Tiêu Thần quay người rời đi, việc này tạm thời bỏ qua, ngày sau nếu như có cơ hội lại nói tiếp.
Tiền viện nơi Đông Lâm phân bộ, tuy rằng đã hai mươi ngày qua đi, số lượng tu sĩ bái phỏng cũng ít đi phân nửa. Chỉ là số lượng người tới hiện tại cũng không ít. Giờ phút này đám người Phong Tử Lăng đang cẩn thận tiếp đón, càng về sau, thân phận địa vị của những người sau càng không tầm thường.
Tỷ như vị trước mắt này là một Lý Sự đại nhân của Vọng Thành phân bộ lục phẩm. Nếu như dựa theo trước kia, Đông Lâm phân bộ nho nhỏ đừng nói là hiện tại, cho dù là thời kỳ toàn thịnh, người ta cũng không nguyện ý nhìn bọn hắn.
Nhưng hiện tại theo Tiêu Thần ngang trời xuất thế lại khiến cho vị Lý Sự đại nhân cao cao tại thượng này đích thân tới thăm hỏi.
Giờ phút này Phong Tử Lăng này đang liên tục cười nói, cũng may vị Lý Sự đại nhân của phân bộ lục phẩm này cũng không khó ở chung, giọng điệu cũng coi như ôn hòa. Cục diện trước mắt đều là do Tiêu Thần tiền bối mang tới, không có quá nhiều quan hệ với bản thân Đông Lâm phân bộ, điểm này đám người Phong Tử Lăng hiểu rõ, cho nên khi tiếp đãi vô cùng kính cẩn.
Đường Kỵ là Lý Sự của Vọng Thành phân bộ, địa vị cao thượng. Đối với một tên tiểu bối như Phong Tử Lăng đương nhiên không có bất kỳ hứng thú nào. Tuy rằng nghĩ tới lời nhắc nhở của Lý sự trưởng đại nhân, lúc này hắn mới nhẫn nại nói chuyện với tiểu bối này. Trong lòng hắn đã quyết định, nếu như không nhìn thấy chính chủ, đợi lát nữa sẽ kiếm cớ rời đi.
Tuy nhiên Phong Tử Lăng đang ngồi ở phía đối diện hắn, vốn kính cẩn có lễ lại đột nhiên đứng dậy. Chuyện này khiến cho Đường Kỵ lý sự đang nói chuyện đột nhiên bị ngắt lời, hai hàng lông mày hắn nhíu lại, có vài phần bất mãn.
Hắn cũng muốn nhìn xem rốt cuộc là kẻ nào tới, không ngờ lại có trọng lượng hơn hắn.
Bất quá sau khi Đường Kỵ nhìn thấy rõ người tới, vài phần bất mãn trên mặt lại giống như tảng băng bị hòa tan mà biến mất, hóa thành nụ cười ấm áp, vui vẻ.
- Tiêu Thần tiền bối.
Phong Tử Lăng kính cẩn hành lễ, đối với Tiêu Thần, trong lòng hắn ôm sự cảm kích từ tận đáy lòng.
- Tại hạ Đường Kỵ Lý sự của Vọng Thành phân bộ bái kiến Tiêu Thần đạo hữu.
Tuy rằng thân phận của Đường Kỵ không thấp, nhưng mà đối mặt với Tiêu Thần cũng không dám vô lễ. Giờ phút này mở miệng đương nhiên là ngữ khí ngang hàng.
Về phần tu sĩ Đông Lâm phân bộ và những người tới bái phỏng khác cũng nhìn tới, liên tục thi lễ bày tỏ sự kính trọng.
Trong Tu chân giới cường giả vi tôn, Tiêu Thần thể hiện thực lực bưu hãn của bản thân, đương nhiên sẽ nhận được đủ tôn kính. Điểm này trong lòng hắn hiểu rất rõ, cũng không có vì vậy mà sinh ra chút khó chịu nào.
Khẽ gật đầu coi như đáp lễ, Tiêu Thần mở miệng, thản nhiên nói.
- Bổn tọa có việc đi tới phân bộ Dược Vương thành gặp hai vị tiền bối Kiếm Tiên đạo, Tửu Tiên đạo. Hiện tại hai người bọn họ ở nơi nào? các ngươi có biết hay không?
Phong Tử Lăng nghe vậy tiến lên một bước, nói:
- Hồi bẩm tiền bối, ngày thứ tư sau khi người trở về bế quan, Kiếm Tiên đạo tiền bối đã phái người tới truyền lời. Phân bộ Dược Vương thành ở tiểu viện số hai ở khu Đông nhất.
Bảo sau khi người xuất quan mau tới đó một chuyến.
Tiêu Thần gật đầu, hai lão quái này tìm hắn chỉ sợ cũng là vì chuyện dược viên kia. Hắn lập tức gật đầu, cất bước đi ra ngoài.
Tu sĩ phía trước liên tục thi lễ, nhường đường, không ai dám to gan ngăn cản hắn.
Mãi tới khi Tiêu Thần rời đi, Đông Lâm phân bộ mới lần nữa trở nên náo nhiệt. Tuy rằng Tiêu Thần không phát ra một chút khí tức nào nhưng mà một cỗ uy áp khó hiểu lại làm cho trong lòng bọn hắn kính sợ, ngay cả hô hấp cũng cố gắng hạ thấp đi rất nhiều.
Trong mắt Phong Tử Lăng hiện lên vẻ hâm mộ, đây mới thực sự là uy nghiêm của cường giả a. Không cần mở miệng cũng đủ để chấn nhiếp mọi người, quả thực khiến cho người ta hâm mộ.
Tiêu Thần đi ra khỏi tiểu viện, đi thẳng tới khu Đông nhất.
Khu Đông chính là tu sĩ của Luyện Đan hiệp hội cư ngự, khu Đông phân thành từ một tới bốn, theo thứ tự là nơi ở của phân bộ lục phẩm cho tới phân bộ tứ phẩm. Về phần tán tu thì sắp xếp rải rác.
Đông Lâm phân bộ ở khu Đông nhị, khoảng cách với chỗ ở của hai lão quái Kiếm Tiên đạo, Tửu lão quái không xa. Chỉ có điều đoạn đường này đi tới, phàm là tu sĩ gặp Tiêu Thần đều khẽ biến sắc, tiếp đó thi lễ nhường đường cho hắn.
Dù sao ngày đó khảo hạch phân bọ, hình dáng của Tiêu Thần mọi người đều biết rõ, đương nhiên trong lòng kính sợ vô cùng.
Khu đông nhất với tư cách là nơi ở của phân bộ lục phẩm và cường giả tán tu, nơi này có tu sĩ Luyện Đan hiệp hội trông coi. Trừ phi là tu sĩ tu vi cao thâm mới có thể tự do tiến vào, còn lại nhất định phải được mời mới có thể ra vào.
Dùng thân phận của Tiêu Thần đương nhiên không bị ngăn cản. Dưới ánh mắt kính cẩn của mấy tên tu sĩ Luyện Đan hiệp hội, Tiêu Thần đi vào trong Khu đông nhất.
Địa vực nơi này tuy rằng nhỏ hơn, nhưng lại độc chiếm một đỉnh núi, cảnh sắc xinh đẹp vô cùng, tươi mát tự nhiên. Mười tiểu viện độc lập, phân bố rải rác. Mặc dù không có kết cấu nhưng mà nhìn qua lại có chút thoải mái, hiển nhiên người kiến tạo cũng tốn một phen tâm tư bố trí.
Con đường nhỏ rải đầy đá vụn, chỉ cho ba bốn người đồng thời tiến lên. Ven đường, cách mỗi trăm trượng lại có một nơi nghỉ ngơi, hoặc là đình nghỉ mát đơn sơn, hoặc là một băng ghế đá, hoặc là mấy miếng bồ đoàn. Tất cả không đồng nhất, nhìn như đơn giản kỳ thực lại không đơn giản.
Quanh thân đình nghỉ mát bố trí tụ linh trận, đủ loại trận pháp khác nhau... Có thể nói là nơi nghỉ lại vô cùng kỳ diệu.
Tài liệu của băng ghế đá đều là Mang tinh thạch, một loại đá quý trọng được khai thác ra trong mạch khoáng tinh thạch, bên trong có linh lực hóa thành tinh thạch cứng lại, có thể tự động hấp thu linh lực chung quanh bổ sung tiêu hao của bản thân. Tu sĩ sử dụng nó có thể không ngừng ân cần săn sóc cơ thể.
Bồ đoàn thì chính là bảo vật được tạo thành từ tơ tằm thượng đẳng nhất, thủy hỏa bất xâm, càng có công hiệu bình tâm tĩnh khí, có tác dụng áp chế tâm ma.
Mỗi một kiện ở ven đường đều là bảo vật có giá trị cực cao.
Từ điểm này cũng có thể biết được nội tình ra sao. Đây có thể nói là phương thức thể hiện nội tình, thực lực của Luyện Đan hiệp hội.
Bình luận