Tiêu Thần nghe vậy chỉ cười nhạt, hắn không vì thế mà bất mãn, nói:
- Hảo ý của Tửu lão ca Tiêu Thần tâm lĩnh, ta làm người ân oán rõ ràng, có thù không báo không phải phong cách hành sự của Tiêu Thần.
- Huống hồ bọn chúng động Thanh Mi, bắt đầu từ năm đó đã kết thù hận sinh tử, cho dù là ai ra tay cũng không thể cứu mạng bọn chúng.
- Mười ngày sau trên Bất Chu sơn, Tiêu Thần toàn lực ra tay thề phải chém giết hai người này.
Ngữ phong kiên định, sát ý bộc phát nhàn nhạt.
Tửu Tiên Đạo lắc đầu, theo hắn hiểu tính tình của Tiêu Thần, hiển nhiên việc này không có khả năng vãn hồi, cũng không nhiều lời nhưng trong mắt mang theo vài phần lo lắng.
Chỉ hi vọng đến lúc đó chuyện không thể làm, Tiêu Thần lão đệ không nên khư khư cố chấp mới được.
Mặc dù trên Phổ Hoa Tông, Tiêu Thần đối chiến bốn tên tu sĩ Hợp Thể hậu kỳ không rơi vào thế hạ phong, lại nghĩ tới Bắc Cốc Tử đại nhân, Tửu Tiên Đạo vẫn không cho rằng hắn là đối thủ của đại nhân, dù sao đại nhân đã là bước nửa bước ào cảnh giới siêu cấp, thế gian vô địch thủ.
...
Thời gian mười ngày qua, trong tu chân giới thay đổi bất ngờ, theo thời gian trôi qua, vô số tu sĩ càng chờ mong, hào khí cả tu chân giới vô cùng ngưng trọng, có thể áp bách người ta thở không nổi.
Bất Chu sơn là lãnh địa thú hoàng, từ trước đến nay là cấm khu của tu sĩ Nhân tộc, nếu không được phép, kẻ nào xông vào phải chết không nghi ngờ.
Lần giao chiến này thanh thế to lớn, không chỉ tu sĩ Nhân tộc kích động, vô số cường giả yêu thú cũng tụ tập chờ đợi cuộc chiến kinh thiên lần này bạo phát.
Nơi giao chiến nằm tại Bắc Chu sơn, tu sĩ có thể tới xem chiến đấu tại nơi này rất ít, điểm ấy tự nhiên dẫn phát vô số tu sĩ bất mãn, thực tế đại lượng Nguyên Anh, Bất Trụy đang liên thủ tạo thành lực ảnh hưởng, cuối cùng hình thành tu sĩ Nhân tộc liên thủ kháng nghị yêu cầu công khai trận chiến để tất cả tu sĩ quan chiến.
Thanh thế kháng nghị to lớn cũng làm cường giả Nhân tộc chú ý, tục truyền có đại năng Hợp Thể hậu kỳ xâm nhập thú hoàng lĩnh vực cùng đạt thành hiệp nghị với bốn đại thú hoàng cho phép tu sĩ Nhân tộc tiến vào. Nhưng không thể ra tay với Yêu tộc trong phạm vi Bất Chu sơn, nếu không bốn đại thú hoàng sẽ ra tay chém giết.
Tin tức truyền ra, lập tức làm tu chân giới xôn xao, vô số tu sĩ tụ tập bay vào đại hoang.
Đại hoang chính là thánh địa của yêu thú trong Mạc La tu chân giới, trong đó có bốn đại thú hoàng tọa trấn, số lượng yêu thú ngoài lục phẩm không ít, số lượng yêu thú dưới ngũ phẩm rậm rạp như lá cây trong rừng, đại biểu lực lượng cường đại nhất của yêu thú.
Bất Chu sơn, đây là ngọn núi trong đại hoang.
Lần này nếu không phải ước chiến Bất Chu sơn có thanh thế quá lớn, yêu thú hoàng giả cũng không đạt thành hiệp nghị với Nhân tộc.
Bất kể thế nào, trận chiến lần này ở trạng thái nửa ẩn nấp nửa công khai, từ đó vô số cường giả Nhân tộc và yêu thú đều chú ý, huyết chiến trường không tất phải có một bên phải chết.
Từ tin tức tu sĩ Nhân tộc tới xem cuộc chiến truyền ra, trong thời gian bảy ngày ngắn ngủi có mấy trăm vạn tu sĩ tụ tập nơi đây, nếu tính thêm số lượng yêu thú khổng lồ, số lượng sẽ vượt qua ngàn vạn.
Dù sao Bất Chu sơn cũng là thánh địa của yêu thú, tuyệt đối không phải tu sĩ bình thường có thể xâm nhập, bởi vậy cường giả Nhân tộc và thú hoàng liên hiệp với nhau tuyên bố, quy định Nhân tộc cảnh giới dưới Nguyên Anh, yêu thú dưới tứ phẩm không được bước vào phạm vi Bất Chu sơn, sẽ thi triển dại thần thông ảo thuật truyền hình ảnh truyền đấu ra ngoài, từ đó tu sĩ và yêu thú không thể tiến vào trong Bất Chu sơn cũng có thể quan sát.
Tuy quy định đưa ra dẫn phát bất mãn nhưng nhưng vẫn được chấp hành, kẻ nào dám xông vào sẽ chết.
Sau khi ra tay chém giết vài tên không nghe lời, tình hình trật tự được lập lại, không có kẻ nào dám ngu xuẩn vượt qua.
Cho dù như vậy, tu sĩ Nhân tộc và yêu thú bước vào phạm vi Bất Chu sơn cũng vượt qua ba mươi vạn, số lượng đứng ngoài quan sát cũng nhiều vô số kể..
Trong lúc vạn chúng chú mục, thời gian mười ngày trôi qua.
Ngày mai là ngày đại chiến đỉnh phong, sẽ có đại năng vẫn lạc.
Một đêm không nói gì, thời gian trôi qua thật nhanh, lúc ánh bình minh đầu tiên xuyên thủng bóng tối, đại thế khủng bố hội tụ vào Bất Chu sơn, hào khí ngưng trọng mà khắc nghiệt.
Vô số tu sĩ, bất luận trong núi hay ngoài núi đều im lặng, sắc mặt nghiêm cẩn, chỉ có sâu trong đôi mắt xuất hiện hào quang nóng rực mới bại lộ suy nghĩ phập phồng của bọn họ. Đại năng Hợp Thể tôn giả đối với đại đa số tu sĩ mà nói là thần long thấy đầu không thấy đuôi, bọn họ không dám tưởng tượng bọn họ lại đánh cược tính mạng của mình, buông tay chém giết thỏa thích. Cho nên trận chiến ngày hôm nay sẽ là khắc sâu vào tâm trí bọn họ cả đời.
Người đến sớm đa số là tán tu và tiểu tu sĩ, tu vi cao nhất chỉ là Bất Trụy đỉnh phong, đại năng chân chính còn chưa xuất hiện.
XÍU...UU!!
XÍU...UU!!
Trong tiếng xé gió, một pháp bảo hình tấm chắn xuất hiện phía chân trời, tốc độ nhanh như bôn lôi, nó vừa xuất hiện liền nghe yêu thú rống lên, hiệu quả trùng kích thị giác rất mạnh. Đợi tới lúc bảo vật thu liễm, trong đó có mười mấy tên tu sĩ có người cầm đầu là lão đạo cao gầy, môn hạ đệ tử sau lưng khống chế pháp bảo phi hành, bảo vật tấm chắn cũng thu nhỏ và biến mất.
Vô số ánh mắt nhìn sang, đa số là kính sợ cẩn thận, dù sao lão giả này chính là tu sĩ Hợp Thể đầu tiên hiện thân.
Khi người này hiện thân liền dẫn động phản ứng nào đó, trong lúc nhất thời uy áp bàng bạc như thủy triều sinh ra, độn quang xuất hiện trên không trung.
Bất Chu sơn chính là thú hoàng lĩnh vực, vì tỏ kính ý, lần này tu sĩ Hợp Thể đến đây chỉ thi triển độn quang mà không phải thần thông thuấn di, bởi vì như thế mới tạo thành hiệu quả như thế.
Từng tên tu sĩ Hợp Thể không ngừng hiện thân, trừ số ít độc hành tán tu ra, đại đa số đều mang theo tiểu bối tới xem cuộc chiến, dù sao quan sát đại năng Hợp Thể hậu kỳ đại chiến với nhau, loại cơ hội này mấy ngàn năm chưa xuất hiện một lần.
Có tu sĩ khống chế cự kiếm dài ngàn trượng, cũng có cường giả yêu thú thân thể lớn mấy trăm trượng, hôm nay không ít cường giả tụ tập lại Bất Chu sơn, đại năng Hợp Thể cũng tăng lên không ít.
Vào buổi trưa đã có hơn hai trăm tu sĩ Hợp Thể xuất hiện.
Bình luận