Đạo (Dịch) – Chương 857

Vận mệnh là thứ như thế, tất cả đều là định số a.

Tu sĩ Đông Lâm phân bộ sắc mặt rung động, nhìn tu sĩ thanh sam đang trầm ổn luyện đan kia, trong lòng cảm khái vạn phần. Ai có thể nghĩ tới vị này từ đầu tới cuối cực kỳ điệu thấp vô cùng, lúc này không những là tu sĩ đại năng nhân giới Bất Trụy hậu kỳ mà thủ đoạn luyện đan còn đạt tới Luyện Đan Đại Tông sư thất phẩm.

Tuy nhiên điều khiến cho bọn hắn chán nản, thất vọng đó chính là cho dù có Tiêu Thần tiền bối tương trợ thì Đông Lâm phân bộ cũng không có cách nào thay đổi càn khôn, khó tránh khỏi kết cục suy tàn.

Nhưng mà giờ phút này chỉ có đôi mắt xinh đẹp của Thanh Liên chớp động. Chẳng biết tại sao, nhìn thân ảnh thon gầy, cao ngất kia, trong lòng nàng lại có lòng tin khó hiểu. Trận chiến này kết quả thế nào, dựa vào tình huống trước mắt không thể nói trước được điều gì.

...

Tranh đoạt bài danh top một trăm, không có ai che dấu, tất cả đều toàn lực ra tay.

Theo thời gian trôi qua, mùi dược hương nồng đậm chậm rãi phát tán ra.

Sắc mặt Tiêu Thần bình tĩnh, giờ phút này động tác trên tay hắn trầm ổn, không ngừng phất tay đưa tài liệu vào, lại dùng đan hỏa rèn luyện. Sau khi chiết xuất tài liệu thành dược lực tinh thuần, nguyên thần bao phủ dược lực ở bên trong lò đan. Tốc độ luyện của hắn cũng không nhanh, thậm chí có thể nói là chậm chạp. Nguyên thần cẩn thận từng ly từng lý một luyện hóa tạp chất trong dược lực thành tro tàn, làm như vậy để bảo đảm dược lực tinh thuần. Lúc dung hợp sẽ không xuất hiện một chút độ lệch nào.

Đan dược thất phẩm chính là đan dược cao nhất trước mắt ở trong tu chân giới, luyện chế có chút phức tạp.

Hơn tám trăm loại tài liệu, tuy rằng so với đan dược lục phẩm hơn ba trăm loại, nhưng mà càng về sau, mỗi một tài liệu gia tăng lên đều có nhiều thêm một loại dược lực hoàn toàn khác biệt cần dung hợp. Độ khó luyện chế đương nhiên cũng không ngừng tăng lên.

Huống hồ tài liệu thất phẩm vô luận là luyện hóa, chiết xuất hay là dung hợp làm một, độ khó so với tài liệu lục phẩm còn cao hơn rất nhiều.

Cho nên độ khó luyện chế đan dược thất phẩm so với đan dược lục phẩm còn cao hơn không chỉ gấp chục lần.

Tranh đoạt bài danh top một trăm lần này Luyện Đan hiệp hội sẽ cho các Luyện Đan sư thời gian năm ngày luyện chế đan dược. Làm như vậy là để cho chúng Luyện Đan sư không phải vội vàng xao động mà làm gì chắc đó, đem toàn bộ thực lực của mình thi triển ra.

Một ngày sau, Luyện Đan sư lục phẩm ra tay đã hoàn thành luyện chế. Nhưng mà giờ phút này bọn hắn cũng không có dừng tay mà không ngừng thúc dục đan hỏa, cẩn thận thôi luyện đan dược, tăng phẩm chất lên.

Bọn hắn là người hoàn thành luyện chế đầu tiên, lại bởi vì đan dược chênh lệch phẩm giai cho nên bài danh nhất định sẽ xếp sau. Nhưng mà người có thể tiến vào tranh đoạt top một trăm cũng đã coi như thu được vinh quang rất lớn. Tới đây cũng đạt được chỗ tốt không nhỏ.

Hai ngày sau.

Một ít Luyện Đan sư thất phẩm thủ đoạn thuần thục, động tác hơi nhanh đã luyện chế tới khâu cuối cùng, sắp có thể hoàn thành đan dược đang luyện chế.

Các Luyện Đan Đại Tông sư thất phẩm của phân bộ lục phẩm cẩn thận từng ly từng tý, không dám có chút chủ quan nào.

Ý niệm tập trung, thần thức đưa vào trong đan lô, cẩn thận cảm ứng khí tức chấn động từ bên trong đan dược sắp hình thành, tránh xuất hiện độ lệch.

Dù sao tới bước cuối cùng này mới là bước khó khăn nhất. Điểm này đối với Luyện Đan Đại Tông sư thất phẩm kinh nghiệm phong phú mà nói, bọn hắn hiểu rất rõ, đương nhiên sẽ càng thêm cẩn thận.

Nhưng lúc này lại có một đạo thanh âm nhẹ nhàng vang lên, lập tức truyền khắp cả quảng trường đan đạo.

Trong lúc nhất thời, vô số ánh mắt hội tụ tới.

Trong không gian vỡ nát số ba mươi mốt.

Khỏa đan dược thất phẩm đầu tiên luyện chế hoàn thành, người ra tay là Đông Lâm phân bộ Tiêu Thần.

Luyện chế đan dược thất phẩm có chút khó khăn, tài liệu càng nhiều càng khó luyện chế, thành đan càng chậm hơn. Dưới tốc độ luyện chế ngang nhau, thành đan càng sớm thì cho thấy phẩm chất đan dược càng thấp, đương nhiên khi xếp hạng, vị trí càng ở sau cùng.

Tiểu Thành Đạo đan chỉ có thể coi là một loại đan dược tương đối đơn giản trong số đan dược thất phẩm hạ, cho dù có luyện chế hoàn thành, vị trí tối đa cũng chỉ trước hai mươi mà thôi. Tuy rằng không thấp nhưng lại khiến cho rất nhiều người thất vọng.

Bạch Vô Kỵ cau mày, đối với năng lực cảm ứng của mình hắn rất tự tin. Trước đó chưa từng xuất hiện sai lầm, nhưng mà lúc này ở trên người Tiêu Thần dường như lại có độ lệch.

Không ngờ đối phương lại luyện chế Tiểu Thành Đạo Đan thất phẩm hạ.

Vốn hắn cho rằng người này sẽ là đối thủ mạnh nhất của mình, hiện tại xem ra có lẽ là hắn nghĩ nhiều.

Trong lòng Bạch Vô Kỵ thầm lắc đầu, không nhìn về phía Tiêu Thần nữa. Bất quá chỉ là Tiểu Thành Đạo Đan thất phẩm hạ, tuy rằng thực lực không kém, nhưng mà còn xa không đủ để trở thành đối thủ của hắn. Đã như vậy đương nhiên hắn sẽ không tiếp tục phân thần chú ý. Trước mắt hoàn thành đan dược mình muốn luyện chế mới là quan trọng nhất.

Ánh mắt Hắc Tử Lăng đảo qua trên người Bạch Vô Kỵ, nhìn thấy người này nhăn mày, khóe miệng nàng mỉm cười, lại có vài phần khí tức mị hoặc. Tuy rằng hai đại ẩn điện từ trước tới nay cực hiếm nhúng tay vào chuyện Tu chân giới, nhưng mà trao đổi lẫn nhau cũng không ít. Chính vì vậy cho nên nàng càng hiểu rõ thủ đoạn của Bạch Vô Kỵ này, trong lòng cũng coi hắn là mối họa lớn trong lòng.

Vốn Bạch Vô Kỵ coi trọng Tiêu Thần làm cho trong lòng Hắc Tử Lăng cũng chú ý tới hắn, nhưng mà kết quả lần này lại khiến cho trong lòng nàng cười khẽ không thôi.

Hóa ra Bạch Vô Kỵ thiếu chủ từ trước tới nay tự nhận ánh mắt tuyệt hảo lại có lúc phạm phải sai lầm.

Mỹ nhân cười cười, thu hồi lực chú ý của mình. Lập tức xóa cái tên Tiêu Thần trong danh sách đối thủ cường đại. Chỉ là một Luyện Đan Đại Tông sư thất phẩm hạ còn chưa có tư cách để nàng đặt vào trong mắt.

Nam tử mặc y phục màu trắng dùng ánh mắt xem thường quét tới, trong mắt tràn ngập vẻ mỉa mai.

Vốn hắn cảm thấy đây là nhân vật rất có thủ đoạn, không ngờ lại nhìn nhầm một kẻ nông cạn như vậy, vô duyên vô cớ lãng phí không ít tinh lực vào người này.

Minh Thạch kia nhíu mày, trong mắt hiện lên vài phần khó hiểu. Ánh mắt đảo qua người Tiêu Thần, dường như có chỗ phát giác ra, trong mắt hiện lên vài phần khiếp sợ, hắn lẩm bẩm nói:

- Chắc có lẽ không... Chẳng lẽ... Chẳng lẽ hắn định thi triển loại thủ đọna này hay sao?

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...