Người thứ hai là một tu sĩ trẻ tuổi mặc y phục màu trắng, cương dương bá đạo, hăng hái. Khí tức trong cơ thể không có chút che dấu nào, tu vi Bất Trụy hậu kỳ, cực kỳ đáng chú ý. Tuy rằng biện pháp trú nhan trong Tu chân giới không ít, nhưng mà tuổi tác thực sự của nam tử này tuyệt đối không dưới ba trăm tuổi, bằng vào tuổi này mà có tu vi như vậy, xuất thân của hắn ta nhất định bất phàm.
Hơn nữa khí tức bá đạo này mơ hồ lại trực chỉ Bạch Vô Kỵ, thân phận của người này Tiêu Thần đã có thể đại khái xác định.
Tu sĩ tổng bộ Luyện Đan hiệp hội.
Tiêu Thần đã sớm chuẩn bị tranh đấu với bọn hắn, lần này trong lòng hắn vô cùng bình tĩnh, không có nửa điểm chấn động. Có lẽ những người này có thiên phú tuyệt hảo, một thân thủ đoạn luyện đan xuất thần nhập hóa không thể khinh thường. Nhưng mà dưới thủ đoạn luyện đan nghịch thiên của Kim ấn, đánh bại bọn hắn quả thực nhẹ nhàng, không có chút cảm giác kinh hỉ nào.
Tuy rằng những người này rất mạnh, nhưng mà lại chỉ có thể thua trận mà thôi. Tiêu Thần không có ý nhúng tay vào tranh đoạt trong nội bộ của Luyện Đan hiệp hội, trong lòng của hắn chỉ có Độ Ách đan thất phẩm kia mà thôi.
Cho nên vị trí quán quân này Tiêu Thần nhất định phải có.
Vào thời khắc này Tiêu Thần đột nhiên nhíu mày, giờ phút này theo tu sĩ tiến về phía trước, Bạch Vô Kỵ đang không ngừng đi về phía hắn. Mà tu sĩ Luyện Đan hiệp hội kia thì cau mày, cũng cất bước đi thẳng tới nơi này.
Vô luận là Tiêu Thần, Bạch Vô Kỵ hay là nam tử mặc y phục màu trắng kia đều là nhân vật cực kỳ nổi tiếng trong trăm người. Ba người tới gần nhau lập tức hấp dẫn vô số ánh mắt.
Trước đó Tiêu Thần nhẹ nhõm luyện ra đan dược lục phẩm đã chứng minh thực lực của mình.
Bạch Vô Kỵ hai lần nhẹ nhõm tấn cấp, đương nhiên cũng hấp dẫn ánh mắt của không ít tu sĩ.
Về phần nam tử mặc y phục màu trắng kia có thể dùng thân phạn tán tu trực tiếp gia nhập khảo hạch phân bộ lục phẩm, như vậy đã đủ chứng minh tu vi đan đạo cao thâm của hắn.
Ba người tới gần, khiến cho tu sĩ quanh thân liên tục lùi về phía sau, lưu lại đủ không gian cho ba người bọn hắn.
- Bạch Vô Kỵ.
Người tới chắp tay, sắc mặt có chút bình tĩnh.
Tiêu Thần cau mày, vẫn chắp tay nói:
- Tiêu Thần.
Hai người đã từng bắt chuyện qua, cũng không có đặt nam tử mặc y phục màu trắng đang hùng hổ đi tới. Điểm này tự nhiên khiến cho trong lòng người này giận dữ. Trên thực tế lúc này ánh mắt vô số tu sĩ tụ tập, càng làm cho nam tử mặc y phục màu trắng cảm thấy mất mặt, sắc mặt trở nên cực kỳ khó coi.
- Tu sĩ Bạch Ẩn điện ở trong tổng bộ Luyện Đan hiệp hội ta không ngờ còn dám làm càn như vậy, quả thực cuồng vọng tới cực điểm.
- Lần khảo hạch này tại hạ sẽ khiến cho các ngươi biết rõ, thực lực, nội tình của Luyện Đan hiệp hội chúng ta cường đại tới đâu. Tuyệt đối không phải là tồn tại mà các ngươi có khả năng rung chuyển.
- Nhớ kỹ tên của ta, Thiên Tử, ta là trời, các ngươi sẽ bị ta dẫm nát dưới chân.
Nam tử mặc y phục màu trắng cười lạnh mở miệng, thanh âm lạnh lùng, cuồng ngạo, bá đạo không chút che dấu.
Loại đóa hoa trong nhà ấm này, cho dù tư chất tuyệt hảo, lại có tài nguyên tốt nhất bồi dưỡng cho nên mới có thực lực như trước mắt. Chính vì vậy mới tạo thành tâm tính tự đại không ai bì nổi, nhưng mà bởi vì không có trải qua mưa gió bên ngoài cho nên chung quy cũng không thể đặt lên trên mặt bàn.
Tiêu Thần có lực lượng này là bởi vì từ lúc hắn tu đạo tới nay từng trải qua vô số chém giết. Không ngờ tới tu sĩ Bạch Ẩn điện gọi là Bạch Vô Kỵ này cũng như thế. Điểm này khiến cho trong lòng hắn có chút ngạc nhiên.
Bạch Vô Kỵ nhíu mày, cười nói:
- Tài nguyên tu luyện của chúng ta có hạn, không giống như Luyện Đan hiệp hội tài đại khí thô có thể tài bồi một ít người có thiên tư a.
- Ta có thể đi tới hôm nay hoàn toàn là dựa vào thủ đoạn của mình mà tranh đoạt tới. Đợi lát nữa khảo hạch đạo hữu cũng phải cẩn thận một chút.
Lúc này trong lòng người này đã coi Tiêu Thần trở thành đối thủ.
Bạch Vô Kỵ cực kỳ tin tưởng cảm giác của mình, chính bởi vì như vậy cho nên hắn mới có thể đi tới ngày hôm nay.
Trước đó Tiêu Thần ra tay luyện chế Thanh Tâm Bồ đề đan lục phẩm trung cũng không quá chói mắt, nhưng mà trong lòng hắn lại có cảm giác nguy cơ. Người này mới là đối thủ lớn nhất của hắn.
Tiêu Thần gật đầu nói:
- Đã ra tay đương nhiên tại hạ sẽ toàn lực ứng phó, tuyệt đối sẽ không khiến cho Bạch đạo hữu thất vọng.
Hai người nói chuyện với nhau, vẫn bài xích nam tử mặc y phục màu trắng ở bên ngoài.
Điểm này khiến cho trong lòng nam tử mặc y phục màu trắng phẫn hận, lại chỉ có thể cố nén lửa giận làm cho mình không phát tác ra. Đồng thời trong lòng đã hạ quyết tâm, trong lần khảo hạch sắp tới sẽ khiến cho hai người này kiến thức được thủ đoạn của mình.
Hắn sẽ làm cho hai người này biết được chỉ có hắn mới thực sự là thiên kiêu chi tử, lần khảo hạch phân bộ này, vị trí quán quân nhất định là vật trong lòng bàn tay hắn.
Trong tiếng cười lạnh, người này phất tay quay người, phất tay một cái, một cái dược lô cực lớn phóng lên trên trời.
Dược lô này cao hơn trượng, toàn thân màu tím, vô cùng xinh đẹp, bên trên có hoa văn huyền ảo tràn ngập. Tuy rằng chưa vận dụng nhưng mà từ khí tức cổ xưa, đại khí từ trên được lô phát ra lại khiến cho hai mắt bọn hắn tỏa sáng, tiếp đó cũng không dám khinh thường.
Hơn nữa còn một điểm kinh hãi là, khi dược lô này xuất hiện, tât cả dược lô trong không gian thứ sáu lập tức run lên, toát ra khí tức đáng sợ.
Đạo khí.
Đan lô mà nam tử áo trắng sử dụng đã đạt tới cấp độ Đạo khí.
Trước đó đã từng nói qua, Mạc La Tu chân giới thủ đoạn cao minh, nhưng mà tiêu chuẩn luyện khí lại thấp hơn rất nhiều. Pháp bảo cấp độ đạo khí cực kỳ khó có được. Chỉ có tu sĩ ngoài Bất Trụy cảnh mới có được. Hơn nữa bảo vật đạo khí như đan lô càng quý trọng vô cùng.
Ánh mắt của nam tử mặc y phục màu trắng tung hoàng bễ nghễ, hiển nhiên đối với cục diện sau khi đan lô của mình xuất thế cực kỳ thỏa mãn. Ánh mắt hắn nhìn xéo về phía hai người Tiêu Thần, Bạch Vô Kỵ, vẻ cười nhạo vô cùng rõ ràng.
Bình luận