Nếu không phải muốn mượn hệ thống tình báo cường đại của Luyện Đan hiệp hội thì lão quái này cũng sẽ không nguyện ý liên thủ với Ngũ Nguyên lão quái. Nếu không tự hắn tìm kiếm, chẳng biết phải tới năm tháng nào mới tìm được hành tung của Tiêu Thần.
- Ha ha, đạo hữu yên tâm, việc này lão phu sẽ lập tức phân phó xuống.
Ngũ Nguyên lão quái cười lớn, hắn cũng hiểu rõ đây mới là điểm mình chiếm ưu thế nhất, nếu không Lôi Đạo Thiên tôn này cũng sẽ không liên thủ với hắn. Chính vì vậy đương nhiên chuyện này hắn phải xuất lực cho tốt.
Giờ phút này hắn lật tay lấy ra một ngọc điệp, đem chuyện tra tin tức Tiêu Thần ra khắc vào bên trong, sau đó lại vung tay ném ra.
- Lôi Đạo Thiên tôn đạo hữu, chuyện này lão phu đã phân phó xong, chắc hẳn sẽ nhanh chóng có tin tức truyền tới. Tà và ngươi đi tới Đại Trạch phân bộ chờ tin tức truyền tới thôi.
Lôi Đạo Thiên tôn gật đầu, hai lão quái một trước một sau thuấn di rời đi.
...
Thâm sơn đầm lầy, chướng khí chằng chịt, có màu thất thải hiện lên. Nơi này ánh mặt trời không chiếu tới, phía chân trời âm u vô cùng.
Nơi này là một chỗ sơn cốc âm u trong thâm sơn cách chỗ kia mấy chục vạn dặm. Địa phương như vậy, cho dù là tu vi ngoài Nguyên Anh kỳ cũng tuyệt đối không dám xâm nhập vào bên trong. Cần biết chướng khí trong này trải qua tích lũy nhiều năm, trầm tích dung hợp, biến dị, độc tính vô cùng cao. Tu sĩ Nguyên Anh kỳ một khi hút vào trong cơ thể, nếu không lập tức trục xuất, nhất định Nguyên Anh sẽ tán loạn, thân thể sẽ hóa thành một bãi nước. Huống hồ trừ độc chướng ra, trong đầm lầy còn có vô số yêu thú ở lại, tất cả đều là vật kịch độc, thực lực không thể khinh thường.
Như vậy mới khiến cho mười mấy vạn dặm thâm sơn này dần dần trở thành một mảnh vực chết, nếu không có gì quan trọng thì không có ai nguyện ý tiến vào trong này.
Nơi nầy có chút yên tĩnh, trong cốc có một ít hồ, nước đục ngầu, hơi có vẻ bảy màu, hiển nhiên ẩn chứa kịch độc. Trong hồ nước này có một đầu yêu thú Thất Thải độc mãng Ngũ phẩm thượng. Nó tu luyện, thổ nạp trong nơi này vạn năm mới có tu vi hôm nay, xem như là bá chủ tỏng phương viên vạn dặm chung quanh. Độc chiếm cái sơn cốc này, làm cho không một yêu vật nào dám tới gần, nếu không tất sẽ bị nó nuốt vào trong bụng.
Hôm nay đầu độc mãng này đang phun nội đan ra, hấp thu chướng khí bên ngoài tu luyện. đột nhiên phía chân trời có vạn lôi bộc phát, năng lượng lôi đình mạnh mẽ lập tức hàng lâm khiến cho nó sợ tới mức toàn thân run lên, thiếu chút nữa quay người trực tiếp trốn về động phủ.
Yêu vật, nhất là yêu vật tà đạo đối với thiên kiếp lôi đình vô cùng sợ hãi. Dù sao thiên lôi thuộc tính chí cương chí dương, dữ dằn vô song, chính là khắc tinh lớn nhất của chúng. Đầu độc mãng này có thể tấn chức lên ngũ phẩm thượng cũng đã trải qua ba lượt thiên kiếp, mỗi một lần đều là tìm được đường sống trong chỗ chết. Tới bây giờ vẫn khiến cho trong lòng nó sợ hãi không thôi.
Lôi Long.
Trí nhớ di truyền cách bao nhiêu năm tháng từ tổ tiên khiến cho nó như chứng kiến được thời điểm viễn cổ. Như nhìn thấy đầu thần thú thân dài mấy vạn trượng, khống chế lôi đạo thiên không, đang giương nanh múa vuốt, chỉ cần mở miệng rít gào cũng khiến cho lôi phạt hàng thế.
Tất cả yêu thú đều phải phủ phục, run rẩy.
Độc mãng này là yêu thú thuộc tính độc, rất sợ hãi thiên lôi, hơn nữa trong cơ thể lại có huyết thống long tộc cực kỳ mỏng manh khiến cho bẩm sinh nó không thể nào ngăn cản cỗ uy áp lạnh lẽo tự nhiên này. Nó giống như con cá chết nằm ở bên hồ, mãi tới khi khí tức Lôi Long kia biến mất mới lại khôi phục lại được.
- Ồ? Lôi Long nhất tộc đã sớm bị diệt sạch, sao hôm nay lại đột nhiên có một đầu chạy ra vậy? Còn để cho Bổn đại nhân gặp phải nữa chứ?
- Xem ra hôm nay số phận không tốt, khó coi a. Bổn đại nhân vẫn nên lập tức trở về động phủ ngủ một giấc, mấy chục năm sau lại ra chũng không muộn.
Đầu độc mãng này là ngũ phẩm thượng giai, tu vi có thể so với Bất Trụy đỉnh phong trong nhân tộc, đương nhiên đã có linh trí. Lúc này nó vừa mở miệng là nói ra tiếng người. Sau khi rung đùi đắc ý nói xong nó lập tức rời đi.
Nhưng lúc này trên không trung âm au của sơn cốc, hư không đột nhiên vỡ vựn từng mảnh, tiếp đó có một đạo thân ảnh hơn trăm trượng từ trong đó bắn ra. Ngay khi thân ảnh này xuất hiện, miệng rít gào một tiếng, lập tức có lôi quang bùng lên, đánh cho chướng khí ngập trời hóa thành tro tàn.
Một cỗ khí tức cổ xưa, tôn quý, bá đạo trên phía chân trời lập tức bộc phát, tràn ngập cả sơn cốc, chỉ là cũng không có khuếch tán ra phía xa xa hơn mà thôi.
Bên hồ, đầu Độc mãng vốn đã tiến vào hồ được nửa người đột nhiên trợn mắt, một cỗ run rẩy, thần phục phát ra từ tận đáy lòng khiến cho thân thể hắn như nhũn ra, giờ phút này nó ngã xuống mặt đất, cũng không có cách nào nhúc nhích được một chút nào.
- Khổ rồi, khổ rồi. Vị tổ tông này sao lại chạy tới đây chứ? Đây không phải là muốn mạng già của ta sao?
Trong lòng độc mãng kêu khổ không thôi.
Người tới đương nhiên là Tiểu Huyết.
Sau lưng hắn, Tiêu Thần chắp tay mà đứng, sắc mặt nghiêm túc. Sau khi hiện thân nguyên thần ầm ầm bộc phát, bao phủ phương viên vạn dặm. Phát giác hoàn cảnh không gian nơi này, lúc này hắn mới thỏa mãn gật đầu.
Về phần đầu yêu thú độc mãng chỉ có ngũ phẩm thượng giai trong hồ, tuy rằng hắn phát hiện ra, nhưng mà cũng không đặt nó vào trong mắt. Dùng thực lực của hắn hiện tại, diệt sát tiểu chút chít như vậy là chuyện tiện tay mà thôi. Hơn nữa hiện tại còn không cần động thủ, dưới uy áp của Lôi Long thì đầu yêu vật này cũng đã toàn thân xụi lơ, không thể động đậy.
Chướng khí trong sơn cốc đã bị Tiểu Huyết phóng thích lôi đình luyện hóa, giờ phút này ánh mắt nhìn qua cũng không có trở ngại. Sơn cốc này không nhỏ, trong phạm vi mấy trăm vạn chung quanh sơn cốc này ngoại trừ đầu độc mãng này ra cũng không có yêu vật thứ hai tồn tại.
Tiêu Thần gật gật đầu, nơi này quả thực coi như một nơi không tệ. Ở chỗ này làm quen với thực lực Hợp Thể sau khi đột phá cũng là một lựa chọn không tồi.
- Tiểu Huyết, xuống dưới.
Bình luận