Nhưng mà ngay khi ý niệm này còn chưa xong thì thân thể hắn đột nhiên cứng đờ, tiếp theo dáng người trong mắt hắn tiêu tán không thấy.
Tiêu Thần mặt không chút biểu tình ngồi xuống cái bàn đá bên cạnh, không nhìn về phía thi thể Phổ Hòa kia chút nào.
Sắc mặt Khổ Sơn kích động, vị trước mắt này hắn không xa lạ gì. Khổ Sơn lựa chọn gia nhập Phổ Dương Tử nhất mạch cũng là bởi vì nguyên do ngày đó khảo hạch luyện đan đã từng nhìn thấy Tiêu Thần ra tay. Hắn đối với vị Tiêu Thần tiền bối này có ấn tượng khắc sâu.
- Vãn bối Khổ Sơn đa tạ ân cứu mạng của tiền bối.
Tiêu Thần khoát tay, thản nhiên nói:
- Độc tố trong cơ thể ngươi đang khuếch tán, phát tác. Tạm thời nuốt khỏa đan dược này vào để giữ tính mạng, sau đó ta lại nói tiếp với ngươi.
Trong khi Tiêu Thần nói chuyện, linh quang trong tay chớp lên, một khỏa linh đan màu xanh biếc, tỏa ra dược hương thoang thoảng lập tức xuất hiện trong tay hắn.
Trong mắt Khổ Sơn hiện lên vẻ cảm kích, lập tức tiếp nhận linh đan rồi nuốt vào.
Khỏa linh đan này rõ ràng rất bất phàm, vừa mới vào miệng không cần pháp lực thúc dục đã trực tiếp hóa thành dược lực cuồn cuộn dung nhập vào trong huyết nhục. Độc tố kia nhanh chóng bị trục xuất, ép cho co lại thành một đoàn, cuối cùng hóa thành một bãi máu đen bị Khổ Sơn nhổ ra.
Độc tố đã bị thanh trừ, Khổ Sơn xoay người quỳ hai gối xuống, trầm giọng nói:
- Khổ Sơn đa tạ Tiêu Thần tiền bối xuất thủ tương trợ, lần này nếu không phải có tiền bối cứu giúp, tính mạng của vãn bối nhất định khó giữ được. Từ nay về sau nếu như tiền bối có mệnh lệnh, nhất định Khổ Sơn sẽ toàn lực ra tay, tuyệt đối không có từ chối.
Người này mở miệng cực kỳ thành khẩn.
Trong lòng Tiêu Thần âm thầm gật đầu, hắn chọn Khổ Sơn này, nguyên nhân chủ yếu là vì thiên phú luyện đan. Nhưng mà tính tình có ơn tất báo cũng là nhân tố mà hắn quyết định. Giờ phút này nghe Khổ Sơn nói vậy, Tiêu Thần khoát tay nói:
- ngươi không cần phải cám ơn ta. Hôm nay tuy rằng bổn tọa ra tay cứu tính mạng ngươi nhưng mà trước mắt chắc hẳn ngươi đã biết là ai âm thầm ra tay lấy tính mạng ngươi. Cho dù hôm nay ngươi có thể may mắn thoát khỏi một kiếp này thì ngày sau người nọ vì muốn yên tâm, nhất định sẽ không bỏ qua cho ngươi.
- Bổn tọa có thể cứu ngươi một lần nhưng mà không có cách nào cứu ngươi lần thứ hai, lần thứ ba.
Khổ Sơn nghe vậy sắc mặt trở nên cực kỳ khó coi, nghĩ tới thân phận người nọ, nếu như quả thực quyết tâm đẩy hắn vào chỗ chết, nhất định hắn không còn đường sốt sót.
- Kính xin Tiêu Thần tiền bối cứu vãn bối.
Khổ Sơn lại lần nữa quỳ xuống, người này cũng không ngu dốt, đương nhiên có thể từ trong lời nói của Tiêu Thần cảm nhận được một ít huyền cơ.
Tiêu Thần gật đầu, thản nhiên nói:
- Ta có thể mang ngươi ra khỏi Phổ Hoa tông, tránh đi sát kiếp. Thậm chí còn có thể ban thưởng cho ngươi đại cơ duyên, tạo hóa. Để cho thực lực ngươi tăng vọt, ngày sau có thể bằng vào thủ đoạn của mình mà đường đường chính chính kết thúc khoản thù hận này.
- Nếu như ngươi đáp ứng việc này, bổn tọa tuyệt đối sẽ cho ngươi đủ cơ duyên, khiến cho thành tựu tương lai của ngươi không thể hạn lượng. Nếu như không đồng ý, bổn tọa cũng không làm khó ngươi. Nhưng mà chuyện hôm nay ta sẽ bố trí cấm chế trong cơ thể ngươi, tuyệt đối không thể nào nói với người thứ hai. Nếu không nhất định sẽ bị cấm chế cắn trả, chết không có chỗ chôn.
- Được rồi, bổn tọa đã nói ý đồ tới đây, ngươi có thể đưa ra lựa chọn.
Khổ Sơn nghe vậy ánh mắt âm tình bất định một hồi, hiển nhiên trong lòng đang suy đoán thiệt hơn. Một lát sau người này trực tiếp quỳ xuống, trầm giọng nói:
- Có Tiêu Thần tiền bối nâng đỡ, vãn bối sẽ giao tính mạng mình cho tiền bối. Ngày sau nguyện thần phục tiền bối, tuyệt đối không có hai lòng.
Phổ Hoa tông đã không thể nào tiếp tục ở lại, như vậy Khổ Sơn không còn lựa chọn nào khác, hắn chỉ có thể tin tưởng Tiêu Thần mà thôi.
Còn nữa, dùng tu vi của Tiêu Thần nếu như có ý hại hắn tuyệt đối không cần phiền phức như vậy. Đây cũng là nguyên nhân Khổ Sơn dứt khoát đồng ý như vậy.
Tiêu Thần thỏa mãn gật đầu, khóe miệng nở nụ cười vui vẻ.
- Ngày sau ngươi tuyệt đối sẽ không phải hối hận vì lựa chọn ngày hôm nay.
- Buông lỏng tâm thần, không nên chống cự.
Trong khi nói chuyện Tiêu Thần phất tay áo đánh xuống một chưởng, một đạo văn huyền ảo lập tức đánh vào mi tâm Khổ Sơn.
- Kể từ hôm nay trở đi ngươi đổi tên là Khổ Tu, ngụ ý đại đạo gian khổ cần phải không ngừng tiến lên mới có thành tựu. Ngươi sẽ là người thừa kế linh đan dược thạch nhất mạch của Tả mi đạo tràng, nhập y điện tiếp nhận truyền thừa.
Tiêu Thần nói xong rồi phất tay, thân ảnh Khổ Tu lập tức biến mất, đương nhiên đã bị Tả Mi đạo tràng hút vào bên trong.
Bản thể Tả Mi đạo tràng chính là một kiện bảo vật nghịch thiên, độ cao phẩm giai vượt quá tưởng tượng của Tiêu Thần, dùng tu vi trước mắt của hắn căn bản không có cách nào đem ra sử dụng. Chỉ có thể mở ra khu vực cấp thấp nhất bên ngoài, rất nhiều diệu dụng vẫn như là một mớ sương mù che trước mắt, không có cách nào nhìn thấy được.
Tuy rằng tu vi của Khổ Tu yếu ớt nhưng mà điểm này cũng không thành vấn đề. Có một lượng lớn linh đan cung ứng, tu vi tăng lên chỉ là vấn đề thời gian. Tiêu Thần coi trọng ngộ tính trên phương diện luyện đan nhất đạo của hắn. Có thể tự mình cảm ngộ ra thủ đoạn nghịch thiên làm tăng phẩm giai của đan dược lên, như vậy đã có đủ tư cách kế thừa một bộ phận truyền thừa của Tả Mi đạo tràng rồi.
Sau khi làm xong, thần thức của Tiêu Thần đảo qua động phủ, phất tay xóa hết tất cả dấu vết, chân bước ra, thân ảnh lập tức biến mất không thấy gì nữa.
...
Tháng thứ ba, Phổ Hoa tông yên tĩnh, không nhấc lên chút sóng gió nào. Dù sao tu sĩ bế quan mấy tháng, mấy năm là chuyện cực kỳ bình thường. Chuyện Khổ Tu biến mất trước mắt cũng không có bị ai phát hiện ra.
Ngược lại chuyện tu sĩ bị Lệ Sơn sai bảo đột tử lại khiến cho người ta bất an. Tuy nhiên cục diện trước mắt hắn cũng không dám trực tiếp dò xét khiến cho người ta hoài nghi, rước họa vào thân. Nhưng mà trong lòng người này đã hạ quyết tâm. Vô luận Khổ Sơn kia có biết uodwjc chuyện hắn sai người này hay không thì hắn tuyệt đối không tha cho đối phương.
Bình luận