Đạo (Dịch) – Chương 869

Tửu lão quái, Kiếm lão này là hai người tâm tính như yêu, chỉ là ý chí lại bằng phẳng, không có quá nhiều tính toán âm u. Đây cũng là nguyên nhân chủ yếu khiến cho Tiêu Thần quyết định thâm giao với bọn hắn. Nếu không hắn trực tiếp cầm Độ Ách đan đi là được, há lại đồng ý trở thành Lý Sự khách khanh của phân bộ Dược Vương thành.

ba người đối ẩm một lát, Tửu lão quái lên tiếng, thanh âm vô cùng sảng khoái.

- Tiêu Thần lão đệ quả thực bình thản ha, từ phản ứng ngày đó của ngươi lão phu có thể xác định. Trước đó ngươi tuyệt đối không có nghe qua chuyện dược viên. Vốn tưởng rằng tối đa ba ngày ngươi sẽ không nhịn được mà tới hỏi hai lão gia hỏa chúng ta. Không ngờ ngươi lại kéo dài những hai mươi ngày a.

Tửu lão quái lắc đầu, bộ dáng vô cùng cảm khái.

Kiếm Tiên đạo thì khẽ cau mày, nhìn sắc mặt tái nhợt của Tiêu Thần, trầm giọng nói:

- Tiêu Thần lão đệ bế quan hai mươi ngày, có lẽ là vì ngày đó thi triển hợp đan chi thuật thất phẩm cho nên bị cắn trả. Lão phu nhìn khí sắc của ngươi cực kém, chẳng lẽ thương thế có chút nghiêm trọng hay sao?

- Như vậy thì quả thực có chút phiền phức.

Tửu lão quái gật đầu, hiển nhiên trong lòng cũng có suy nghĩ như vậy.

Tiêu Thần nghe vậy cười khẽ, khí tức trong cơ thể phát tán ra, cười nói:

- Hai vị lão ca không cần lo lắng, Tiêu Thần đã xuất quan đương nhiên thương thế đã tốt hơn. Làm như vậy bất quá là cố ý để cho người ta nhìn mà thôi

Tửu lão quái cười ha hả:

- Tiêu Thần lão đệ giỏi tính toán, như vậy nếu như có kẻ nào xem nhẹ ngươi, nhất định sẽ thiệt thòi lớn.

Kiếm Tiên đạo cũng thỏa mãn gật đầu, trong Tu chân giới này nguy hiểm vô cùng, từng bước đều là sát cơ, bất luận một hành động không cẩn thậ nào đều khó có thể bảo toàn bản thân. Ra vẻ yếu đuối? Thủ đoạn này rất tốt, ai có ý không tốt với ta, như vậy lúc đó có thể đột nhiên bộc phát. Vừa vặn thu thập đối phương, một lần vất vả nhàn nhã cả đời.

Tiêu Thần thấy hai lão quái cũng không có dị sắc, cũng không có hỏi nhiều, trong lòng mới thở dài một hơi, vẻ mặt càng thêm bình tĩnh.

- Được rồi, chúng ta nói lại chuyện chính.

- Lần này dược viên mở ra, chuyện trước đó hai lão quái ta cũng không biết. Trong lòng Tiêu Thần lão đệ không nên nghĩ hai lão quái chúng ta biết mà không nói cho lão đệ. Chuyện này để lão phu giải thích cho ngươi một chút đi.

Kiếm Tiên đạo nói xong, trên mặt hiện lên vài phần suy tư.

Tiêu Thần gật đầu, đối với dược viên này trong lòng hắn cũng có chút hiếu kỳ.

Một lát sau, Kiếm lão quái đã chuẩn bị xong, lúc này hắn mới chậm rãi mở miệng.

- Dược viên chính là một khối không gian độc lập mà không biết Luyện Đan hiệp hội phát hiện, hoặc là chiếm giữ từ khi nào. Mà không gian độc lập này cũng không ở trong Mạc La Tu chân giới, mà là một thế giới nhỏ độc lập. Dược viên bất quá chỉ là một xưng hô không rõ ràng mà thôi. Trong phiến không gian này linh khí nồng đậm, có vô số linh thảo quý trọng sinh trưởng, bảo vật thiên địa. Một khi đắc thủ, đối với tu sĩ mà nói đương nhiên có chỗ tốt vô tận. Hơn nữa còn có một điểm quan trọng nhất, đó chính là nơi này có vô số truyền thừa lợi hại lưu lại. Những truyền thừa này không biết tới từ nơi nào, nhưng mà trình độ cường đại không cần nói cũng biết.

Trong năm tháng vô tậ, tu sĩ xuất sắc của Luyện Đan hiệp hội khi tu vi đạt tới đại năng nhân giới là có cơ hội tiến vào bên trong. Tuy rằng bọn hắn chỉ nói qua loa về thu hoạch của mình, nhưng mà có một điểm có thể xác định. Đó chính là bất luận tu sĩ nào đạt được cơ duyên trong dược viên, tương lai tất có thành tựu không thấp. Người tấn chức Hợp Thể kỳ cũng không ít. Luyện Đan hiệp hội có thể có được thực lực như trước mắt, mời chào vô số cường giả cũng không thể nào thoái thác được tác dụng của Dược viên này.

Nhưng có một điểm không thể không thừa nhận, dược viên thần bí mà Luyện Đan hiệp hội xem trọng vô cùng, là địa phương, là cái nôi sinh ra cường giả lại là một nơi vứt đi.

Không sai, đây chính là một nơi vứt đi.

Nơi này dường như rất lâu trước là nơi ở của một vị đại năng, nhưng không biết tại sao vị đại năng này lại vứt bỏ nơi này mà đi. Có lẽ những thứ lưu lại đối với vị đại năng này không đáng nhắc tới, nhưng lại trở thành bảo địa trân quý nhất của Luyện Đan hiệp hội.

Chỉ tính riêng linh thảo, bảo vật sinh trưởng trong không gian này đã khiến cho tu sĩ đhh xưng nó là dược viên. Theo như truyền thuyết đây là di chỉ dược viên của một vị đại năng từ viễn cổ.

Một dược viên vứt đi mà lại có nội tình phong phú như vậy, rốt cuộc lai lịch của nó thế nào? Vị đại năng trong truyền thuyết kia có tồn tại hay không?

Những bí mật này có lẽ cao tầng của Luyện Đan hiệp hội có thể biết được, nhưng mà hiển nhiên Kiếm lão quái không cách nào xác định được.

- Tiêu Thần lão đệ, dược viên mở ra, cơ duyên ẩn chứa bên trong ngay cả đại năng Hợp Thể kỳ cũng đỏ mắt không thôi. Lão đệ có cơ hội tiến vào bên trong, tay lại càng cầm tín vật, như vậy nên nắm chắc cơ duyên. Nếu như khí vận nhiều, nói không ngừng ngày rời khỏi dược viên chính là ngày lão đệ trùng kích Hợp Thể kỳ.

Kiếm Tiên đạo nói tới đây, trong thanh âm cũng khó giấu nổi vẻ hâm mộ.

Tửu lão quái bĩu môi, năm đó lão quái này bởi vì một ít nguyên nhân mà không có tiến vào dược viên. Tu vi trước mắt của hắn là dùng tư chất mạnh mẽ tu luyện tới, cho nên đối với chuyện này cũng canh cánh trong lòng.

Tiêu Thần gật đầu, sắc mặt có chút nghiêm túc.

Hóa ra đây là dược viên.

Linh thảo, bảo vật phong phú, có lẽ đối với tu sĩ khác có lực hấp dẫn rất lớn, nhưng mà Tiêu Thần lại không có đặt vào trong lòng. Dù sao bằng vào thuật luyện đan của hắn đã đủ để khiến cho bản thân tích lũy tu luyện. Thứ hấp dẫn hắn chính thức đó là truyền thừa theo lời Kiếm Tiên đạo nói.

Thời gian dược viên mở ra bất định, cần phải xem cơ duyên tạo hóa. Lâu là sáu bảy ngàn năm, ngắn thì hơn ngàn năm. Tu sĩ Luyện Đan hiệp hội tiến vào bên trong, một khi có thu hoạch, thành tựu tương lai nhất định sẽ không thấp.

Tỷ như Kiếm Tiên đạo, tỷ như vị Đại chấp sự Đạo Đan tử của Luyện Đan hiệp hội.

Kiếm Tiên đạo nhíu mày, trên mặt hiên lên vẻ ngưng trọng rồi lập tức phất tay, nhanh chóng bố trí một tầng cấm chế chung quanh thân ba người. Bên ngoài tiểu viện này vốn có cấm chế thủ hộ, nếu không ba người cũng không có khả năng yên tâm nói chuyện với nhau bên trong. Cho nên biểu hiện lúc này của Kiếm lão quái không thể nghi ngờ là cực kỳ ngưng trọng.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...