Đạo (Dịch) – Chương 842

Đối với Tiêu Thần, Tiểu Huyết vừa có thân cận và kính sợ, đối với quyết định của Tiêu Thần đương nhiên không dám có nửa điểm phản đối.

Sau khi Tiểu Huyết yên tĩnh xuống, kiếp vân đang cuồn cuộn trên phía chân trời rốt cuộc cũng yên tĩnh lại, mấy đạo thần thức mịt mờ đảo qua. Sau khi không có phát hiện ra điều gì dị thường, lúc này mới cam lòng rời khỏi.

Trên lễ đài, năm người Đan Đạo Tử của Luyện Đan hiệp hội liếc mắt nhìn nhau, tất cả đều nhìn ra vẻ kinh nghi trong lòng. Vừa rồi lôi quang ngập trời dường như đã bị một loại lực lượng nào đó trong u minh quấy nhiễu, đột nhiên trở nên cuồng bạo.

Chỉ là trong sự cuồng bạo này lại có chút vui vẻ thần phục... Loại cảm nhận kỳ diệu này chỉ có lão quái Hợp Thể kỳ mới có thể cảm giác được. Bởi vì nguyên thần bọn hắn cảm ngộ thiên địa rất sâu, cũng chính bởi vì như vậy cho nên mới khiến cho bọn hắn khó hiểu, không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Nhưng mà trước mắt mặc cho thần thức quét ngang cũng không có bất kỳ dị thường nào.

Chẳng lẽ chỉ là chuyện ngoài ý muốn thôi sao?

Trong lòng rất nhiều lão quái đều đang thầm nói như vậy.

Nhưng mà lúc này lại không ai phát hiện ra, trong tu sĩ của Hắc Sơn phân bộ đột nhiên có một tu sĩ mặc y phục màu đen mở hai mắt ra. Ánh mắt trực tiếp nhìn vào trên người Tiêu Thần, trong đó hiện lên lửa nóng. Vì ngăn ngừa bị người ta phát giác, người này lập tức cúi đầu, trong mắt hiện lên vẻ âm tình bất định một lát, cuối cùng mới chuyển thành vài phần bất đắc dĩ rồi cúi đầu nhắm mắt.

Về phần tu sĩ khác lại không có phát hiện ra biến hóa của đan kiếp trong nháy mắt vừa rồi.

Lôi quang tung hoành, tràn ngập chín tầng tời.

Sau khi tất cả khôi phục bình tĩnh, đan kiếp đã được vượt qua. Gần vạn khỏa đan dược lơ lửng trên không trung, phát ra dược hương nồng đậm.

Tu sĩ Hắc Sơn phân bộ kích động, trong miệng phát ra tiếng gầm nhẹ, hoan hô không thôi. Tu sĩ chung quanh bọn hắn lúc này nhìn về phía bọn hắn tràn ngập vẻ hâm mộ, kính sợ. Trận chiến này tất thắng, Hắc Sơn phân bộ tấn chức, sau ngày hôm nay sẽ trở thành phân bộ ngũ phẩm. Địa vị quyền hạn tăng lên phạm vi lớn, tôn quý vô cùng.

Đông Lâm phân bộ thì bi thảm, không có ai mở miệng.

Tu sĩ Luyện Đan hiệp hội nhanh chóng làm công tác thống kê thứ tự, thu đan dược rồi trình lên trên.

Mã Tước quay người, hăng hái vô cùng. Hắn chỉ cảm thấy ngụm ác khí trong lòng mấy trăm năm qua đã được xuất ra, toàn thân thoải mái, tự tại.

Khóe miệng hắn cười lạnh, ánh mắt lạnh lẽo như băng.

- Dược Hâm, trận chiến năm đó tiên phú phải chịu sỉ nhục, lúc này Mã Tước ta trả lại toàn bộ. Kể từ hôm nay địa vị của Đông Lâm phân bộ các ngươi sẽ do Hắc Sơn phân bộ ta thay thế. Lão phu cam đoan với ngươi, ngày sau tuyệt đối các ngươi sẽ không có ngày nổi danh.

- Đông Lâm phân bộ các ngươi nhất định sẽ bị lão phu giẫm dưới chân mà thôi.

- Bảy trăm năm trước tiên phụ suy tàn, hôm nay lão phu sẽ hỏi ngươi một câu, trận chiến này ngươi dám ra tay hay không?

Trong lúc nhất thời, ánh mắt của vô số tu sĩ hội tụ tợi, rơi vào chỗ của Đông Lâm phân bộ, trong đó tràn ngập mỉa mai, lạnh lùng, thương cảm... Đủ loại cảm xúc không đồng nhất đều có, vô cùng phức tạp. Nhưng mà có một điểm có thể xác định, đó là trong lòng bọn hắn cũng không coi trọng Đông Lâm phân bộ.

Tuy rằng chưa nghênh chiến nhưng mà trong lòng bọn họ đã phán định Đông Lâm phân bộ thất bại.

Dược Hâm này tuyệt đối không phải là đối thủ của Mã Tước.

Tiêu Thần nhíu mày, hắn thoáng chần chờ rồi thấp giọng truyền âm.

- Dược Hâm đạo hữu, nếu như trận chiến này không có mười phần nắm chắc thì để cho Tiêu Thần ta ra tay đi.

Mã Tước phát huy vượt qua người thường, luyện chế ra được Nghịch chuyển âm dương đan trung phẩm. Dược Hâm còn có nắm chắc chiến thắng hay không cũng khó mà nói được. Lần này Tiêu Thần mở miệng coi như cho lão quỷ này bậc thang xuống đài, nếu như hắn tự nhận không phải là đối thủ đương nhiên sẽ chủ động nhượng bộ.

Trong mắt Dược Hâm, vinh nhục của bản thân so với lợi ích của phân bộ, cái gì nặng cái gì nhẹ hắn có thể phân biệt ra rõ ràng.

Dược Hâm nghe vậy cũng không mở miệng, hắn chậm rãi lắc đầu, hành động như vậy đã biểu đạt suy nghĩ trong lòng hắn lúc này.

Trận chiến này hắn không muốn lùi về phía sau.

Lần này đã không còn là tranh đoạt giữa hai đại phân bộ mà còn liên quan tới ân oán khúc mắc của đời trước. Với tư cách là đệ tử chân truyền duy nhất của sư tôn Dược Sơn, Dược Hâm nào có thể lùi lại. Chẳng lẽ lại để cho Mã Tước này đánh nát vinh quang của tiên sư thành sỉ nhục, vĩnh viễn giẫm lên người tu sĩ Đông Lâm phân bộ bọn hắn hay sao?

Hắn muốn thắng, hắn muốn cho thế nhân biết rõ, bảy trăm năm trước sư tôn Dược Sơn có thể làm được chuyện này thì Dược Hâm hắn cũng có thể làm được giống người.

Ngẩng đầu, sắc mặt bình tĩnh, trong mắt có thần quang nội liễm, lại có vẻ ngạo nghễ.

- Mã Tước, trận chiến hôm nay lão phu tự mình ra tay thì sao chứ?

- Năm đó tiên sư có thể đánh bại phụ thân ngươi thì hôm nay Dược Hâm ta cũng có thể trấn áp được ngươi.

- Đông Lâm phân bộ ta chắc chắn sẽ hưng thịnh.

Trong khi nói chuyện lão quỷ này tiến lên một bước, trường bào ngũ phẩm màu tím trên người phần phật, mái tóc hoa râm tung bay, trên người lộ ra một cỗ khí thế trước nay chưa từng có.

Dược Hâm ứng chiến.

Tuy rằng lão quỷ này biểu hiện cực kỳ khí thế, không có một chút sợ hãi nào. Nhưng mà giờ phút này ánh mắt mọi người quét tới, vẻ mặt lại vô cùng phức tạp. Đây có lẽ là Dược Hâm cậy mạnh mà thôi, dùng thực lực của hắn so với Mã Tước quả thực còn kém xa.

Kết cục đã định, Đông Lâm phân bộ như vậy cũng chỉ là vùng vẫy giãy chết mà thôi.

Trên lễ đài.

Tửu lão quái phun ra một ngụm rượu ngon, sắc mặt đỏ lên, kịch liệt ho khan.

Làm cái quỷ gì vậy? Tiêu Thần tiểu tử lại không ra tay, Dược Hâm này sính cường cái rắm a. bằng vào thủ đoạn luyện đan ngũ phẩm thượng của ngươi lại cố gắng đi luyện chế đan dược lục phẩm hạ, muốn trấn áp Nghịch chuyển âm dương đan của Mã Tước không biết còn kém bao nhiêu nữa.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...