Đạo (Dịch) – Chương 813

Tửu lão quái ngơ ngác nhìn cấm chế tự động mở ra, sắc mặt trở nên cực kỳ quái dị... Cấm chế này, nếu hắn nhớ không nhầm thì là cấm chế sử dụng để đề phòng sau khi linh đan xuất thế gặp đan kiếp.

Dù sao nơi này cũng là Luyện Đan hiệp hội, nếu như lúc nào cũng bị đan kiếp bao phủ hiển nhiên có chút không ổn. Cho nên những tu sĩ khảo hạch luyện chế ra linh đan sẽ được một Truyền tống trận loại nhỏ đưa tới một sân thí luyện trong đông thành, đợi sau khi trải qua đan kiếp lại thu hồi nó về. Sau đó mới phán định thực lực, phẩm giai của tu sĩ tham dự khảo hạch.

Chỉ là thứ khiến cho Tửu lão quái khiếp sợ lúc này không phải là cấm chế mở ra, mà là nó mở ra dường như hơi sớm... Hiện tại mới vừa vặn qua nửa canh giờ, chẳng lẽ tiểu tử này đã hoàn thành quá trình dung hợp dược lực, trực tiếp thành đan hay sao?

Chắc có lẽ không, phải biết rẳng coi như là đan dược lục phẩm, cho dù là hắn tự mình ra tay tối đa cũng chỉ có tốc độ này mà thôi. Nếu như nói Tiêu Thần có thuật luyện đan tương xứng với hắn, coi như đánh chết thì lão quỷ này cũng không tin tưởng.

Sau một khắc, mùi đan dược nồng đậm từ trong cấm chế truyền ra. Tiêu Thần bất đắc dĩ mở hai mắt ra, nhìn cấm chế đã sáng lên quanh thân, trong lòng âm thầm kêu khổ. Nhất là nhìn thấy đôi mắt lóe sáng của Tửu lão quái nhìn hắn, ánh mắt này khiến cho trong lòng Tiêu Thần cảm thấy sợ hãi.

Ngàn vạn lần không thể để cho đối phương phát giác được chỗ khác thường a, nếu không chỉ sợ Tiêu Thần phải chuẩn bị liều mạng chạy trốn.

Kim Ấn là bí mật lớn nhất trên người Tiêu Thần, điểm này hắn tuyệt đối không thể để cho bất luận kẻ nào biết được. Nếu không một hi tin tức tiết lộ ra ngoài. Chí bảo nghịch thiên như vậy tuyệt đối sẽ dẫn tới tất cả lão quái ẩn cư trên thế gian này liều mạng tranh đoạt. Đến lúc đó coi như hắn có ba đầu sáu tay, có bảy mươi hai tính mạng cũng phải chết không thể nghi ngờ.

Khi sắc mặt Tiêu Thần âm tình bất định, Tửu lão quái lại có chút không kiên nhẫn, thúc giục nói.

- Tiểu tử ngươi đứng đó làm gì, nếu như đã thành đan thì lấy ra cho lão phu nhìn xem.

- Trong nửa canh giờ dung hợp dược lực thành đan dược lục phẩm, lao phu cũng muốn nhìn xem phẩm chất linh đan của ngươi thế nào.

Trước mắt trong lòng lão quái này còn đang nghĩ Tiêu Thần đánh bậy đánh bạ, miễn cưỡng dung hợp dược lực ngưng tụ thành linh đan. Loại đan dược này dưới thiên kiếp hàng lâm tuyệt đối không có cách nào bình yên vượt qua, chỉ có thể biến thành tro tàn dưới đan kiếp mà thôi.

Hơn nữa nguyên nhân chủ yếu nhất chính là lão quái này không cam lòng a.

Lão nhân gia hắn khổ cực tu luyện không biết bao nhiêu năm mới miễn cưỡng có tu vi hôm nay, thủ đoạn luyện đan tuy rằng không dám nói độc bộ thiên hạ, nhưng mà miễn cưỡng cũng được coi là một trong những tồn tại đỉnh phong nhất trong Thiên hạ, nếu như dễ dàng bị một tiểu gia hỏa sánh vai, chuyện này bảo sao hắn có thể chịu nổi chứ?

Nghĩ như vậy, trong lòng Tửu lão quái sao có thể bình tĩnh cho được? Trong thanh âm tự nhiên cũng mang theo vài phần hổn hển.

Tiêu Thần nhạy cảm phát giác ra được điểm này, trong lòng buông lỏng.

Xem ra lão quái này không có phát giác ra được chỗ khác thường, nếu không tuyệt đối sẽ không có loại phản ứng này. Tuy nhiên chuyện này cũng có chút phiền toái, trong lòng Tiêu Thần liên tục cười khổ. Hắn cũng chỉ có thể lấy ra linh đan, phất tay loại bỏ cấm chế rồi giao linh đan tới tay Tửu lão quái.

Tửu lão quái cầm khỏa Thanh Tâm Bồ Đền đan mới xuất hiện, còn có chút ấm áp, hắn nhìn trái nhìn phải, nhìn từ trên xuống dưới, cuối cùng trong lòng cũng không thể không thừa nhận kết quả mà hắn không muốn thừa nhận nhất: tiểu tử này không phải là tay mơ.

Đan dược này vô luận ngoại hình, màu sắc hay là phân bố dược lực đều là tồn tại hạ phẩm đan trung thượng, cho dù hắn có tự mình ra tay thì tối đa cũng chỉ luyện chế hơn thế này một chút, đạt tới cấp độ trung phẩm mà thôi.

Tuy nhiên dù vậy cũng đã khiến cho trong lòng Tửu lão quái sinh ra cảm giác chua xót, ánh mắt hung dữ nhìn tiểu tử ra vẻ khiêm nhường trước mắt mình. Hắn quả thực đang có suy nghĩ muốn giải phẫu tiểu tử này ra, nhìn xem đối phương có chỗ nào khác người thường mà lại có được thủ đoạn luyện đan như vậy.

Bằng vào ngần ấy tuổi, bằng vào tu vi như vậy đã có thể luyện chế ra Thanhh Tâm Bồ Đề đan lục phẩm trung, mà mấu chốt ở chỗ tốc độ, loại biểu hiện nhẹ nhõm, không đếm xỉa tới kia làm cho hắn biết đây tuyệt đối không phải là cực hạn của tiểu tử này.

Biểu hiện lần này khiến cho Tửu lão quái tự xưng tư chất tuyệt hảo, ngạo nghễ vô số năm làm sao có thể chịu nổi. Bảo hắn làm sao có thể chịu nổi đây chứ?

Nhớ năm đó, khi hắn ở cảnh giới Bất Trụy, thủ đọan luyện đan so với tiểu tử này.... Tửu lão quái nghĩ lại, lập tức sáng suốt dập tắt suy nghĩ này. Sắc mặt lại không nhịn được trở nên vô cùng khó coi.

Trên mặt Tiêu Thần phát khổ, trước mặt Tửu lão quái này hắn cũng chỉ có thể ra vẻ trung thực phúc hậu, không nói một lời.

Tửu lão quái bĩu môi.

- Đừng có ra vẻ lương thiện trước mặt lão phu, nếu như hôm nay không phải bên trong mật thất này bố trí cấm chế tự động cảm ứng, nói không chừng ngay cả lão phu cũng bị ngươi lừa gạt.

- Được, hay cho giả heo ăn thịt hổ, tiểu tử ngươi che dấu rất sâu. Không ngờ ngay cả lão phu thiếu chút nữa cũng bị ngươi lừa.

- Nói đi, thành thành thật thật nói, đừng có giấu ta. Thành thật khai báo, thẳng thắn một phen xem. Nếu như có lừa dối, để xem lão phu thu thập ngươi thế nào.

Lão quỷ này nói lời hung ác, nhưng mà ở chỗ sâu trong mắt lại hiện lên vài phần vui mừng.

Tuy nhiên Tiêu Thần không có phát hiện ra điểm này nhưng mà hắn lại không cảm nhận được một chút ác ý nào từ trên ngươi Tửu lão quái, thân thể đang căng cứng của hắn thả lỏng xuống, nghe Tửu lão quái nói vậy, hắn cười khổ rồi nói:

- Không biết Tửu tiền bối bảo vãn bối nói cái gì?

Lúc nói chuyện Tiêu Thần ra vẻ vô tội.

Tửu lão quái lập tức phẫn nộ, tốt, tiểu tử này không ngờ lại còn dám ra vẻ ngớ ngẩn để qua mặt hắn. Xem ra lão hổ không phát uy tiểu tử này sẽ không đi vào khuôn khổ a.

Chỉ là không biết lão gia hỏa này nghĩ tới cái gì đó, vẻ mặt âm tình bất định một phen, sau đó mạnh mẽ áp chế lửa giận trong lòng, giờ phút này hắn mở miệng, có chút phiền muộn hừ lạnh:

- Nói cái gì? Ngươi thử nói xem?

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...