Đạo (Dịch) – Chương 873

Nhưng mà giờ phút này bọn hắn thật không ngờ Tiêu Thần lại cường ngạnh như vậy, mở miệng như vậy đâu chỉ là xé rách da mặt, quả thực là tặng cho đối phương bảy tám cái tát vang dội. Như vậy quan hệ sau này với nam tử áo trắng này chỉ sợ sẽ triệt để quyết liệt.

Dùng lý giải của bọn hắn đối với người này, một khi hắn ta chịu nhục nhã, nhất định sẽ dồn Tiêu Thần tới chết thì mới dừng tay.

Tuy nhiên như vậy là tốt nhất, như thế hai đại ẩn điện có vài phần cơ hội mời chào. Trong lúc nhất thời ánh mắt hai người chớp động, hiển nhiên trong lòng đang cân nhắc xem liệu có nên cứu viện Tiêu Thần lúc nguy cấp, rồi sau đó từ từ thu hắn vào dưới trướng hay không.

Tiêu Thần nói xong, không để ý tới vẻ mặt của mấy người này biến hóa, hắn chắp tay, quay người bước ra ngoài.

- Đứng lại, ngăn hắn lại cho ta.

Sắc mặt nam tử áo trắng trở nên dữ tợn, khuôn mặt anh tuấn lúc này đáng sợ giống như mãnh thú muốn thôn phệ người khác vậy.

- Không ngờ ngươi dám làm nhục ta như vậy, đáng chết. Ta muốn ngươi chết.

Mấy tên tu sĩ Luyện Đan hiệp hội sau lưng người này hóa thành độn quang, lập tức vây quanh Tiêu Thần, sắc mặt tất cả bất thiện, trong mắt ẩn chứa sát cơ lạnh lẽo.

Nhưng lúc này Tiêu Thần bỗng nhiên ngẩng đầu lên, đôi mắt đen kịt vô cùng yên tĩnh, lại lạnh lẽo không có một chút độ ấm nào, giống như là dưới đáy biển sâu vạn trượng vậy, đủ để khiến cho người ta nhìn vảo, nguyên thần, thân thể đều cảm thấy lạnh run.

- Cút.

Tiêu Thần mở miệng, chỉ nói một chữ, một cỗ khí tức bạo ngược ầm ầm từ trong cơ thể hắn bộc phát ra, bễ nghễ quét ngang. Trong cỗ khí tức này có sát ý nồng đậm gần như thực chất. Một cỗ khí tức giết chóc màu trắng ngưng tụ trong hư không, rít gào không thôi.

Khí tức giết chóc này chính là sát phạt mà cả đời Tiêu Thần tu đạo ngưng tụ mà thành, âm độc lạnh lẽo thấu xương, uy năng mạnh mẽ vô cùng.

Khí tức của Tiêu Thần đột nhiên bộc phát khiến cho sắc mặt mấy tên tu sĩ Luyện Đan hiệp hội vây quanh hắn trắng bệch, lúc này mới nhớ tới vị trước mắt bọn hắn không chỉ là một Luyện Đan Đại Tông sư thất phẩm mà tu vi của bản thân còn đạt tới Bất Trụy cực hạn, cách Hợp Thể kỳ chỉ còn có một bước ngắn, là một tồn tại khủng bố. Trên thực tế, dưới cỗ khí tức giết chóc này bao phủ, thân thể mấy người này cứng ngắc, căn bản không dám có bất luận động tác gì khác, bởi vì trong lòng bọn hắn có dự cảm rõ ràng. Nếu như bản thân dám có bất cứ hành động nào dị thường thì vị sát thần trước mắt tuyệt đối sẽ không lưu tình mà lập tức đánh chết bọn hắn.

Sắc mặt nam tử áo trắng này đột nhiên đỏ lên rồi chuyển thành tái nhợt, không còn một chút máu nào. Tiêu Thần cực kỳ chán ghét hắn, khí thế bộc phát, hơn phân nửa chủ yếu tác dụng vào trên người kẻ này. Đương nhiên sẽ khiến cho trong lòng người này sinh ra cảm giác như trời sập đất sụp, trong mắt hiện lên vẻ sợ hãi.

Tuy rằng loại cảm giác này khiến cho hắn cảm thấy cực kỳ xấu hổ, nhưng mà hắn lại thực sự sợ hãi.

Bởi vì trong lòng của hắn cảm ứng được sát cơ vô cùng rõ ràng, Tiêu Thần này thực sự dám giết hắn.

Trong sảnh giao dịch tổng bộ, với tư cách là một nơi dự trữ tài liệu cực kỳ quan trọng, đương nhiên sẽ có tu sĩ đại năng của Luyện Đan hiệp hội tọa trấn.

Giờ phút này, khi khí thế của Tiêu Thần bộc phát, một lão giả lưng hơi còng, râu tóc bạc trắng xuất hiện trong sảnh giao dịch.

Sắc mặt lão quái này âm trầm, không ngờ lại có người dám can đảm nháo sự trong sảnh giao dịch. Vô luận là ai tuyệt đối sẽ phải trả giá vì hành động ngu xuẩn của mình. Bất quá khi hắn nhìn thấy mấy người sinh sự, hai hàng lông mày không nhịn được nhíu lại.

Nếu như là tu sĩ tầm thường đương nhiên hắn có thể ra tay nghiêm trị, nhưng mà thân phận bối cảnh của mấy người này thực sự không tầm thường. Cho dù là hắn cũng không muốn nhúng tay vào bên trong, tránh cho trêu vào phiến phức.

Khục..

- Mấy tiểu gia hỏa các ngươi dám cả gan sinh sự ở sảnh giao dịch, chẳng lẽ không coi lão phu vào mắt hay sao? Không đặt quy định của Luyện Đan hiệp hội chúng ta vào mắt sao?

Ánh mắt lão quái này chớp lên, trong miệng quát lạnh, chỉ là cũng không có ra tay.

Mà lúc đó Tiêu Thần khẽ biến sắc, trong mắt lóe lên vẻ cuồng hỉ, chỉ là lại lập tức bị hắn cưỡng ép đè nén xuống, thu liễm lại không còn chút dấu vết. Sau đó hắn mới xoay người, kính cẩn thi lễ.

- Tiền bối chớ tức giận, Tiêu Thần tuyệt đối không chủ động sinh sự, chỉ bất đắc dĩ bị ép cho nên mới hoàn thủ mà thôi.

- Chuyện hôm nay tiền bối có thể bẩm báo lên trên, Tiêu Thần tự nhận không thẹn với lương tâm, tuyệt đối sẽ không bị trừng phạt.

- Trước mắt vãn bối còn có chuyện quan trọng, nếu như tiền bối không còn phân phó gì, như vậy vãn bối xin phép được cáo lui trước.

Tuy rằng ngang hàng luận giao với Kiếm Tiên đạo, Tửu lão quái, nhưng mà cũng không có nghĩa là Tiêu Thần cho rằng mình là tu sĩ Hợp Thể kỳ. Lúc đối mặt với lão quái khác đương nhiên hắn phải giữ vững đủ kính cẩn, nếu không tất sẽ trêu vào phiền phức không đáng có.

Hiển nhiên lão quái lưng còn cực kỳ thỏa mãn với biểu hiện của Tiêu Thần, hắn đang đau đầu không biết xử lý việc này như thế nào. Giờ phút này nghe Tiêu Thần nói vậy hai mắt tỏa sáng, đồng thời nhìn Tiêu Thần càng thêm thuận mắt. Tiểu tử này hiến phương pháp giải quyết cho hắn, báo chuyện này lên trên, đương nhiên sẽ có người khác xử lý, không cần hắn hao tâm tốn sức.

Tuy nhiên chuyện hôm nay tối đa cũng chỉ dừng lại ở đây mà thôi, dù sao mấy tiểu gia hỏa gây chuyện này cũng không phải là đèn cạn dầu.

Tiêu Thần thi lễ, khẽ gật đầu với hai người Bạch Vô Kỵ và Hắc Tử Lăng, lại lập tức vội vàng đi ra ngoài.

Mà tới lúc này nam tử áo trắng tên là Thiên Tử kia mới phục hồi tinh thần lại, tiếp đó trong lòng giận dữ, cảm thấy xấu hổ, nhục nhã vô cùng.

Hắn đường đường là Thiên Tử của Luyện Đan hiệp hội, không ngờ lại bị khí thế của Tiêu Thần này chấn nhiếp, tùy ý để cho đối phương nhẹ nhõm rời đi mà không dám ngăn cản nửa bước. Tuy rằng trong lòng không muốn thừa nhận, nhưng mà sự thực trước mắt lại tát cho hắn một cái rát mặt, trong lòng hắn lúc này tràn ngập oán độc, đắng chát.

- Tiêu Thần, lần này đi dược viên, ngươi tốt nhất nên cầu nguyện không gặp phải ta, nếu không Thiên Tử ta nhất định sẽ đánh cho ngươi hồn phi phách tán, trọn đời không được siêu sinh.

- Ah... ah...

...

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...