Đạo (Dịch) – Chương 908

Cho nên lúc này hắn chỉ có thể bộc phát toàn bộ thực lực, điên cuồng phóng về phía trước.

- Đuổi.

Giờ phút này ba phương đang triền đấu rất ăn ý dừng tay lại, sắc mặt âm trầm như nước, khống chế độn quang điên cuồng đuổi về phía trước. Lần này quả nhiên đã chủ quan, ai ngờ được Tiêu Thần kia lại che dấu sâu như vậy, có thể bài trừ phong ấn của Lôi Đạo Thiên tôn, hơn nữa còn thừa cơ cướp đi linh thể.

Nghĩ tới việc bọn hắn liều mạng tranh đấu tới sống chết, cuối cùng lại bị người khác đoạt lấy thức ăn ngay trước miệng, trong lòng những người này đương nhiên lạnh lẽo vô cùng.

Phân thân Lôi Đạo Thiên tôn phóng lên trước, ba người của Luyện Đan hiệp hội, Bạch Vô Kỵ, Hắc Tử Lăng của ẩn điện phía sau, tốc độ của tất cả đều rất nhanh.

Sắc mặt Tiêu Thần ngưng trọng, giờ phút này hắn đã cảm ứng được khí tức lạnh lẽo đanh nhanh chóng tới gần sau lưng, trong lòng hơi trầm xuống. Ba phương này trước mắt đều giữ tu vi Tôn giả sơ kỳ, đương nhiên tốc độ sẽ nhanh hơn hắn rất nhiều. Cho dù Tiêu Thần toàn lực bỏ chạy, chỉ sợ không bao lâu nữa cũng sẽ bị đuổi kịp

Nhưng mà lúc này đột nhiên hắn ngẩng đầu, trên mặt hiện lên nụ cười lạnh.

Trên phía chân trời phía trước có ba mươi tu sĩ đằng đằng sát khí đi tới. Tuy rằng bọn hắn âm thầm kinh hãi với khí tức mạnh mẽ từ trên tế đàn truyền tới, nhưng mà sự tham lam trong lòng lại đủ để khiến cho bọn hắn liều lĩnh ra tay. Giờ phút này thấy Tiêu Thần phía trước, lại có mấy người đuổi giết phía sau. Những tu sĩ này đều không phải là kẻ ngu dốt, đương nhiên có thể đoán được chuyện bên trong.

Bảo vật đang trên người Tiêu Thần này.

Trong lúc nhất thời vô số tu sĩ dùng ánh mắt nóng rực nhìn về phía hắn.

- Giết.

- Động thủ.

- Cướp đoạt bảo vật.

Hơn ba mươi tên tu sĩ này gào thét, lập tức ra tay.

Tiêu Thần không có ý né tránh, giờ phút này đột nhiên hắn ra tay đánh nát hai kiện pháp bảo trước mắt, tiếp đó thân ảnh đột nhiên tiến lên, năm ngón tay mở ra, nắm lấy một tu sĩ phía trước rồi ném về phía sau.

- Bạo.

Tiếng quát lạnh lẽo không có chút nhiệt độ nào vang lên, tu sĩ bị ném hắn ra phía sau sắc mặt trắng bệch, nguyên thần triệt để bị cấm chế, hắn chỉ có thể hoảng sợ nhìn thân thể mình. Lúc này, thanh âm của Tiêu Thần vừa dứt, thân thể tu sĩ này trong nháy mắt tự bạo.

Tu sĩ Bất Trụy hậu kỳ tự bạo, uy năng mạnh mẽ, cho dù là tu sĩ Hợp Thể kỳ cũng chịu ảnh hưởng.

Tiêu Thần thi triển thủ đoạn Ma đạo mà hắn đoạt được ở Vạn Ma tông, âm độc vô cùng, có thể cưỡng ép khống chế tu sĩ, phong ấn nguyên thần, điều khiển nguyên anh tự bạ.

Lần này những người này đưa tới cửa, đương nhiên hắn sẽ không khách khí. Độn quang rít gào phóng về phía trước, liên tục bắt các tu sĩ, dùng bí thuật ném những người này về phía sau rồi tự bạo, ngăn cản đám người Lôi Đạo Thiên tôn tới gần. Tu vi của Tiêu Thần bộc phát toàn bộ, lại dùng Huyết cuồng hóa tăng tu vi lên. Thực lực mạnh mẽ vô cùng. Tuy rằng không thể bằng tu sĩ Hợp Thể kỳ, nhưng mà thực lực tuyệt đối không phải là thứ mà ba mươi tên tu sĩ trước mắt có thể kháng cự.

Sau mấy tức đã có chục tên tu sĩ bị Tiêu Thần điều khiển thân thể tự bạo. Hành động này của Tiêu Thần đã đánh nát sự tham lam trong lòng bọn hắn, khiến cho trong lòng bọn hắn ớn lạnh.

Hơn nữa khí tức mạnh mẽ từ trên người đám người Lôi Đạo Thiên tôn phát ra lại càng khiến cho toàn thân bọn hắn lạnh buốt, hốt hoảng bỏ chạy ra bốn phương tám hướng.

Tiêu Thần khẽ biến sắc, lập tức hút hai gã tu sĩ vào trong tay rồi quay đầu lạnh lùng cười. độn quang không ngừng bỏ chạy về phía trước, hai người này là quả bom hẹn giờ tốt nhất trên người hắn, chỉ cần ai dám tới gần hắn sẽ không chút do dự ném ra bên ngoài.

Sắc mặt Lôi Đạo Thiên tôn, ba người của Luyện Đan hiệp hội và Bạch Vô Kỵ, Hắc Tử Lăng của ẩn điện đều rất khó coi. Vừa rồi Tiêu Thần tàn nhẫn tự bạo tu sĩ, quả thực khiến cho bọn hắn luống cuống tay chân, thậm chí còn bị thương một chút.

Nhưng nếu bởi vậy mà không dám tới gần, một khi xuất hiện biến cố, chẳng lẽ phải trơ mắt nhìn Tiêu Thần này cướp lấy linh thể hay sao?

Sát cơ trong mắt Lôi Đạo Thiên tôn như thủy triều, hắn hừ lạnh một tiếng rồi đập một chưởng về phía trước. Trong hư không có sấm sét lăng không ngưng tụ, tiếng đùng đùng không dứt vang vọng.

Tiêu Thần cười lạnh, ánh mắt chớp lên, hắn lập tức ném một tu sĩ trong tay ra ngoài.

Người này tự bạo và uy lực của sấm sét lập tức bộc phát, lại lần nữa bức lui mấy người Lôi Đạo Thiên tôn một ít, khoảng cách song phương lại được kéo giãn ra.

Nhưng mà sau mấy tức, Lôi Đạo Thiên tôn lại lần nữa ra tay. Mà giờ phút này trên tay Tiêu Thần cũng chỉ có một tu sĩ. Sắc mặt người này trắng bệch, trong mắt hiện lên vẻ cầu khẩn, nhưng mà vẻ mặt Tiêu Thần lạnh lùng, đối với vẻ mặt của người này lại làm như không thấy.

Nếu không có tâm tham lam, định đục nước béo cò thì há có thể rơi xuống kết cục như trước mắt? Trước mắt bất quá chỉ là kết cục của sự tham lam mà thôi. Nếu cho bọn hắn cơ hội nhất định bọn hắn sẽ lại đâm một dao sau lưng hắn, như vậy hắn cũng không cần phải lòng dạ đàn bà làm gì.

Hắn ném tên tu sĩ cuối cùng này ra ngoài.

Nhưng mà giờ phút này không có ai phát hiện ra trước vạt áo trong ngực của tên tu sĩ này có một khỏa ngọc điệp màu xanh yên tĩnh nằm đó. Giờ phút này bên trên có linh quang lập lòe.

Sau khi chịu thiệt ban đầu, giờ phút này Lôi Đạo Thiên tôn đã hiểu rõ thủ đoạn của Tiêu Thần. Giờ phút này thấy tu sĩ bay tới, độn quang của hắn dừng lại, đồng thời bên ngoài cơ thể còn xuất hiện một vòng quang tráo bảo hộ thân thể, nhừng người phía sau thì tế ra bảo vật hộ thân.

Tuy nhiên tình huống lần này không giống như những lần trước.

Oanh.

Oanh.

Trước sau có hai tiếng bạo tạc nổ tung, thanh thế to lớn vô cùng. Nhưng mà uy năng của tiếng thứ hai bộc phát còn viễn siêu tưởng tượng của đám người Lôi Đạo Thiên tôn.

Thần thông Hợp Thể kỳ.

Trên tay Tiêu Thần không ngờ lại có loại bảo vật này.

Luyện Đan hiệp hội, tu sĩ ẩn điện, Lôi Đạo Thiên tôn, sắc mặt ba bên đều trở nên khó coi cực kỳ. Nhưng mà giờ phút này bọn hắn đã không kịp chửi bới Tiêu Thần này tâm tư ác độc. Cả đám toàn lực ra tay ngăn cản, không có lưu tình một chút nòa.

Tuy rằng vội vàng nhưng mà cũng thành công chống đỡ được. Chỉ là thân thể của Lôi Đạo Thiên tôn không ngừng có máu tươi chảy ra, hiển nhiên thương thế càng thêm nghiêm trọng. Về phần đám Thiên nữ, Bạch Vô Kỵ, Hắc Tử Lăng thì sắc mặt trắng bệch, khóe miệng có vết máu chảy ra, đã bị thương không nhẹ.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...