Trong ba người, Cổ Ma phân thân lấy được lợi ích lớn nhất, mượn nhờ năng lượng bàng bạc kích thích huyết mạch trong thân thể, một lần hành động tấn chức Cổ Ma, hơn nữa hình thể sinh trưởng đến năm vạn trượng, giơ tay nhấc chân bộc phát uy năng vô tận, càng kế thừa sát lục bổn nguyên, một khi bộc phát chiến lực áp thẳng Hợp Thể cực hạn, đánh giết đại năng Hợp Thể hậu kỳ không nói chơi.
Thế cục trước mắt Cổ Ma phân thân mạnh nhất, không gian phân thân thứ hai, bản thể Nhân tộc yếu nhất, từ đó có thể nhìn thấy tầm quan trọng của tư chất trời sinh. Tiêu Thần bản thể Nhân tộc có khởi điểm quá thấp, tuy tu luyện lâu nhất nhưng không đạt được thành tựu giống hai đại phân thân tu luyện ngắn nhất. Dù sao cho dù không gian phân thân dung hợp không gian chi tâm hay Cổ Ma phân thân tấn chức Cổ Ma khống chế sát lục bổn nguyên, cấp độ tính mạng của cả hai vượt qua Nhân tộc quá nhiều.
Cho dù như thế nào cả ba chính là Tiêu Thần, cho dù phân thân nào mạnh nhất đều là chiến lực của Tiêu Thần. Hơn nữa bản thể Nhân tộc của hắn có được cơ duyên vượt xa hai đại phân thân, ít nhất Kim Ấn nghịch thiên đã chứng minh điểm này.
Tuy bản thể Nhân tộc yếu nhất nhưng ngày sau có thành tựu cuối cùng thế nào lại không đoán được.
Bản thể Nhân tộc yếu nhất cũng có chiến lực Hợp Thể hậu kỳ, ba người dung hợp lực lượng, như vậy có ai địch nổi?
Tiếng cười vang vọng thật lâu, Tiêu Thần miễn cưỡng áp chế cảm xúc trong nội tâm, sắc mặt khôi phục bình thường, Cổ Ma phân thân biến lại thân thể ban đầu, hình dạng càng tương tự Tiêu Thần, hiện tại không gian phân bước tới và dung nhập vào bản thể Nhân tộc.
Trong ba thân thể dùng bản thể Nhân tộc làm chủ là không thay đổi.
Tiêu Thần ngẩng đầu cảm khái, đại lục Tinh Vực đã bị hủy diệt triệt để, chỉ còn lại vô số mảnh vụn của đại lục chứng minh nó từng tồn tại qua.
Hiện tại vùng đất cuối cùng của thượng tộc không còn nhưng thì hận không hóa giải, tất cả chỉ mới bắt đầu.
- Hậu bối Nhân tộc Tiêu Thần đa tạ tiền bối hôm nay xuất thủ cứu giúp, cảm kích không dám quên, tiền bối có gì phân phó, Tiêu Thần chắc chắn toàn lực ra tay không chút do dự.
Tiêu Thần tiến lên một bước, thân ảnh tới trước mặt tu sĩ áo đen và cúi người thi lễ vô cùng thành khẩn.
Ánh mắt tu sĩ áo đen vô cùng hài lòng, hậu bối Nhân tộc này cho dù tu vi hay phẩm tính đều không thể bắt bẻ được, tự nhiên càng vui mừng, hắn nói:
- Lão phu đã chết từ vô số năm tháng trước kia, lưu lại đến nay chỉ vì không cam lòng Nhân tộc chưa quật khởi, chưa rửa được sỉ nhục năm xưa. Hôm nay gặp được ngươi, lão phu không còn lo lắng, Nhân tộc có người kế tục, chúng ta đã chết cũng được an ủi.
- Ngươi không cần phải cảm kích lão phu, chỉ phải nhớ kỹ hôm nay nhìn thấy tất cả, nhớ kỹ cực khổ kéo dài vô số năm tháng, nhớ kỹ ngươi là tu sĩ Nhân tộc là đủ rồi, về phần làm như thế nào, lão phu không nói, ngươi cứ dựa theo bản tâm mà làm.
Tiêu Thần gật đầu, sắc mặt túc, hắn nói:
- Chuyện năm đó hậu bối biết rõ không rõ nhưng không dám quên.
Ngữ phong mang theo tín niệm và kiên trì, khí tức sát phạt bộc phát.
Tu sĩ áo đen nhìn Tiêu Thần và nói:
- Hi vọng trăm ngàn năm sau ngươi còn nhớ kỹ lời hôm nay. Nếu có tâm niệm này, ngày sau tu hành đại đạo chi đồ càng phải cẩn thận, Nhân tộc chúng ta vốn gầy yếu, tu sĩ thiên tài có tư cách nâng đỡ chủng tộc thịnh vượng không nhiều, trong vô số năm qua lão phu chỉ phát hiện một mình ngươi mà thôi, không nên làm lão phu thất vọng.
Nói tới đây người này im lặng ngắn ngủi, hiển nhiên đang có suy nghĩ.
Tiêu Thần cũng không lo lắng, lặng im chờ đợi.
Tu sĩ áo đen thở dài và nói:
- Lão phu cả đời khổ tu, kinh nghiệm như thế nào không muốn nhiều lời, cho tới lúc sắp biến mất giữa thiên địa vẫn có một chuyện canh cánh trong lòng, việc này chính là việc tư của lão phu, cho nên xin nhờ Tiêu Thần tiểu hữu, chẳng biết có được không?
Tiêu Thần gật đầu, trầm giọng nói:
- Tiền bối cứ nói, cho dù là chuyện gì, Tiêu Thần đều đáp ứng.
Nếu không có tu sĩ áo đen ra tay thì Tiêu Thần đã chết, mặc dù việc tu sĩ áo đen nhờ cửu tử nhất sinh thì hắn cũng đáp ứng không do dự.
Ân cứu mạng phải sinh tử tương báo.
Tu sĩ áo đen nhìn Tiêu Thần, thấy ánh mắt của hắn thuần khiết thành khẩn và không giả bộ, nội tâm thỏa mãn không nói nên lời, hắn nói:
- Trong trận chiến năm đó lão phu vốn có thể thắng được lại bị người ta tính toán cho nên lâm vào kết cục hôm nay.
- Lần này nhắc nhở ngươi, không phải muốn ngươi báo thù thay lão phu, chỉ hi vọng nếu có cơ hội hãy thay ta hỏi nàng một câu, có từng thật lòng yêu người nọ?
Nói xong có một hư ảnh lăng không xuất hiện, đó là một nữ tử dáng người ngạo nghễ có một không hai trong thiên hạ, lông mày cau lại đủ làm ngàn vạn người trìu mến, cũng âm thầm đau lòng vì nàng.
Tiêu Thần si ngốc, cũng không vì tướng mạo của nữ tử xinh đẹp, mà là vì hắn từng thấy qua họa quyển của nàng.
Cơ gia, trong táng viên, thời điểm đạt được hạt giống huyết mạch cũng từng có người đưa ra yêu cầu với hắn, bảo Tiêu Thần tương lai có gặp nàng thì hỏi vì cái gì?
Hai người này cùng hỏi một nữ tử.
Tiêu Thần sinh ra ý niệm trong đầu, trầm mặc một lát sau đó thấp giọng hỏi:
- Không biết tục danh của tiền bối, có thể cáo tri, Tiêu Thần ghi nhớ, nếu ngày sau có gặp cũng có thể nói cho nàng biết là người phương nào nhắc nhở.
Tu sĩ áo đen không nói, một lát sau mới thản niên trả lời:
- Cơ Trường Không.
Tâm thần Tiêu Thần chấn động, hắn nhìn tu sĩ áo đen và không hỏi kỹ, lúc này ôm quyền nói:
- Vãn bối ghi nhớ, như vậy bái biệt tiền bối, hi vọng ngày sau còn gặp lại.
- Tốt.
Tu sĩ áo đen lên tiếng.
- Nếu hoàn thành việc này có thể tới nơi đây tìm ta, lão phu khống chế kim chi bản nguyên có thể tặng cho ngươi.
Trong giọng điệu không có không bỏ, đối với hắn mà nói kim chi bản nguyên còn không quan trọng bằng hoang mang trong lòng.
Nếu không phải hiện tại chưa muốn chết đi, hắn đã sớm giao cho Tiêu Thần, cũng tránh cực khổ nhiều như thế.
Bình luận