- Minh Thạch đạo hữu quá khen rồi.
Tiêu Thần thản nhiên nói:
- Không biết vì sao đạo hữu không tới phía trước tranh đoạt cơ duyên tạo hóa mà lại lưu luyến ở chỗ này vậy?
Trong khi nói chuyện trong mắt Tiêu Thần có hàn mang chớp lên, trong lòng đã chuẩn bị ra tay. Một khi Minh Thạch này có nửa điểm dị động thì Tiêu Thần hắn sẽ lập tức ra tay. Cho dù trong lòng kiêng kỵ, nhưng mà nếu như quả thực là sinh tử giao đấu, Tiêu Thần không có một chút sợ hãi nào.
Hơn nữa giờ phút này bên kia có một tiếng vang rất lớn truyền về. Đầu khôi lỗi đen nhánh kia đã bị Tiểu Cốt đánh nát đầu lâu. Giờ phút này nó đáp xuống sau lưng Tiêu Thần ,khí thế hung thần bên ngoài cơ thể không ngừng bốc lên, hiển nhiên chỉ cần Tiêu Thần có một ý niệm là Tiểu Cốt sẽ lập tức ra tay.
Ánh mắt Minh Thạch có chút kỳ lạ đảo qua người Tiểu cốt, giơ phút này dường như đã phát hiện ra Tiêu Thần có đề phòng cho nên khóe miệng hắn như cười như không, nói:
- Tiêu Thần đạo hữu cần gì phải nói như vậy, tại hạ không có tiến lên đương nhiên là có ý giống như đạo hữu.
Tiêu Thần trầm mặc, hai người không có tiếp tục mở miệng, nhưng mà bầu không khí trong không trung lại vô cùng ngưng trọng. Giống như trong hư không đột nhiên có áp lực vạn quân xuất hiện vậy.
Một lát sau Minh Thạch kia chắp tay nói:
- Nếu như Tiêu Thần đạo hữu không có chuyện gì, như vậy tại hạ đi đầu một bước, ngày sau ta và ngươi còn có thể gặp lại.
Tiêu Thần gật đầu, nhìn bóng lưng người này rời đi, trong mắt có hàn mang bắt đầu khởi động.
Ngươi này muốn giết hắn.
Tuy rằng Minh Thạch này che dấu vô cùng tốt, nhưng mà một tia sát cơ như ẩn như hiện lại quanh quẩn quanh thân Tiêu Thần, điểm này tuyệt đối không làm giả được. Hai người cũng không có thù hận, sát cơ này quá mức đột ngột. Chỉ là trong lòng Tiêu Thần âm thầm cười lạnh, đối với điểm này cũng không có chút sợ hãi nào.
Từ lúc tu đạo tới nay, người muốn giết hắn trên đời này có quá nhiều, nhưng mà cuối cùng tất cả lại trở thành vong hồn dưới tay hắn. Minh Thạch này không ra tay là tốt nhất, nếu không Tiêu Thần tuyệt đối sẽ không ngại tiễn hắn đi một đoạn đường.
Trong tiếng cười lạnh, Tiêu Thần quay người, cùng với Tiểu Cốt rời đi.
Chỗ tối, một đôi mắt nhìn qua Tiêu Thần, âm tình bất định nửa ngày rồi mới miễn cưỡng áp chế sát cơ xuống.
- Trong dược viên này bổn tọa tối đa chỉ có thể phát huy ra tu vi Hợp Thể sơ kỳ. Hơn nữa thân thể này yếu đuối vô cùng, không có cách nào giúp ta chiến đấu lâu dài, cho nên trước mắt còn chưa phải là lúc động thủ.
- Tuy nhiên Tiêu Thần này lại là người lão phu phải giết. Trong tay người này có Độ Ách đan thất phẩm, nhưng mà lực hấp dẫn đối với sấm sét của đan kiếp lại khiến cho trong lòng ta chấn động. Trên thân người này tất có chí bảo lôi đạo.
- Bổn tọa tu luyện thần thông lôi đạo, năng lực cảm ứng khác xa người thường. Ngươi có thể dấu diếm được kẻ khác nhưng tuyệt đối không thể gạt được bổn tọa. Hừ hừ, trước mắt bổn tọa sẽ cho ngươi sống thêm một đoạn thời gian, đợi tới lúc bổn tọa đoạt được truyền thừa từ thần sơn nhất định sẽ chém giết ngươi.
...
Trong tầng thứ tám của động quật trong Thần sơn, ngày thứ năm mươi ba.
Tới đây đãl à tận cùng, chỉ cần ra tay phá vỡ tầng trở ngại cuối cùng là có thể tiến vào tầng thứ chín, mở truyền thừa của Thần Sơn ra.
Nam tử áo trắng, nữ tử áo xanh, nam tử mặc tạo bào, ba người của Luyện Đan hiệp hội và Bạch Vô Kỵ, Hắc Tử Lăng của hai đại ẩn điện lúc này không lưu tình một chút nào. Năm người vây quanh một cự nhân bằng dung nham cực lớn. Vô số thần thông pháp quyết được đánh ra, chỉ là vẫn không thể nào tạo thành tổn thương quá lớn đối với đầu yêu vật này.
Mà giờ phút này tu sĩ bị thương trên tay quái vật dung nham này đã có hơn chục người. Tu sĩ tầm thường căn bản không có cách nào phá vỡ phòng ngự của bản thân quái vật này.
Tận cùng tầng thứ tám của động quật có một cái hồ bằng nham thạch nóng bỏng xuất hiện trước mặt mọi người. Chỗ này nhiệt độ cực nóng, nếu không có hộ tráo phòng hộ thì thân thể tu sĩ căn bản không thể nào thừa nhận được nhiệt lực như vậy.
Trái lại, cự nhân dung nham kia chính là linh vật trời sinh, thai nghén trong vô số năm tháng ở hồ dung nham này. Tuy rằng linh trí không cao nhưng mà một thân thực lực lại hung hãn vô cùng. Cộng thêm nơi này lại tăng phúc với hỏa thuộc tính, càng làm cho khí thế của nó đại thịnh. Lấy một địch năm cũng không rơi vào thế hạ phong.
Hơn nữa còn có một điểm càng làm cho người ta khiếp sợ, đó chính là cự nhân dung nham này có thể tự động hấp thu năng lượng hỏa thuộc tính trong hồ dung nham này dể chữa trị tổn thương của bản thân. Dưới tình huống luân phiên giao thủ, năm người Bạch Vô Kỵ càng ngày càng kinh sợ.
- Chư vị đạo hữu, cự nhân dung nham này tại hạ đã từng đọc qua trong ghi chép ở điển tịch của ẩn điện. Loại này sống trong nham thạch, trời sinh có thân thể thuộc tính hỏa, trong nham thạch được xem như là bất tử. chỉ cần không bị lập tức đánh chết, kế tiếp cho dù thân thể trọng thương thế nào thì cũng có thể mượn năng lượng hỏa thuộc tính trong dung nham để nhanh chóng chữa trị thương thế.
- Hôm nay tuyệt đối không thể tiếp tục thế này nữa. Cự nhân dung nham này đã thành thục, hấp thu năng lượng khôi phục cực nhanh. Ở chỗ này so đấu tiêu hao với nó không thể nghi ngờ là chuyện cực kỳ ngu xuẩn. Một khi chúng ta tiêu hao nghiêm trọng, hậu quả sẽ không thể nào tưởng tượng nổi.
- Trong điển tịch ẩn điện ta từng ghi chép lại một loại thủ đoạn, có thể tạm thời chuyển hóa pháp lực trong cơ thể, hóa thành thuộc tính hàn băng lạnh lẽo. Đến lúc đó ta và chư vị liên hợp ra tay, tất có thể đánh chết vật này.
Bạch Vô Kỵ nhanh chóng mở miệng, thế cục trước mắt vô cùng nguy cấp, hắn đã không thể nghĩ nhiều như vậy được nữa. Nếu không, một khi thất bại, tất cả cố gắng trước đó đều trở thành mây trôi nước chảy, điểm này hắn tuyệt đối không cho phép.
Thiên nữ áo xanh nghe vậy đôi mắt xinh đẹp chớp lên, nhanh chóng gật đầu.&- Bạch Vô Kỵ đạo hữu mau chóng xuất ra bí thuật này đi. Luyện Đan hiệp hội ta có một môn pháp quyết có thể chuyển hóa năng lượng hỏa thuộc tính bên ngoài làm cho tốc độ hồi phục pháp lực của bản thân nhanh hơn. Ta cũng sẽ xuất ra phương pháp này.
Bình luận