Phanh.
Trên mặt đất vang lên một tiếng vang vọng rất lớn, thân ảnh đại vương một sừng kia như là viên đạn bắn lên, lập tức xuất hiện trên không trung. Tuy rằng tên này bị đánh bay ra ngoài, nhưng mà hiển nhiên cũng không có bị thương tổn thực chất. Giờ phút này đôi mắt trâu đang trợn ngược nhìn vào Tiểu Huyết, cái miệng há hốc.
- Long tộc? Lôi Long?
- Không phải bản đại vương nhìn nhầm đó chứ? Long tộc các ngươi từ thời kỳ viễn cổ đã di cư tập thể tới thượng giới, sao lại còn lưu lại ở hạ giới như vậy?
Kim Giác Đại vương nghĩ nữa ngày, đột nhiên vỗ đầu nói:
- Ồ, ta đang nghĩ tại sao thân thể ngươi lại lợi hại như vậy, hóa ra là dựa vào khí tức của Lôi Long bổn nguyên cưỡng ép dùng lực lượng lôi đình tổ hợp lại thân thể. Như vậy cũng có thể giải thích thông được.
- Hắc hắc, tiểu tử, nếu như ngươi thực sự là Lôi Long, như vậy bản đại vương sẽ không nói hai lời mà lập tức bỏ chạy. Tuy nhiên ngươi lại dựa vào một ít khí tức bổn nguyên mà ngưng tụ thành đồ giả mạo, như vậy bản đại vương sẽ không khách khí. Hôm nay ngươi giết ba thủ hạ của ta, bản đại vương cũng sẽ đánh giết ngươi, sau đó lại thôn phệ lực lượng bổn nguyên của ngươi, đây coi như là mua bán cực kỳ công bằng.
Thanh âm của Kim Giác đại vương này vừa dứt, hình thể lập tức xảy ra biến đổi lớn. Trực tiếp từ một đại hàn khôi ngô, một sừng hóa thân thành dị chủng hồng hoang Kim Giác Tê Ngưu. Thân dài hơn năm trăm trượng, toàn thân có bộ lông màu xanh, tứ chi tráng kiện hữu lực, trong miệng không ngừng phát ra tiếng phì phì.
Một cỗ khí tức hung hãn, man hoang từ trong cơ thể Kim Giác Đại vương này bộc phát ra.
Trong cơ thể đầu yêu vật này cũng có vài phần huyết mạch của hung thú thượng cổ Mãn Thiên Thần ngưu, bản thân có phẩm giai cực cao. Tuy rằng trước mắt tu vi không phải là mạnh nhất, nhưng mà cũng coi như là yêu thú có huyết mạch tôn sùng trong Tu chân giới. Cần phải biết, thực lực yêu thú thượng cổ nghịch thiên, giết chóc vô tận. Thực lực so với thần thú như Long, Hoàng, Chu tước... cũng không kém hơn nửa điểm.
Cái gọi là thần thú, hung thú bất quá bởi tác phong bất đồng mà bị nhân tộc dùng danh xưng bất đồng gọi mà thôi. Bản chất thực sự của chúng đều là hoàng giả trong đám yêu vật thượng cổ hồng hoang. Mỗi một đầu đều có được uy năng hủy thiên diệt địa.
Cho nên Kim Giác đại vương này mới có thể chống cự Lôi Long uy áp tản mát ra từ trong cơ thể của Tiểu Huyết. Thậm chí nó còn kích động muốn đánh chết, thôn phệ bổn nguyên chi lực của Tiểu Huyết để tăng cường tu vi.
Tiểu Huyết thân là Lôi Long, bởi vì dựa vào một đạo Lôi Long tinh khí cho nên mới sinh ra Lôi Long bổn nguyên, cho nên đã đánh mất toàn bộ truyền thừa của Lôi Long huyết mạch. Nhưng mà giờ phút này nó có được Lôi đạo bản nguyên, thân phận Lôi Long vô cùng chân thật, chính là tồn tại tôn quý nhất trên thế gian. Ngoài Tiêu Thần ra, trong mắt Tiểu Huyết không có một ai khác. Chính vì vậy Kim Giác đại vuwog này vừa mới mở miệng đã triệt để chọc giận nó.
Cho nên lúc này cái miệng của Tiểu Huyết rống lên một tiếng giận dữ, trong thân thể vang lên tiếng đì đùng không dứt, đồng thời thân thể bành trướng lên, đạt tới hơn năm trăm trượng. Toàn thân được vô số lân giáp lớn nhỏ che kín, dưới bụng có sáu trảo, có móng vuốt sắc bén vươn ra, coi như có thể tề thiên liệt địa.
Trên hư không, hai đại hung thú đối nghịch, tất cả đều dài mấy trăm trượng, tôn quý, bá đạo, bễ nghễ, khí tức ác liệt vô cùng, muốn triệt để khiến cho phiến thiên địa này vỡ vụn, hóa thành hỗn độn. Trong phương viên mấy chục vạn dặm, thâm sơn, đầm lầy, vô số yêu vật, độc thú lúc này đều sợ run, thân thể phủ phục trên mặt đất, thần phục dưới khí tức của hai đại hoàng giả, sợ tới mức không dám có chút ý niệm ngăn cản trong đầu.
Kim Giác Tê Ngưu là Lục phẩm trung giai đỉnh phong, dựa vào cường độ thân thể, lực cận thân chém giết càng hung hãn vô cùng.
Tuy rằng Tiểu Huyết chỉ vẻn vẻn là Lục phẩm sơ giai, nhưng mà trời sinh có năng lực khống chế lôi đình, một khi toàn lực ra tay, không phải đại năng Hợp Thể hậu kỳ tuyệt đối sẽ không địch lại được nó.
Thực lực của hai đại hoàng giả yêu tộc xem như ngang nhauu, một khi rơi vào chém giết, hậu quả khó lường.
Tiêu Thần nhíu mày, giờ phút này ánh mắt hắn chớp lên, bước ra một bước, thân thể đứng bên cạnh Tiểu Huyết. Bộ thanh sam trên người dưới khí thế của hai đại yêu thú bay phấp phới, mái tóc đen rối loạn, trong đôi mắt đen kịt hiện lên vẻ bình tĩnh, có chút trầm ổn.
- Tu sĩ nhân tộc nhà ngươi không biết có dũng khí từ đâu mà dám gia nhập vào vòng chiến của hai đại hoàng giả chúng ta? Quả thực là không biết sống chết.
- Yêu tộc ta có hiệp nghị với nahan tộc, không cho phép tu sĩ ngoài Hợp Thể kỳ tùy ý ra tay. Trước mắt nể mặt ngươi còn chưa đắc tội với ta, còn không mau thối lui? Nếu không một khi bản vương giận giữ, tất sẽ đánh giết, nuốt ngươi vào trong bụng cho thỏa lòng.
Đầu Tê Ngưu một sừng này trừng mắt, vừa mới mở miệng đã như thần minh rít gào, rất có uy thế.
Tu sĩ Hợp Thể kỳ tầm thường đối mặt với yêu vật hung hãn này đương nhiên chỉ có thể tránh lui, tuy nhiên điểm ấy đối với Tiêu Thần mà nói, không có một chút năng lực uy hiếp nào. Cho dù đầu Tê Ngưu một sừng này lợi hại vô cùng, nhưng bằng vào tu vi của bản thân Tiêu Thần cũng có thể không sợ hãi. Đơn đả độc đấu thậm chí hắn còn có thể chiếm thế thượng phong.
Chỉ là lúc này còn chưa phải lúc xảy ra xung đột với đầu yêu vật này, nếu không một khi dẫn tới đại năng Hợp Thể hậu kỳ xuất hiện, chuyện sẽ rất phiền phức. Cho nên Tiêu Thần hừ lạnh một tiếng, dù chưa mở miệng nhưng mà khí thế bá đạo, bạo ngược lại ầm ầm phá thể, mạnh mẽ va chạm với khí thế của hai đầu hung thú, tạo thành xu thế chân vạc, lại không rơi xuống thế hạ phong một chút nào.
Khí tức này mặc dù không có tôn quý như hai đại hung thú, nhưng mà lại có vẻ bễ nghễ, làm cho người ta không dám khinh thường.
Đôi mắt của đầu Tê Ngưu một sừng này lập tức trợn ngược, trong mắt hiện lên vẻ khó có thể tin được. Nó rất rõ ràng tu sĩ nhân loại này chỉ là Hợp Thể sơ kỳ, nhưng mà khí thế vừa mới bộc phát, rõ ràng lại không kém hắn một chút nào.
Bình luận