Đạo (Dịch) – Chương 798

Đường đi rộng lướn, kiến trúc to lớn, tràn ngập đại khí. Cả thành trì lộ ra xu thế bá đạo, cuồng ngạo.

Truyền tống trận của tòa thành này ở trên một quảng trường. Tất cả có hơn mười truyền tống trận lớn nhỏ không ngừng có linh quang lập lòe. Ít cũng có hơn chục tu sĩ, nhiều thì có trên trăm tu sĩ không ngừng truyền tống tới. Sau khi giao nạp linh thạch liên tục rời đi, dung nhập vào trong thành trì.

Đúng lúc này trong một truyền tống trận ở góc quảng trường đột nhiên có linh quang sáng lên.

Tu sĩ thủ lĩnh phụ trách giữ gìn truyền tống trận của Uy Viễn thành nhìn thấy truyền tống trận này sáng lên, sắc mặt khẽ biến, vội vàng mang theo mấy tên tu sĩ đi tới bên cạnh truyền tống trận này, cẩn thận gia trì truyền tống trận, tránh cho xuất hiện chuyện ngoài ý muốn.

Truyền tống trận này cực hiếm mở ra, chính là thứ chuẩn bị cho tu sĩ có thân phận, bối cảnh chân chính trong phương viên trăm vạn dặm chung qunah. Ngày bình thường cực khó mở ra, nhưng mà người có tư cách thông qua truyền tống trận này đều có thân phận, bối cảnh không tầm thường, đương nhiên bọn hắn không dám lãnh đạm.

Mà những tu sĩ vừa mới chấm dứt truyền tống quanh thân giờ phút này đều không nhịn được có chút kính sợ. Người sử dụng loại truyền tống trận đẳng cấp cao này, truyền tống vững chắc, đối với bản thân tu sĩ có ảnh hưởng cực nhỏ. Hơn nữa cũng là một loại biểu tượng thân phận của bản thân người truyền tống.

Ngay trong ánh mắt chú mục của mọi người, ba đạo thân ảnh dần dần ngưng thực.

Tu sĩ giữ gìn truyền tống trận nhìn thấy rõ ba người tới, đồng tử co rút lại, tiếp theo vẻ mặt càng thêm kính sợ.

- Vãn bối Đồ Bác, tu sĩ Uy Viễn thành bái kiến ba vị tiền bối.

Tuy rằng không nhận ra được thân phận của ba người này, nhưng mà một lão giả trong đó lại mặc y phục đại biểu cho thân phận Luyện Đan sư ngũ phẩm. Thân phận địa vị so với tu sĩ Bất Trụy tầm thường còn cao hơn rất nhiều. Huống chi dưới sự cảm ứng của Đồ Bác, ba người trước mặt đều có khí tức mịt mờ, hiển nhiên còn vượt qua hắn rất nhiều. Người như vậy đương nhiên hắn càng phải cẩn thận đối đãi hơn.

Dược Hâm cực kỳ bình thản, giờ phút này hắn vươn tay mời Tiêu Thần, sau đó mới cùng Tiêu Thần đi ra ngoài.

Đồ Bác nhìn thấy vậy, trong lòng lập tức hung hăng nhảy dựng lên. Thầm nghĩ, hóa ra vị tiền bối trẻ tuổi kia mới là nhân vật quan trọng nhất. Chỉ là từ bề ngoài lại quá trẻ tuổi, khiến cho người ta tức lộn ruột a.

Tuy nhiên trong lòng nghĩ vậy nhưng mà trên mặt người này không dám chậm trễ nửa điểm, hắn vẫn bảo trì đầy đủ kính sợ.

- Chúng ta muốn đi tới Dược Vương thành, trước mắt cách thời điểm truyền tống mở ra còn bao lâu nữa?

Trong khi nói chuyện Dược Hâm lấy ra một khỏa ngọc điệp cầm trên tay.

Ánh mắt Đồ Bác quét qua, vẻ mặt càng thêm kính sợ, kính cẩn nói:

- Hồi bẩm tiền bối, trận pháp kết nối với Dược Vương thành thuộc về truyền tống cự ly viễn siêu. Dựa theo quy định nhất định phải đợi đủ trăm người mới có thể mở ra. Trước mắt tăng thêm ba người tiến bối là tám mươi hai người .Tối đa chỉ cần một giờ là sẽ có đủ nhân số để truyền tống.

Dược Hâm nghe vậy gật đầu, hiển nhiên hắn đã sớm biết được chuyện này, hắn gật đầu nói:

- Đã như vậy, ngươi sắp xếp một nơi nghỉ ngơi cho chúng ta đi. Chờ tới khi truyền tống mở ra.

- Vâng, tiền bối.

Đồ Bác phất tay gọi một tu sĩ tới nhắc nhở vài câu rồi tự mình dẫn ba người Tiêu Thần đi ra khỏi quảng trường này.

Chuyện này càng làm cho chúng tu sĩ chung quanh chấn động, ánh mắt nhìn về phía ba người Tiêu Thần kinh nghi bất định, lại có thêm vài phần kính sợ. Có thể khiến cho Đồ Bác tự mình tiếp đón, tu sĩ như vậy hiển nhiên không phải là người thường.

- Tiền bối, trà lâu này chính là sản nghiệp của Thất Tinh tông Uy Viễn thành ta, ba vị có thể tạm thời vào nghỉ ngơi một lát. Phàm là tu sĩ chuẩn bị thông qua truyền tống tới Dược Vương thành đều được sắp xếp nghỉ ngơi ở đây. Một khi đạt tới trăm người sẽ có đệ tử Thất Tinh tông ta tới dẫn chư vị vào Truyền tống trận.

Sau khi tới một trà lâu thanh nhã cách quảng trường truyền tống không xa, Đồ Bác dừng bước, kính cẩn mở miệng nói.

Uy Viễn thành chính là một trong những chủ thành của Mạc La Tu chân giới, đương nhiên không phải là nơi mà tông môn tầm thường có thể một mình khống chế. Nơi này chính là do Thất Tinh tông và hai tông môn cỡ lớn cùng nhau chiếm cứ. Đồ Bác này mở miệng cố ý nói cũng là bởi vì điểm ấy, cố ý tích lũy chút thiện duyên cho Thất Tinh tông.

Dù sao ba vị trước mắt thâm bất khả trắc, đương nhiên hắn phải cẩn thận tiếp đón.

Dược Hâm gật đầu, cùng với Tiêu Thần bước lên trên cầu thang. Khuôn mặt Thanh Liên như vẽ, khí chất nhẹ nhàng, trong ba ngày phi hành cực ít mở miệng. Giờ phút này nàng trầm mặc theo sau hai người, cũng không có phát biểu chút ý kiến nào.

Đưa mắt nhìn ba người Tiêu Thần rời đi, Đồ Bác không dám có chút trì hoãn nào, lập tức tìm chưởng quỹ trà lâu nhắc nhở một chút. Phải kính cẩn có lễ với ba vị tiền bối này, tránh cho đắc tội với bọn họ mà trêu vào phiền toái không đáng có.

Số lượng tu sĩ trên lầu hai cũng không ít, nhưng mà ít hơn lầu một. Trên lên trên lầu ba, Tiêu Thần nhíu mày, trong mắt hiện lên vài phần kinh ngạc.

Toàn bộ tu sĩ nơi này đều là người chạy tới Dược Vương thành, trong đó số lượng Luyện Đan sư tam phẩm, tứ phẩm cũng không ít. Càng có mấy tu sĩ khí tức mờ ảo, trầm thấp, hiển nhiên một thân thực lực tuyệt đối không tầm thường.

Ba người đi vào lập tức hấp dẫn ánh mắt của vô số tu sĩ, ánh mắt mọi người nhìn vào trên trường bào hoa lệ màu tím trên thân Dược Hâm, trong lòng hơi run sợ. Trên mặt hiện lên vẻ kính sợ, lại đứng lên thi lễ, bày tỏ đủ kính ý.

Đối mặt với việc mọi người hành lễ sắc mặt Dược Hâm bình tĩnh, hơi chắp tay coi như là hoàn lễ. Ba người lập tức tìm một vị trí gần cửa sổ rồi ngồi xuống.

Chưởng quỹ trà lâu được Đồ Bác chỉ điểm cho nên nào dám lãnh đạm, đã sớm sai người đi chuẩn bị linh trà tốt nhất, lại tự mình dâng lên. Nhìn thấy vẻ mặt ba ba người bình tĩnh, không có chút bất mãn, lúc này hắn mới thầm thở dài một hơi rồi lui ra.

Nơi này nhiều người nhiều miệng, ba người Tiêu Thần, Dược Hâm, Thanh Liên cũng không có nói nhiều chuyện với nhau. Sau khi uống được hai phần ấm linh trà bắt đầu im lặng điều tức, khôi phục một chút hao tổn trong cơ thể.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...