sơn, cũng che chắn cả phiến thiên địa này. Trong mây đen có lôi quang lập loè, tiếng nổ ầm ầm không dứt bên tai.
Bỗng nhiên lôi vân vô tận đang hướng lên, lập tức có trăm ngàn đạo lôi đình đồng thời đáp xuống giống như muốn tru diệt yêu vật, tiếng sấm vang vọng không ngừng.
Vào lúc thiên lôi hàng lâm có cảnh tượng như diệt thế đã tới, một đạo thân ảnh xuất hiện, hắn đang cất bước đi chậm trong thiên lôi, khí thế của hắn kinh người tới cực điểm.
Vô số tu sĩ Nhân tộc và cường giả Yêu tộc đều khiếp sợ với cảnh tượng này, ánh mắt của bọn họ mang theo kính sợ. Dù sao đây là lần đầu tiên bọn họ nhìn thấy đại năng Hợp Thể hậu kỳ thi triển thần thông, quả thật muôn hình vạn trạng không phải chuyện đùa.
Người tới thủ đoạn như thế đủ chứng tỏ thân pâận của mình, hắn chính là Lôi Đạo Thiên Tôn.
Chân đạp hư không, từng bước đi lên đỉnh Bất Chu sơn, hắn trực tiếp bước lên đỉnh núi. Vào lúc lão quái tiến vào thì khí tức kỳ lạ bao phủ Bất Chu sơn trong phạm vi năm vạn dặm.
Bất Chu sơn mở ra, Hợp Thể có thể đi vào, không có người vẫn lạc không thể mở ra.
Lôi Đạo Thiên Tôn mang theo lôi đình thiên uy bước thẳng vào Bất Chu sơn, hắn nhắm mắt lại, cũng không quan tâm tới ánh mắt của những người chung quanh, hắn chỉ im lặng điều tức nhưng đại thế trên người càng lúc càng bá đạo, dường như muốn xé rách cả bầu trời.
Tiếng sấm không tiêu, một lớp lại một lớp.
Sắc mặt Ngũ Nguyên đạo nhân bình tĩnh, có Bắc Cốc Tử đại nhân nói chuyện cho nên hắn cũng không sợ hãi, cuộc chiến hôm nay mặc kệ thắng bại thì hắn cũng toàn thân trở ra. Tuy lần này chưa giao thủ nhưng hắn không muốn rụt rè, hắn ngưng tụ thần quang năm màu bước lên âầu trời.
Người có tinh, thể, pháp, thần, mệnh ngũ nguyên tại thân, mặc kệ còn sống hay tu đạo đều dùng để sáng lập thần thông, tên là Ngũ Nguyên Hỗn Độn, có thể tổn hại, hư, rút, diệt, đả thương người chính là ngũ nguyên, công hiệu khó lường, cũng là đại thần thông đương thời.
Thần thông này truyền thừa từ thời kỳ thượng cổ, Ngũ Nguyên đạo nhân tu luyện đạo này cho nên có đạo hiệu Ngũ Nguyên.
Bên ngoài cơ thể có thần quang phân hắc, hoàng, bạch, lục, hồng năm màu, nhìn như rực rỡ xinh đẹp nhưng lại chính là Ngũ Nguyên Hỗn Độn chi quang giết người trong vô hình.
Ngũ Nguyên Hỗn Độn Thần Quang chính là thần thông chí cường của Ngũ Nguyên đạo nhân, lần này hiện thân đã thi triển ra đủ cho thấy hắn cẩn thận với trận chiến cỡ nào.
Trong hư không có mây đen sấm sét kịch liệt, có Ngũ Sắc Thần Quang phủ lên, khí tức sát lục bao phủ bầu trời, màu sắc trắng bệch, trăm ngàn vạn đạo không thể tính toán, chúng đều sinh ra sát cơ.
Đại chiến chưa bắt đầu, đại thế đã ngưng tụ làm vô số tu sĩ phải tập trung tâm thần. Mặc dù là đại năng Hợp Thể cảm ứng được khí tức của thần quang và lôi điện tỏa ra, nội tâm cũng phải nghiêm túc.
Hai phe ước chiến đang chờ người cuối cùng.
Thời gian trôi qua, lúc buổi trưa đã tới nhưng không có tu sĩ hiện thân, cục diện như vậy làm không ít đại năng cau mày.
Chẳng lẽ Tiêu Thần khẩu xuất cuồng ngôn, hôm nay lại sợ hãi không dám đến đây? Nếu thật như vậy không chỉ hắn mất mặt, cả tu sĩ Nhân tộc nơi đây cũng không có mặt mũi với cường giả Yêu tộc.
Nghĩ tới khả năng này, không ít cường giả Nhân tộc cau mày.
Về phần yêu thú tứ hoàng cầm đầu đại năng Yêu tộc lại cười lạnh, hiển nhiên muốn chê cười Nhân tộc.
Bắc Cốc Tử an tọa trên đỉnh núi, dưới tay hắn là tu sĩ hiệp hội luyện đan. Hiện tại đại nhân này ngẩng đầu lên trời và nói:
- Đến rồi!
Khi hắn lên tiếng cả Bất Chu sơn yên tĩnh lại.
Một vết nứt không gian xuất hiện vôt hanh vô tức, trong không gian có màu trắng bạc lập lòe và tàn sát bừa bãi, tu sĩ áo bào xanh bình tĩnh, bước chân tiến lên, thân ảnh bạo lộ trơớc mặt mọi người, lông mày hơi nhíu lại, vẻ mặt bình tĩnh.
Trong ngoài Bất Chu sơn có vô số ánh mắt hội tụ lên thân ảnh đó, cho dù đã sớm nhìn thấy hình dáng của hắn vô số lần nhưng lần này nhìn thấy chân dung bản tôn cũng đủ làm bọn họ sợ hãi thán phục, triệt để hưng phấn.
Bọn họ nghe vô số lời đồn về vị này, nội tâm ngứa khó nhịn, cũng may hôm nay có cơ hội đánh giá một phen. Chỉ bằng vào thủ đoạn xuyên qua không gian loạn lưu cũng đủ áp qua đại thế của Lôi Đạo Thiên Tôn và Ngũ Nguyên đạo nhân lúc trước.
Mười một tồn tại đỉnh phong trên Bất Chu sơn nhìn lên người tới, sau đó bọn họ cau mày, bởi vì bọn họ không cách nào nhìn thấu người tới, hắn giống như vực sâu không đáy.
Sắc mặt Bắc Cốc Tử nghiêm túc, ánh mắt nhìn Tiêu Thần thật sâu, lúc này thở dài, chỉ không biết hắn thở dài đại biểu cái gì.
Bất Chu sơn, tục truyền là thần sơn đỉnh thiên lập địa thời đại hồng hoang thượng, sau đó bị đại năng bẻ gãy, một nửa biến mất, chỉ còn lại sườn núi lưu lại hậu thế, phương năm vạn dặm, có thần lực trấn áp hư không.
Giao chiến trong phạm vi sơn thể, tu sĩ Hợp Thể có thể ra tay không cố kỵ.
Ánh mắt Tiêu Thần hơi đổi nhìn lên ngọn núi đứt gãy, nhìn hai ánh mắt đang ở bên trong, song phương chưa nói gì nhưng sát khí ngưng tụ thành thực chất đã nói rõ tất cả.
Oanh!
Trên Bất Chu sơn có lôi điện quay cuồng, ngũ thải hà quang vô cùng chói mắt, sát khí màu trắng không ngừng gào thét xé tan hư không.
Vẻ mặt Tiêu Thần lạnh lùng, hắn ngẩng đầu nhìn lôi vân, khóe miệng cười lạnh và tiến lên phía trước.
Một bước, hai bước, ba bước.
Huyết quang trên mi tâm Tiêu Thần tỏa sáng, vào lúc này Lôi Long xuất hiện, hình thể tăng vọt hơn năm trăm trượng, nó giương nanh múa vuốt và ngửa đầu lên trời gào thét.
Lôi Long sinh ra giữa thiên địa, được Thiên Đạo chiếu cố, chưởng khống lôi đình thế gian, là vạn lôi chi chủ. Khi Lôi Long gào thét, lôi vân đầy trời chấn động sau đó tan rã không còn bóng dáng.
Rống!
Tiểu Huyết lại gào thét, trong phạm vi trăm vạn dặm cảnh, lôi đình vô tận xé rách không gian và nổ tung hóa thành lôi trì, trong đó có lôi đình chi lực nồng đậm giống như nước chảy.
Bốn bước, năm bước, sáu bước.
Dưới lôi vân có sát khí vô tận nhưng lần này khi Tiêu Thần đi về phía trước, phàm là sát khí trong phạm vi ngàn trượng vỡ vụn. Hắn lại tiến lên phía trước có ngàn vạn sát khí biến mất.
Sát khí là sát phạt sinh ra, bạo ngược hung tàn, ở trơớc mặt Tiêu Thần lại không có sức phản kháng, hoặc nói chúng không dám phản kháng.
Sáu bước dừng lại, hắn tiến vào Bất Chu sơn, lôi vân sát khí đều không còn.
Tiêu Thần không nói lời nào nhưng thủ đoạn bày ra đã kinh thiên động địa.
Chương 998vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnĐạo (Dịch)– một bộ truyện thuộc thể loạiTiên Hiệpđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!
Bình luận