Đạo (Dịch) – Chương 806

- Thanh Liên tiên tử không nên nghĩ nhiều, tại hạ còn có chuyện, ta xin đi trước một bước.

Nói xong Tiêu Thần chắp tay, nhanh chóng bước về phía trước.

Thanh Liên nghe vậy trên mặt có chút ửng hồng, nhìn bóng lưng người nào đó rời đi, có chút oán hận giậm chân một cái.

Buổi tối hôm qua ba môn hạ đệ tử của Dược Hâm thay nhau tới bái phỏng nàng, trong lòng bọn chúng có suy nghĩ gì Thanh Liên hiểu rõ. Tuy nhiên Thanh Liên là ai chứ? Tư chất tu đạo của nàng tuyệt hảo, lại được lão quái Hợp Thể kỳ của Phổ Hoa tông thương tiếc, hiện tại lại là tu sĩ Bất Trụy sơ kỳ, đương nhiên chướng mắt ba người này. Nếu không phải bởi vì Dược Hâm đã nói trước, vị mỹ nhân như hoa sen này đã sớm không nhịn được mà phát tác, trực tiếp bộc lộ tu vi dọa lùi ba người này.

Tuy nhiên giờ phút này nghe thấy Tiêu Thần ví von ba người này là ba con chim ngói khiến cho trong lòng nàng có chút buồn cười.

Ồ? Không đúng.

Ba người này là chim ngói, như vậy Thanh Liên tiên tử nàng là cái gì chứ?

Nghĩ thông suốt ẩn khuất bên trong, lại liên tưởng tướng bộ dáng vội vàng rời đi của Tiêu Thần. Thanh Liên tiên tử thầm cắn răng ngà. Hay cho Tiêu Thần ngươi, không ngờ lại dám can đảm chê cười bản tiểu thư, đừng nhìn tu vi ngươi lợi hại, một khi đắc tội với bản tiểu thư, bản tiểu thư cũng sẽ không để cho ngươi yên.

Ngươi cứ chờ đó cho ta.

Đôi mắt dễ thương trợn trừng nhìn bóng lưng Tiêu Thần rời đi. Tâm tình bình tĩnh như nước của Thanh Liên tiên tử giống như mặt hồ bị kích động, có vô số gợn sóng xuất hiện.

Trước phòng, Tiêu Thần bình yên ngồi xuống, vẫn là vị trí như hôm qua, sắc mặt hắn bình tĩnh. Đối với ánh mắt của chúng tu sĩ Đông Lâm phân bộ quét tới làm như không để ý, vẻ mặt bình tĩnh vô cùng.

Ba đệ tử dưới trướng Dược Hâm ngày hôm qua ra trận, lại không tạo thành tác dụng gì, đương nhiên trong lòng rất là phiền muộn, giờ phút này nhìn thấy Tiêu Thần lại càng không có chút sắc mặt tốt nào, ánh mắt mơ hồ có hàn ý.

Ngược lại ánh mắt của nữ tử duy nhất kia lại lập lòe, đối với Tiêu Thần có chút hiếu kỳ. Chắc hẳn trong lòng nàng cũng không nghĩ ra, gia hỏa khí tức yếu kém, trừ việc làm người trầm ổn ra không biết có chỗ nào hơn ba vị sư huynh của nàng mà lại được vị mỹ nhân lạnh lùng kia chủ động thân cận.

Nhất là bộ dáng nhìn như không chút quan tâm của Tiêu Thần hiện tại, tuy rằng nhìn như điệu thấp, thế nhưng nhìn thế nào cũng có cảm giác coi trời bằng vung. Dường như căn bản không xem đám người các nàng vào trong mắt.

Loại ý nghĩ này sinh ra trong đầu, lập tức khiến cho trong lòng ba con chim ngói này lại càng không cam lòng.

Một lát sau một người lão luyện thành thục nhất trong ba người tiến lên, ra vẻ lơ đãng, cười nói:

- Tại hạ Phong Tử Lăng, chính là đại đồ đệ của sư tôn Dược Hâm, không biết vị đạo hữu này xưng hô thế nào?

Người này mở miệng hỏi thăm, giọng điệu vẫn bình tĩnh, lạnh nhạt, thế nhưng bên trong lại có vài phần cao ngạo, hiển nhiên luôn lấy xuất thân của mình mà cảm thấy vẻ vang.

Tiêu Thần nhíu mày, chắp tay nói:

- Tại hạ Tiêu Thần, xuất thân từ Phổ Hoa tông.

- Hóa ra là đạo hữu Phổ Hoa tông, không biết đạo hữu là môn hạ của vị trưởng lão nào?

- Ngoài ra không biết đạo hữu có biết được Thanh Liên tiên tử xuất thân từ nơi nào hay không? Theo suy nghĩ nông cạn của tại hạ, dường như giữa Tiêu Thần đạo hữu và Thanh Liên tiên tử có quan hệ thân mật, không biết giữa hai người...

Giờ phút này mặc dù Phong Tử Lăng này không có nói rõ, nhưng mà ý tứ bên trong vô cùng rõ ràng.

Tiêu Thần nhíu mày, trong lòng có chút khó chịu, nhưng mà suy nghĩ một lát, hắn lại đổi ý.

- Tại hạ bất quá chỉ là một Luyện Đan sư cung phụng của Phổ Hoa tông mà thôi. Cũng không phải là tu sĩ chính thức của Phổ Hoa tông. Về phần Thanh Liên tiên tử sao? Cũng xuất thân từ Phổ Hoa tông, tuy nhiên giữa tại hạ và Thanh Liên tiên tử lại không quen biết, trước đó cũng chỉ có gặp mặt mấy lần mà thôi.

Tiêu Thần không muốn rơi vào trong vòng xoáy tranh giành tình nhân của mấy người này, hắn mở miệng nói ra chuyện này cũng tránh cho ngày sau vướng phải phiền toái vô vị.

- Ồ? Tiêu Thần đạo hữu nói thật chứ?

Phong Tử Lăng nghe vậy hai mắt sáng ngời, nhưng mà trên mặt lại lập tức hiện lên vẻ hoài nghi.

Thế nhưng không đợi Tiêu Thần đáp lại, lại có một đạo thanh âm trong trẻo lạnh lùng từ bên ngoài truyền vào.

- Ta có quan hệ thế nào với Tiêu Thần đạo hữu không cần Phong Tử Lăng đạo hữu quan tâm.

Thanh Liên mang theo vẻ mặt lạnh nhạt đi tới, giờ phút này vừa mới mở miệng, không có một chút tình cảm nào. Sắc mặt Phong Tử Lăng kia đỏ lên, cực kỳ xấu hổ, lại không biết nên giải thích thế nào, hắn chỉ có thể cười lớn.

- Thanh Liên tiên tử không cần phải tức giận, tại hạ chỉ tùy tiện nói chuyện phiếm với Tiêu Thần đạo hữu mà thôi.

Người này nói xong rồi ngượng ngùng lui ra, Thanh Liên từ đầu tới cuối không thèm liếc mắt nhìn hắn.

Nàng nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh Tiêu Thần, ánh mắt nhìn về phía người nào đó, lơ đãng nói:

- Tiêu Thần đạo hữu dậy thật sớm, khi ta tới gọi ngươi không ngờ ngươi đã biến mất rồi.

Ngữ khí của Thanh Liên cũng không biến hóa, vẫn lạnh lùng như trước. Nhưng mà nội dung bên trong lại khiến cho sắc mặt ba người Phong Tử Lăng khẽ biến, tiếp đó ánh mắt nhìn về phía Tiêu Thần có chút bất thiện.

Gọi hắn rời giường?

Quan hệ của hai người này rốt cuộc đã tới tình trạng nào thì mới làm ra loại chuyện thân mật như vậy?

Đáng giận, tiểu tử đáng chết này vừa rồi còn muốn lừa gạt bọn hắn. Ghê tởm hơn là bọn hắn quả thực đã bị lừa.

Tiểu nha đầu này cố ý.

Trong lòng Tiêu Thần lập tức kịp phản ứng. Hắn ngẩng đầu nhìn lên, quả nhiên nhìn thấy một tia giảo hoạt chợt lóe lên rồi biến mất trong đôi mắt trắng đen rõ ràng của nàng. Ai có thể nghĩ tới một nữ tử ngạo nghễ, khí chất như một đóa hoa sen lại biết trả thù như một nữ nhân nho nhỏ chứ? Hơn nữa còn có một điểm mấu chốt là, nàng ta còn chưa nói gì, càng không cho thấy cái gì, bất quá chỉ dùng một câu hỏi thăm ân cần đã khiến cho hắn ngay cả cơ hội phản bác cũng không có.

Cảm nhận được ba ánh mắt mang theo sát khí nhìn về phía mình, cộng thêm một ánh mắt mang theo vẻ hứng thú dạt dào cùng với mấy ánh mắt ngạc nhiên nhìn tới. Trong lòng Tiêu Thần thầm cười khổ.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...