Đối với bối cảnh của Tiêu Thần, trước khi mời Dược Hâm đã điều tra qua một phen, nhưng mà mặc cho hắn vận dụng tất cả thủ đoạn cũng chỉ tra ra được Phổ Hoa tông, xa hơn nữa thì tất cả manh mối đã bị người ta xóa đi, chuyện này khiến cho trong lòng hắn cũng có chút bất đắc dĩ.
Tiêu Thần gật đầu, hai người đi về phía trước, dùng tốc độ cực nhanh xuyên qua đại sảnh, đi thẳng tới nơi khảo hạch.
Luyện Đan hiệp hội tiến hành khảo hạch đẳng cấp của Luyện Đan sư chỉ là một trong những chức năng của nó mà thôi, ngoài ra còn có bán đan dược, tuyên bố nhiệm vụ, cần mua tài liệu, tu sĩ trao đổi với nhau.... Mỗi thứ lại phân bố ở một khu vực khác nhau, mà khảo hạch đẳng cấp Luyện Đan sư thì tiến hành ở vị trí tốt nhất.
Hiển nhiên đây không phải là lần đầu Dược Hâm tới đây, không bao lâu sau hai người đã tới nơi.
Trên một cái cửa đá lớn mấy trượng có một chữ Luyện được khắc như rồng bay phượng múa, rất tiêu sái, xu thế rầm rộ, hiển nhiên không phải là thủ bút của người thường.
Sắc mặt Dược Hâm nghiêm túc, vẻ mặt toát lên vài phần kính cẩn, lúc này hắn mới bước vào bên trong.
Ánh mắt Tiêu Thần có chút quái dị, ánh mắt hơi lập lòe một chút rồi mới cất bước vào theo Dược Hâm.
Tiến vào cửa đá, ở góc rẽ có một cái bàn gỗ cũ kỹ, bên trên có một lão giả tóc trắng xõa, có chút lôi thôi, dường như đang ngủ gật. Ở nơi phụ trách khảo hạch Luyện Đan sư lục phẩm của Luyện Đan hiệp hội không ngờ lại có một quái nhân như vậy xuất hiện, nhìn thế nào cũn gcos vài phần quỷ dị.
Ánh mắt Tiêu Thần nhìn vào trên người lão giả này, đồng tử co rút lại, trong lòng nghiêm túc. Giờ phút này rốt cuộc hắn đã hiểu vì sao trước khi vào nơi này Dược Hâm lại toát lên vẻ mặt kính cẩn như vậy. Chắc hẳn trước đó hắn đã biết sẽ gặp lão bất tử kia ở chỗ này.
Tu sĩ Hợp Thể kỳ.
Thế gian này người có thể khiến cho Tiêu Thần kiêng kỵ như vậy cũng chỉ có tồn tại đỉnh phong nhân giới mà thôi. Luyện Đan hiệp hội này quả nhiên thâm bất khả trắc, bất quá chỉ là một phân bộ lục phẩm mà lại gặp được một tồn tại Tôn giả cảnh. Điểm này quả thực khiến cho trong lòng người ta chấn động không thôi.
- Tửu tiền bối, nhiều năm không gặp, không biết lão nhân gia người có khỏe không?
Vẻ mặt Dược Hâm ở trước mặt lão quái này kính cẩn vạn phần, giờ phút này hắn xoay người thi lễ thật sâu. Tuyệt đối là kính cẩn từ tận đáy lòng, không có chút miễn cưỡng nào. Hiển nhiên trong lòng cực kỳ tôn kính lão quái này.
Trên chiếc bàn gỗ cũ kỹ, lão bất tử đang ngủ say kia ngẩng đầu ngáp một cái, duỗi duỗi người, lúc này mới mắt nhắm mắt mở nhìn về phía Dược Hâm, miệng lầm bầm nói:
- Năm đó Dược Sơn lão quỷ sao lại chọn một truyền nhân đầu gỗ, phiền phức như ngươi chứ? Thời gian trăm năm mà không có bước ra khỏi bước mấu chốt kia, xem ra thành tựu kiếp này của ngươi đã tới cực hạn rồi.
Lão bất tử kia mở miệng không chút khách khí, nhưng mà Dược Hâm cũng không có chút tức giận nào, chỉ có cười khổ thi lễ mà thôi.
Tửu lão quái khoát khoát tay, nói:
- Tiểu tư ngươi đừng có giả vờ đáng thương trước mặt ta, Dược Sơn năm đó tâm đầu ý hợp với ta, lão phu và ngươi cũng không tính là người ngoài. Cho nên có mấy lời ta sẽ nói thẳng, ngươi nên nhớ kỹ cho ta.
- Có lão phu ở đây, tuy rằng không ai dám âm thầm động phủ với các ngươi, nhưng mà tư cách phân bộ ngũ phẩm thì phải dựa vào bản thân tranh đoạt. Điểm này lão phu tuyệt đối không nhúng tay vào trong. Lần này Đông Lâm phân bộ đã bị đánh bại hai lần liên tiếp. Lần thứ ba ngày tuyệt đối không thể để thua, nếu như ném đi tư cách phân bộ ngũ phẩm, để xem lão phu thu thập ngươi thế nào.
- Trong lòng Dược Sơn lão quỷ kia luôn nghĩ tới chuyện kia, đến chết cũng không có bước ra được bước cuối cùng. Bằng không Đông Lâm phân bộ các ngươi sao lại rơi vào hoàn cảnh ngày hôm nay chứ? Quả thực là đáng tiếc.
Dược Hâm nghe vậy vẻ mặt hơi ảm đạm, nhưng mà trên mặt lại hiện lên vẻ kiên nghị, trầm giọng nói:
- Tửu tiền bối yên tâm, tuy rằng tư chất Dược Hâm có hạn, nhưng mà tuyệt đối sẽ không làm nhục uy danh của sư tôn. Lần khảo hạch luyện đan này Đông Lâm phân bộ ta nhất định có thể giữ vững được phẩm giai.
Thanh âm kiên định, hiển nhiên trong lòng lão quỷ này có vài phần tự tin.
Tửu lão quái trợn trắng mắt, không chút lưu tình đả kích.
- Chỉ bằng vào những lính tôm tướng của của Đông Lâm phân bộ các ngươi sao? Lần này coi như thay nhau ra trận cũng đừng mơ tự bảo vệ mình. Lão phu cũng không muốn đả kích ngươi. Những năm gần đây Đông Lâm phân bộ các ngươi ở trên đầu sóng ngọn gió, vô số phân bộ Tứ phẩm hai mắt đỏ tươi nhìn về phía các ngươi. Lần này bọn hắn nhất định sẽ toàn lực ra tay. Đông Lâm phân bộ muốn bình yên vô sự vượt qua lần khảo hạch này, khó. Khó a.
lão quỷ này liên tiếp nói ra mấy chữ khó, đủ biết thế cục mà Đông Lâm phân bộ gặp phải lúc này thế nào.
Sắc mặt Dược Hâm khẽ biến, hắn biết được thân phận, bối cảnh của vị trước mắt này trong Luyện Đan hiệp hội không phải tầm thường. Tuy rằng bởi vì quy định cho nên không có cách nào trực tiếp ra tay cứu vớt bọn hắn. Nhưng lại luôn hữu ý vô tình chỉ điểm, chỉ sợ câu nói kia cũng không phải là tùy ý mở miệng. Có lẽ người ta đã nhận được tin tức nào đó, mượn cơ hội này chỉ điểm một phen.
Xem ra lần này muốn yên bình vượt qua khảo hạch quả thực có chút khó khăn, tuy nhiên cũng may có Tiêu Thần ra tay, vì vậy lão quỷ này mới có thể miễn cưỡng giữ vững bình tĩnh.
- Tửu tiền bối yên tâm, lần này Đông Lâm phân bộ ta mời được Tiêu Thần đạo hữu ra tay, chỉ cần không có biến cố xảy ra, chắc hẳn sẽ bình yên vượt qua cửa ải khó khăn trước mắt.
Tửu lão quỷ nhíu mày, lúc này hắn mới phát hiện ra người sau lưng Dược Hâm, đôi mắt hơi đục nhìn về phía Tiêu Thần.
Đông Lâm phân bộ đã suy tàn lại có thể mời chào được một nhân vật không tầm thường sao? Nói thật, trong lòng Tửu lão quỷ này cũng không có cái nhìn tốt với Dược Hâm, bất quá bởi vì nhớ tới một phần tình nghĩa năm đó cho nên mới chỉ điểm vài phần mà thôi.
Nhưng một khắc sau, khi hắn nhìn về phía Tiêu Thần, trong mắt hiện lên một cỗ tinh mang chợt lóe lên. Thời điểm này hai mắt lão quái này sáng như sao, nào có bộ dáng lôi thôi như trước nữa?
Bình luận