Đạo (Dịch) – Chương 989

Chẳng lẽ người tới còn có thể là tu sĩ Hợp Thể hậu kỳ hay sao? Nội tâm Thiên Trì tôn giả cười lạnh, người trong tu chân giới đều biết đại năng Hợp Thể hậu kỳ cũng chỉ có mấy vị, đa số đều ẩn cư khổ tu, Phổ Hoa Tông hắn tuyệt đối không dám chọc vào, từ đó làm gì có ai không có việc gì chạy tới sinh sự.

Nếu tu vi dưới Hợp Thể hậu kỳ, lão quái không có chút kính sợ, cho dù là cường giả Hợp Thể trung kỳ cũng không có biện pháp làm gì hắn.

- Hừ! Đạo hữu dấu đầu lộ đuôi không dám hiện thân sao, như vậy chẳng phải mất đi thân phận tu sĩ Hợp Thể?

- Hôm nay không cho Phổ Hoa Tông thể diện, Thiên Trì sẽ đòi công đạo từ đạo hữu, nếu không việc này tuyệt đối không bỏ qua.

Thiên Trì tôn giả lạnh lùng lên tiếng, ánh mắt dò xét, thần thức quét qua các nơi, mặc cho hắn thi triển thủ đoạn gì cũng không phát hiện có người nào, đây là điểm làm hắn cau mày.

Ngay vào lúc hắn dứt lời, hư không phía trên sinh ra tiếng nổ mạnh, sau tiếng nổ mạnh là không gian vỡ ra, năng lượng kinh khủng từ bên trong bạo phát ra ngoài.

Cảm ứng được khí tức từ trong khe hở truyền ra, vô số tu sĩ Phổ Hoa Tông kinh hô.

- Không gian loạn lưu!

- Lại có tu sĩ ở trong khu vực hẳn phải chết, năng lượng không gian cuồng bạo tới cực điểm, chúng ta lâm vào trong đó sẽ bị xé thành mảnh nhỏ, hình thần câu diệt.

- Vô duyên vô cớ sao lại xuất hiện khe hở liên thông không gian loạn lưu, chẳng lẽ sắp sửa có trọng bảo xuất thế sao?

Thiên Trì tôn giả cũng giật mình không nhỏ, dùng tu vi của hắn tiến vào không gian loạn lưu tối đa chỉ kiên trì một lát, một khi pháp lực hao tổn quá lớn sẽ không tránh khỏi kết cục tử vong.

Nghe được đệ tử liên tục lên tiếng, nội tâm lão quái sinh ra vài phần hiếu kỳ, chẳng lẽ thực sự có chí bảo?

Ánh mắt hơn mười vạn tu sĩ Phổ Hoa Tông nhìn chằm chằm, một bóng đen xuất hiện từ trong không gian loạn lưu bước ra bên ngoài, hình thể dần dần rõ ràng, giọng nói lãnh đạm vang lên:

- Thiên Trì đạo hữu, gần hai trăm năm không gặp, tu vi đạo hữu vẫn như trước nhưng nóng tính lại tăng quá nhiều.

Giọng nói của hắn bình thản nhưng không khác gì sấm sét, vô số đệ tử Phổ Hoa Tông như bị sét đánh, thân thể cứng ngắt.

Tu sĩ!

Trong không gian loạn lưu có tu sĩ tồn tại!

Cảnh tượng diễn ra trước mắt đã phá vỡ lý niệm trong lòng bọn họ. Trong tất cả điển tịch tu chân đều ghi lại, trong đó chỉ có mấy câu miêu tả không gian loạn lưu cực kỳ đơn giản, nội dung nhất trí với nhau: không gian loạn lưu, tràn ngập không gian chi lực cuồng bạo vo tận, tu sĩ Hợp Thể bước vào hữu tử vô sinh, xem mà làm gương, không được tới gần.

Hiện tại có người đi ra từ không gian loạn lưu.

Vào lúc nhìn thấy bóng người và giọng nói kia, sắc mặt Thiên Trì tôn giả biến hóa, đồng tử co rút kịch liệt, hắn không dám tin tưởng, trong lúc khiếp sợ còn mang theo khủng hoảng vô tận.

Thân thể mềm mại của Phong Linh Nhi cứng ngắc, đôi mắt dễ thương sững sờ nhìn thân ảnh quen thuộc bước ra từ không gian loạn lưu, trên mặt đầy đắng chát, có lẽ hôm nay Phổ Hoa Tông sẽ gặp đại nạn, đây là bọn họ tự rước lấy, không thể trách kẻ khác.

Phổ Dương Tử, Phổ Đan Tử, Phổ Nguyên Tử các trưởng lão có bộ dạng như nhìn thấy quỷ, thân thể run rẩy như bệnh sốt rét, hiển nhiên đã từ thân ảnh và lời nói đoán được thân phận của người tới.

Vô số đệ tử Phổ Hoa Tông nhìn thấy cảnh tượng tu sĩ Hợp Thể đại chiến năm xưa đều sợ hãi sắc mặt tái nhợt, trong mắt tràn ngập khiếp sợ gần như bất tỉnh, dẫn tới vô số đệ tử nhập môn sau không hiểu, trong nội tâm kinh nghi bất định, không biết tại sao chưởng giáo đại nhân và các vị sư thúc, các sư huynh sư tỷ lại có bộ dạng hoảng sợ như vậy?

Rốt cục có vô số tu sĩ hoặc là khiếp sợ hoặc là sợ hãi hoặc là ngây ngốc nhìn sang, lúc này tu sĩ trong không gian loạn lưu không ngừng bước ra ngoài..

Tu sĩ áo bào xanh đứng bên ngoài miệng không gian loạn lưu, sắc mặt bình tĩnh, đôi mắt sáng như sao nhìn phía dưới.

Rời đi gần hai trăm năm, rốt cuộc cũng cũng quay trở về.

Lúc nhìn thấy gương mặt của người kia, đám đệ tử Phổ Hoa Tông liền hiểu ra, sau đó bọn họ hít khí lạnh.

Bọn họ tuyệt đối không xa lạ gì gương mặt này, trong tu chân giới có vô số ngọc giản truy nã và những hình ảnh chiến đấu, từ đó đủ làm bọn họ ghi nhớ, hơn nữa cuộc đời này sẽ không quên.

Chính tại nơi này, trên Phổ Hoa Tông có một tu sĩ ngang nhiên ra tay, thần thông vô cùng cường dại đánh hết Băng Lăng Tôn Giả của Kim Ngọc Tông, hơn nữa chém giết mấy trăm tu sĩ cao tầng Kim Ngọc Tông, từ đó đại phái tu chân sụp đổ trong một đêm.

Đối mặt hai tên đại năng Hợp Thể hậu kỳ chặn giết lại không sợ hãi, triệu hoán năm vạn chiến sĩ áo giáp hợp kích oanh phá tu chân giới, triệu hoán hư ảnh cung điện thần bí, đối chiến hai đại tu sĩ Hợp Thể hậu kỳ toàn lực ra tay sau đó biến mất trong không gian loạn lưu.

Từ nay về sau gần như hai trăm năm qua không hề có tin tức truyền ra, thời điểm vô số tu sĩ cho rằng hắn đã vẫn lạc, người này biến mất trong Mạc La tu chân giới lại hiện thân lần nữa, rời đi bằng không gian loạn lưu, trở về bằng không gian loạn lưu.

Tu sĩ kia chính là Tiêu Thần, hắn như sao chổi lưu lại vô số truyền kỳ trong Mạc La tu chân giới.

Chiến tích hiển hách của hắn truyền khắp Mạc La tu chân giới, phàm là tu sĩ truy tìm đại đạo, không người không biết không người không hiểu. Trong nội tâm rất nhiều tu sĩ đều có một ý niệm trong đầu, đó là gần hai trăm năm qua tu vi Tiêu Thần tăng lên tới mức độ nào? Có thể chiến tu sĩ Hợp Thể hậu kỳ hay không?

Chiến tu sĩ Hợp Thể hậu kỳ!

Nếu không phải Tiêu Thần biểu hiện cực kỳ nghịch thiên, chỉ sợ cũng không người có gan nghĩ rằng thực lực của hắn mạnh như vậy. Dù sao tu sĩ tấn chức Hợp Thể, muốn tăng tu vi lên một chút cũng là chuyện vô cùng khó khăn, thực tế cảnh giới Hợp Thể hậu kỳ cần hao phí vô số năm tháng mới có thể gia tăng được một ít thực lực.

Tu sĩ bình thường đừng nói ngàn năm, cho dù là vạn năm cũng khó có đột phá.

Đặt trên người Tiêu Thần thì không kẻ nào dám tưởng tượng. Bởi vì chiến lực của vị này năm đó đạt tới Hợp Thể trung kỳ cực hạn, hôm nay đạt tới Hợp Thể hậu kỳ cũng không phải không có khả năng.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...