Năng lượng mạnh mẽ bành trướng như thủy triều, ầm ầm bạo phát, đan điền vỡ vụn, tiếp đó cưỡng ép nhảy vào trong kinh mạch. Bên trong vạn chuyển cuồng bạo dung nhập vào trong mỗi một tấc huyết nhục.
Đan điền vỡ vụn, đau đớn không thôi.
Tinh hoa của Nguyên Anh nhảy vào trong kinh mạch, điên cuồng vận chuyển, khiến cho Tiêu Thần đau đớn.
Năng lượng dung nhập vào trong thân thể, cưỡng ép rèn luyện làm tăng chứa đựng của mỗi một tấc huyết nhục, đau đớn vô cùng.
Đây cũng là một cửa ải khó khăn mà tu sĩ Bất Trụy độ kiếp tấn chức lên Hợp Thể kỳ phải chịu đựng. Nguyên Anh hóa hư, đan điền vỡ vụn. Cửa ải khó khăn này cần tu sĩ phải có ý niệm cứng cỏi vạn phần, nếu không một khi tâm thần thất thủ, sụp đổ, dưới thiên kiếp nhất định sẽ phải chết không thể nghi ngờ.
Tiêu Thần kêu lên một tiếng, sắc mặt càng thêm tái nhợt. Tuy nhiên cả đời hắn chịu đựng vô số đau đớn, trước mắt nỗi khổ đan điền vỡ vụn sao có thể so được với lúc còn ở Thôn Linh đại trận của Mộc gia chứ? Lúc đó hắn còn chưa có Trúc Cơ mà vẫn còn có thể chịu đựng được huống chi là hôm nay?
Cho nên lúc này hắn chỉ nhíu mày một cái, trên mặt không có một chút đau đớn nào.
Tuy rằng Nguyên Anh vỡ vụn, nhưng mà theo tinh hoa không ngừng dung nhập vào trong thân thể lại khiến cho khí thế của hắn dần dần tăng lên, thân thể cảm ứng với thiên địa càng thêm majaat thiết, một cỗ cảm giác huyền diệu quanh quẩn trong lòng, khiến cho Tiêu Thần sinh ra một loại ý cảnh như cá trong nước.
Tuy rằng thống khổ nhưng mà cảm ứng được biến hóa trong cơ thể lại làm cho trong lòng Tiêu Thần không nhịn được sinh ra vài phần vui mừng.
- Tiêu Thần ta cuối cùng cũng thành tựu Hợp Thể kỳ, ngươi không ngăn được ta.
Tiêu Thần ngửa mặt lên trời, tay vạch ra một cái, khí thế như lang như hổ, có xu thế khí thôn sơn hà.
Trong nguyên thần Chiến Tự quyết run rẩy, dường như đã cảm ứng được triệu hoán nào đó.
Tứ kiếp.
Màu sắc của lôi đình càng trở nên đỏ thẫm, hình thể biến hóa, trở thành một đầu Lôi xà thể tích chừng trăm trượng, cái miệng lớn mở ra, giống như có thể thôn phệ thiên địa, trực tiếp cắn về phía Tiêu Thần.
Đánh chết Lôi xà, thân thể Tiêu Thần sụp đổ trong lôi đình, máu tươi chảy dài.
Ngũ kiếp.
Lôi đình đỏ thẫm như máu, đặc dính vô cùng, sau khi hàng thế trực tiếp hóa thành một đầu Lôi Giao trên đầu có hai sừng, người mặc lân giáp, dưới bụng có tứ chi, miệng rít gào bay ra. Lôi giao này như vật còn sống, đôi mắt đỏ tươi nhìn qua không có chút cảm tình nào, chỉ có sát cơ ngập tràn.
Giờ phút này thiên kiếp này đã coi như có linh trí của mình, hóa thân mà tới, có thể đánh chết được Tiêu Thần.
Lôi giao chết, thân thể Tiêu Thần bị đánh xuống dưới hơn bảy trăm trượng, miệng, mũi phún máu, trong thất khiếu chảy ra máu, thân thể càng bị thương thế nghiêm trọng, gần như bị nghiền nát.
Sắc mặt Tiêu Thần bình tĩnh, dường như không có cảm ứng được thương thế của bản thân vậy. Huyết mạch chi lực trong cơ thể toàn lực vận chuyển, huyết dịch màu vàng nhạt trong người giống như nước sôi điên cuồng chuyển động, bằng vào sinh cơ bàng bạc ẩn chứa trong huyết nhục, nhanh chóng chữa trị thương thế của bản thân.
Nhưng mà uy năng của Lôi Giao quá mức mạnh mẽ, cho dù Tiêu Thần không cam lòng, nhưng mà trong lòng cũng chỉ có thể bất đắc dĩ thở dài mà thôi.
Thân thể hắn đã đạt tới cực hạn thừa nhận, trước mắt không thể tiếp tục tiến hành thêm nữa, nếu không sẽ không phải là không sợ, mà đó chính là tự tìm đường chết.
Dùng thực lực của bản thể hắn, không ngờ lại chỉ có thể thừa nhận được tới ngũ kiếp mà thôi.
Tiêu Thần không cam lòng.
Từ khi tu đạo tới nay, hắn liều mạng vượt qua sinh tử, liều mạng chém giết. Từng đạo hình ảnh hiển hiện trong lòng, khiến cho trong lòng hắn dần dần sinh ra ý niệm bất khuất. Ý niệm này kiên định vô cùng, giống như từ trước tới nay đã tồn tại, vô luận trải qua bao nhiêu năm tháng trùng kích đều không thể tiêu tán một chút nào.
Sau một khắc, một cỗ khí thế cổ xưa, tôn quý, lạnh lẽo từ trong cơ thể Tiêu Thần lập tức bộc phát ra, khiến cho mái tóc đen trên đầu hắn hóa thành huyết sắc. Tật phong điên cuồng lắc lư, một bộ khảo giáp có vô số hoa văn, nhìn qua có chút hư ảo lập tức được ngưng tụ ra.
Kiện khải giáp này bao phủ toàn thân, có màu đỏ nhàn nhạt. Sau khi vật này xuất hiện, chiến ý bá đạo bên ngoài cơ thể Tiêu Thần lập tức run lên, tiếp đó điên cuồng tăng lên, trực chỉ thương khung.
Trong nguyên thần, Chiến Tự quyết linh quang lập lòe, giờ phút này bản thể rung động không ngớt, mơ hồ hóa thành một chữ Chiến, phát ra chút huyest sắc. Mà chính bởi vì Chiến Tự quyết kích phất cho nên mới khiến cho Tiêu Thần sinh ra biến hóa trước mắt.
Chiến tự quyết bởi vì chiến mà tồn tại, cần phải trong lòng của người nắm giữ có được ý chí không cam lòng, bất khuất, không sợ hãi. Chiến Thiên, chiến trường chiến thương khung, chiến sinh linh vạn vật trên thế gian, tung hoành bá đạo, bễ nghễ tất cả. Chỉ có người có đại nghị lực, đại cơ duyên mới có thể kích phát nó, nếu không có cũng chỉ là vô dụng.
Giờ phút này uy năng của đại kiếp nạn Hợp Thể kỳ ngập trời, muốn đánh chết Tiêu Thần cho nên khiến cho ý niệm tàn nhẫn, bất khuất trong đầu hắn bị kích phát, đối chiến với thiên kiếp, nghiệm chứng tu vi của bản thân. Chiến tới ngũ kiếp mà bản thân không có lùi về phía sau một chút nào, đại thế bên ngoài cơ thể không ngừng bốc lên, chiến ý tăng vọt.
Chính là bởi vì cỗ ý chí không cam lòng, bất khuất muốn chiến thiên này mới có thể khiến cho hắn nhận được cơ duyên, được Chiến tự quyết trong nguyên thần tán thành, thành công kích phát nó.
Tiêu Thần phát giác được Chiến tự quyết trong nguyên thần biến hóa, nhưng mà lúc này hắn lại không kịp nghĩ nhiều. Sau khi khải giáp xuất hiện, chiến ý bên ngoài cơ thể bộc phát, một cỗ lửa nóng bỗng nhiên bộc phát trong lòng, khiến cho mỗi một tấc huyết nhục của hắn đều đang ru sợ, sôi trào. Trong lúc huyết nhục rung động lắc lư, tất cả thương thế nghiêm trọng trước đó đều dùng tốc độ khôi phục nhanh hơn vô số lần trước đó. Máu tươi chảy ngược, miệng vết thương trực tiếp khép lại, lôi đình chi lực tàn sát bừa bãi trong cơ thể giống như cũng bị trấn áp, bị cưỡng ép luyện hóa.
Chiến. Chiến. Chiến.
Hai mắt Tiêu Thần càng thêm đỏ, cỗ tay trái có một ký tự chữ Chiến giống như hỏa diễm thiêu đốt chậm rãi ngưng tụ, phát ra linh quang nhàn nhạt.
- Chiến.
Chiến ý muốn xé rách tất cả từ trong cơ thể Tiêu Thần ầm ầm bộc phát, lạnh lẽo, bạo ngược, đằng đằng sát khí khiến cho hắn không có cách nào khống chế được thân thể của mình. Hắn đang muốn thoải mái chiến một trận, chiến tới thiên hôn địa ám, nhật nguyệt không còn ánh sáng.
Bình luận