Tiêu Thần nhíu mày, Tửu lão quái này cố ý đuổi Dược Hâm ra ngoài, không biết bên trong hồ lô bán thuốc gì... Chắc có lẽ sẽ không có ý hại hắn chứ? Thứ nhất, giữa hai người cũng không có thù hận, thứ hai, dùng tu vi của Tửu lão quái này, nếu như thực sự muốn giết hắn, vô luận ở đâu cũng có thể đơn giản đắc thủ. Hoàn toàn không cần quang minh chính đại mang hắn tới đây, nếu không sau này nhất định sẽ bị người ta chỉ trích.
Cũng chính bởi vì như vậy cho nên Tiêu Thần mới có thể giữ vững bình tĩnh, nếu không một khi phát giác không ổn, hắn đã sớm ra tay, cho dù biết rõ không phải là đối thủ thì hắn cũng tuyệt đối không khoanh tay chịu chết.
Đợi cho Dược Hâm rời đi, Tửu lao quái quay người, mặt không biểu tình nhìn Tiêu Thần, thản nhiên nói:
- Nói đi, ngươi rốt cuộc là ai?
Thanh âm vừa dứt, uy áp mênh mông như biển lập tức bộc phát, bành trướng. Uy áp như thủy triều triệt để bao phủ thân thể Tiêu Thần. Cỗ uy áp này quá mạnh mẽ, vượt qua đám người Cơ lão quái trước đó Tiêu Thần từng chứng kiến. Sát khí tung hoành, giống như một khắc sau sẽ triệt để giết chết Tiêu Thần vậy.
Tu sĩ Hợp Thể trung kỳ.
Sắc mặt Tiêu Thần lập tức trở nên cực kỳ khó coi, nhưng mà giờ phút này hắn vẫn không có thất kinh. Bởi vì tuy rằng sát khí nồng đậm nhưng mà trong đó lại thiếu đi vài phần sát ý chính thức.
lão quái này cũng không phải thực sự muốn ra tay giết hắn.
Tuy rằng trong lòng có nhận định này, nhưng mà Tiêu Thần cũng không dám cầm mạng nhỏ mình ra để đùa giỡn, tâm thần căng cứng. Một khi có biến cố hắn sẽ lập tức ra tay.
- Tửu tiền bối, Tiêu Thần ta không biết tiền bối hỏi vậy là có ý gì.
Tiêu Thần trầm giọng mở miệng, thanh âm vẫn trầm ổn như trước.
Tửu lão quái cười lạnh, lạnh giọng nói:
- Đừng có bức lão phu ra tay, rốt cuộc ngươi có nói không?
Nói xong, sát cơ bên ngoài cơ thể càng thêm nồng đậm.
Sắc mặt Tiêu Thần trắng bệch, trên trán sinh ra vô số mồ hôi lạnh, nhưng mà hai mắt hắn lại không chút sợ hãi nhìn về phía Tửu lão quái, hắn trầm giọng nói.
- Bằng vào tu vi tiền bối mà ra tay, đương nhiên vãn bối không có một chút sức phản kháng nào. Nhưng mà trong lòng Tiêu Thần ta trong sáng, quả thực không biết chuyện tiền bối nói rốt cuộc là chuyện gì.
- Việc này kính xin tiền bối nói rõ, cho dù chết thì cũng phải cho Tiêu Thần ta biết được rốt cuộc tại sao mình lại trêu vào họa sát thân như vậy.
Ngôn từ của Tiêu Thần thành khẩn, nhưng mà Tửu lão quái lại cười lạnh không thôi, căn bản không có ý tứ tin tưởng. Áp lực hội tụ lại quanh thân Tiêu Thần ngày càng mạnh, dường như sắp mạnh mẽ giết chết hắn.
Trong mắt Tiêu Thần có hàn mang lóe lên, giờ phút này hắn kêu lên một tiếng, khí tức không chút giữ lại bộc phát ra. Thân thể Đạo khí Thiên phẩm thượng đỉnh phong, pháp lực Bất Trụy trung kỳ của song anh, tu vi nguyên thần Bất Trụy hậu kỳ đỉnh phong trọng điệp, chiến lực lập tức tấn chức tới cấp độ Bất Trụy cực hạn.
Loại thực lực này nếu như không có tu sĩ Hợp Thể kỳ tự nhiên có thể tung hoành thiên hạ.
Nhưng mà giờ phút này dưới khí thế của Tửu lão quái trấn áp, Tiêu Thần bộc phát toàn bộ tu vi vẫn không thể nào giãy dụa được.
Thực lực của cả hai cách biệt quá lớn khiến cho hắn chỉ có thể đau khổ ngăn cản mà thôi.
Tu vi Tiêu Thần toàn bộ bộc phát, ánh mắt của Tửu lão quái chớp lên, nhưng mà trong lòng thì buông lỏng, khí thế bên ngoài cơ thể chậm rãi thu liễm, sát cơ lặng lẽ tiêu tán.
Tuy rằng Tiêu Thần không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng mà trong lòng cũng có thể mơ hồ đoán được một ít cho nên cũng không có mở miệng nhiều lời. Bất quá trong lòng hắn lại có chút nghẹn khuất, xem ra thực lực của mình trước mắt vẫn quá yếu, nếu không cũng sẽ không bị lão quái này trấn áp một phen mà không có sức hoàn thủ.
Ngẩng đầu nhìn Tửu lão quái, trong mắt Tiêu Thần hiện lên vẻ căm tức. Lão gia hỏa, chuyện hôm nay ta nhớ kỹ, ngày sau nếu có cơ hội nhất định sẽ trả lại toàn bộ.
Tửu lão quái không có ngẩng đầu nhưng mà dường như có thể cảm nhận được ý tứ của Tiêu Thần, hắn ngẩng đầu, khẽ cười một tiếng rồi nói:
- Tiểu gia hỏa, hiện tại nhất định trong lòng ngươi đang suy nghĩ nếu như ngày sau có cơ hội nhất định sẽ trả thù lại ta, có phải không?
Nhìn bộ dáng hơi có chút xấu hổ của Tiêu Thần, lão quái này cười ha hả, có chút đắc ý:
- Đường lão phu đi qua so với đường người nhìn thấy còn nhiều hơn, một chút tâm tư ấy nào có thể dấu diếm được ta cơ chứ? Tuy nhiên nếu như ngươi muốn đạt được mục tiêu này ít nhất cũng phải mất mấy trăm năm. Tới lúc đó nói không chừng lão phu lại có cơ duyên tiến giai lên Hợp Thể hậu kỳ, khi đó ngươi vẫn không phải là đối thủ của ta.
Tiêu Thần nhìn Tửu lão quái già mà không nên nết, đang dương dương tự đắc trước mặt, trong lòng thực sự không có cách nào liên kết với hình tượng sát khí lẫm liệt của một đại năng Hợp Thể trung kỳ vừa rồi.
- Được rồi, đã xác định ngươi không phải là đám người kia, như vậy trong lòng lão phu cũng thoải mái hơn rất nhiều. Cứ tùy ý ngồi xuống đi, chắc hẳn trong lòng ngươi cũng có rất nhiều hoang mang, nếu như lão phu không giải thích cho ngươi rõ ràng, ngày sau chỉ sợ sẽ bị ngươi ghi hận a.
Tửu lão quái khoát khoát tay, linh quang trên tay lóe lên, hắn lấy ra hai bầu rượu, ném cho Tiêu Thần một bình, bản thân hắn thì tùy ý ngồi xuống.
Đối với tính tình sảng khoái của lão quái này, Tiêu Thần cũng cảm thấy có chút hợp khẩu vị mình. Giờ phút này hắn cũng không có sĩ diện cãi láo mà nhận lấy bầu rượu, tay mở ra rồi hớp một ngụm, miệng khen rượu ngon.
Rượu quả thực là rượu ngon, ít nhất so với rượu trước kia Tiêu Thần uống còn ngon hơn rất nhiều. Nhất là năng lượng nóng bỏng bên trong rượu này, vừa mới dung nhập vào trong huyết nhục đã khiến cho trong lòng người ta sảng khoái.
Trong mắt Tửu lão quái hiện lên vài phần hân thưởng, trong miệng lại bất mãn lầm bầm:
- Đương nhiên là rượu ngon rồi. Nếu không phải vừa rồi khiến cho tiểu gia hỏa ngươi chấn kinh thì lão phu cũng không nỡ xuất rượu ngon này ra chia xẻ với ngươi đâu.
Tiêu Thần nhịn không được cười lên, uống rượu không nói, ánh mắt chớp lên, trầm giọng nói:
- Vừa rồi tiền bối ra tay thăm dò, chỉ là không biết tiền bối nghĩ Tiêu Thần ta là ai mà lại bộc phát sát cơ, muốn bức ta bộc lộ tu vi chân thực để xác định thân phận chứ?
Bình luận