Tiêu Thần không thích giết chóc nhưng lúc gặp người chí thân chết không có ý nghĩa, hắn còn có thể bảo trì đầy đủ thanh tỉnh lý trí là không thể nào, nếu không phải nội tâm của hắn thủ hộ điểm mấu chốt không giết người vô tận trong nhiều năm qua, Tiêu Thần đã sớm thu hồi phong ấn, tùy ý không gian yên diệt tạo thành sát nghiệp.
Im miệng không nói một lúc, về sau hắn lại lên tiếng:
- Hàng tỉ sinh linh trong phạm vi trăm vạn dặm có thể miễn chết nhưng người Phổ Hoa Tông không thể sống.
- Thanh Mi vẫn lạc cần các ngươi chôn cùng.
- Đừng vội trách Tiêu mỗ tâm ngoan thủ lạt, việc này chính là các ngươi gieo gió gặt bảo, tự gây nghiệt không thể sống!
Nói xong, tất cả tu sĩ Phổ Hoa Tông có cảm giác tâm thần như tro tàn, vẫn không tránh khỏi đại kiếp nạn.
Hêện tại Tiêu Thần muốn dẫn động không gian yên diệt liền có giọng nói lo lắng vang lên.
- Tiêu Thần lão đệ không nên vọng động, nha đầu Thanh Mi hiện tại bình yên vô sự, an tâm không vội.
Sau khi nghe được lời này, bỗng nhiên Tiêu Thần quay đầu nhìn sang, nhìn thấy thân ảnh chật vật của Tửu Tiên Đạo xuất hiện, dùng tu vi Hợp Thể trung kỳ đỉnh phong của lão quái này, hắn xuyên qua không gian yên diệt ngăn cản cũng khó khăn.
Lúc này không phải là thời điểm ôn chuyện, hắn nói:
- Tửu lão ca nói tâật, Thanh Mi thật khỏe mạnh?
Khi hắn lên tiếng, giọng nói của Tiêu Thần hơi có run rẩy, từ đó có thể thấy hắn kích động thế nào.
Đối với Thanh Mi, hắn thật sự xem trọng nàng, nếu nha đầu vì hắn mà gặp nạn, Tiêu Thần sẽ hối hận cả đời.
Tửu Tiên Đạo nuốt nước bọt, hắn cười khổ và nói:
- Tiêu Thần lão đệ yên tâm, lão ca ưa thích uống rượu nhưng lời nói sẽ chắc chắn như đinh đóng cột, nếu nha đầu Thanh Mi thật gặp chuyện không may, ta cũng không có da mặt đến đây ngăn ngươi ra tay.
- Hơn trăm năm trước nàng bị Lôi Đạo Thiên Tôn mang đi, lão phu từng thi triển bí thuật lấy một sợi tóc của Thanh Mi, nếu như nàng xuất hiện bất trắc thì ta sẽ biết, hiện tại nàng vẫn bình an vô sự.
Sau khi nói xong, trong tay lão có một viên ngọc châu xuất hiện, trong viên châu có một sợi tóc trôi nổi, sợi đen bóng tỏa ra sinh khí.
- Tiêu Thần lão đệ không xa lạ gì khí tức của nha đầu Thanh Mi, cảm ứng một phen tự nhiên sẽ biết lão phu nói thật.
Tiêu Thần cầm viên châu vào trong tay, thoáng cảm ứng thì nội tâm mừng rỡ không thôi, hắn hít sâu một hơi và ôm quyền thi lễ với Tửu Tiên Đạo:
- Đa tạ Tửu lão ca, việc này Tiêu Thần nhớ trong lòng, ngày sau sẽ báo đáp.
Tửu Tiên Đạo cười khổ, nói:
- Tiêu Thần lão đệ đừng vội nói chuyện báo đáp gì đó, có thể vãn hồi đại sự hôm nay hay không, lão ca nhìn mà sợ hãi đấy.
- Hôm nay ngươi quá xúc động, ngày xưa chú ý cẩn thận chạy đi đâu, chưa xác định rõ ràng liền sử dụng thủ đoạn lôi đình, nếu không phải ta đang ở chung quanh kịp thời chạy tới, chỉ sợ ngươi sẽ gây ra đại phiền toái.
Tiêu Thần gật đầu, nói:
- Theo lão ca nói.
Xác định Thanh Mi hôm nay bình yên vô sự, Tiêu Thần thở ra một hơi, sát ý giảm xuống phân nửa.
Hiện tại ý niệm hơi động, kể cả Tửu Tiên Đạo, tất cả người trong phạm vi không gian yên diệt đều bị đưa tới nơi khác, nơi này chỉ còn lại Thiên Trì tôn giả.
Trong vô thanh vô tức, không gian phạm vi mấy vạn dặm chấn động và tiếp theo hóa thành không gian loạn lưu vô tận, tất cả quy về hỗn độn. Ngọn núi, cung điện, u cốc, cỏ cây, tất cả tất cả đều biến thành bụi phấn.
Bên ngoài Phổ Hoa Tông mấy vạn dặm, bên ngoài phạm vi không gian loạn lưu có một thân ảnh lão giả sắc mặt tái nhợt xuất hiện, thấy rõ cảnh trơớc mặt, hắn lập tức nuốt tiếng quát lớn, hắn nhìn tu sĩ áo xanh trên không gian loạn lưu, trong nội tâm sinh ra sóng to gió lớn.
Xem không gian loạn lưu không có gì, lạnh nhạt đứng ở bên trong. Có lẽ trong mắt người ngoài xem ra Tiêu Thần bằng vào tu vi cường đại trấn áp không gian loạn lưu, lão giả có thể nhìn ra hắn căn bản không sử dụng thần thông gì đó, không gian loạn lưu thuần túy là không dám tới gần.
Tình hình trước mắt vượt xa tưởng tượng của mọi người. Có một điểm có thể xác định người này tu vi thâm bất khả trắc.
Ân?
Dường như tu sĩ áo xanh có phần quen mắt.
Tu sĩ này cau mày, qua vài giây lại nhìn tu sĩ áo xanh, dĩ nhiên xác định thân phận của hắn.
- Tiêu Thần, tại sao lại là người này?
Lão giả thấp giọng lẩm bẩm và lắc đầu.
- Tục truyền người này tư chất vô cùng nghịch thiên, năm đó đã có thủ đoạn chạy ra khỏi tay hai tu sĩ Hợp Thể hậu kỳ liên thủ, hôm nay hơn trăm năm qua đi, chỉ sợ tu vi có tăng tiến rất mạnh.
- Ta ít trêu chọc loại người này mới tốt, không ngại chờ đợi đạo hữu khác tới, sau đó lại xác định nên làm thế nào.
Nội tâm người này có các loại ý niệm, hắn lập tức thu liễm khí tức và đứng trong hư không chẳng nói gì.
Một lát sau, không gian sụp đổ chấm dứt, chấn động hủy diệt bị Tiêu Thần điều khiển không gian chi lực triệt tiêu hóa giải và khuếch tán hướng ra bên ngoài. Trật tự không gian của Mạc La tu chân giới bị hắn vận dụng, không gian hủy diệt khôi phục thật nhanh, trải qua một lát đã khôi phục như ban đầu, chỉ có điều sơn môn Phổ Hoa Tông hóa thành khu vực hoang dã, gió lạnh thổi qua không còn chút sinh cơ nào.
Vào lúc này có một sơn môn biến mất khỏi tu chân giới.
Sắc mặt Thiên Trì tôn giả tái nhợt, trường bào màu tím trên người xuất hiện dấu hiệu nứt ra, có vết máu từ trong người hắn chảy xuống đất. Tuy lão quái giữ được tính mạng tỏng không gian loạn lưu nhưng lại bị thương rất nặng, dao động căn cơ, không bế quan chữa thương vài chục năm khổ tu là không thể khôi phục.
Tiêu Thần bình thản vung tay áo, nói:
- Hủy sơn môn của ngươi, tổn thương căn cơ của ngươi, xem như ân oán năm đó thanh toán xong. Nếu lại dám can đảm trêu chọc ta, bổn tọa chắc chắn sẽ diệt Phổ Hoa Tông của ngươi.
Gương mặt Thiên Trì tôn giả sầu thảm, trước mặt chênh lệch thực lực cực lớn hắn có phản kháng cũng vô dụng, hiện tại nghe xong liền gật đầu, đắng chát thi lễ sau đó quay về đi về phía tu sĩ Phổ Hoa Tông.
Hôm nay Phổ Hoa Tông mất sạch thanh danh nhưng không chết tổn thương, thực lực tông môn vẫn còn, xem như vạn hạnh trong bất hạnh.
Trong hàng đệ tử Phổ Hoa Tông, sắc mặt Thanh Liên tiên tử phức tạp, nàng than nhẹ một tiếng, từ nay về sau hai người sẽ thành xa lạ..
Gương mặt Phong Linh Nhi trắng bệch, lúc này mới có vài phần huyết sắc, nh mắt nhìn Tiêu Thần càng có thêm vài phần kính sợ. Hơn trăm năm không thấy, tu vi Tiêu Thần tiền bối quả nhiên tăng vọt đáng sợ.
Bình luận