Đạo (Dịch) – Chương 794

Di Nguyên cư.

Tiêu Thần ngồi trong sân, nâng hũ uống rượu. Hiện tại hắn đang gặp phải kiếp đầu tiên trong Bất Trụy tam kiếp, thế nhưng tâm cảnh hắn vẫn bình tĩnh như mặt nước, cũng không có nôn nóng vội vàng. Loại tâm tính này vô cùng tốt. Thánh nhân thượng cổ từng nói, dục tốc bất đạt. Tiêu Thần phỏng đoán không thôi, lúc này rốt cuộc cũng có thể vỗ tay khen một câu hay.

Giờ phút này tâm tình của hắn vô dục vô cầu, cả người như mặt người, bằng phẳng yên tĩnh. Giống như là một thanh niên thôn quê chất phác, thuần khiết, trầm ổn, không có chút thu hút nào.

Tâm tình của Tiêu Thần trong lúc khống chế lại còn cao hơn thực lực một bậc, không ngờ lại có vài phần như phản phác quy chân.

Giờ phút này tiểu nha đầu dựa theo lệ cũ bắt đầu nuốt linh đan ngồi xuống tu hành. Đây là yêu cầu Tiêu Thần quy định cho nàng. Phải biết tu chân đại đạo yêu cầu khắc khổ chăm chỉ, nếu không cho dù có tư chất nghịch thiên, linh đan vô số, ngày sau cũng không có thành tựu cao.

Tuy rằng Thanh Mi không muốn xa rời Tiêu Thần, nhưng mà đã từng lăn lộn dưới tầng chót Tu chân giới khiến cho tiểu nha đầu càng thêm hiểu rõ cục diện như hôm nay tới không dễ. Nếu không phải gặp được Tiêu Thần đại ca, giờ phút này nàng bất quá vẫn chỉ là một tiểu nha đầu lăn lộn trong Thất Lý thành, ngay cả dung mạo cũng phải che dấu. Là một tu sĩ như cỏ rễ, ngày nào cũng phải hao hết tâm tư đi kiếm linh thạch.

Cho nên trên phương diện tu luyện, tuy rằng tiểu nha đầu không thích nhưng lại bắt buộc mình hoàn thành tu hành mỗi ngày. Đây cũng là nguyên nhân làm cho nàng có thể trong khoảng thời gian nửa năm ngắn ngủi đột phá lên Kim Đan kỳ.

Mà điểm này cũng khiến cho Tiêu Thần càng thêm tán thưởng Thanh Mi.

Đặt chân lên đại đạo, Tiêu Thần đã trải qua quá nhiều sinh tử hiểm ác. Chỉ có thực lực bản thân mạnh mẽ mới có thể không sợ tất cả ngăn cản, bảo toàn chính mình bảo toàn người mình quan tâm. Đem an nguy của bản thân ký thác vào trong tay người khác là biểu hiện của kẻ yếu.

Tiêu Thần không phải là kẻ yếu, hắn tình nguyện dùng lực lượng của mình chống đỡ một phiến không gian, tuy rằng vất vả, nhưng trong lòng bình yên, hắn rất thích loại cảm giác này.

Đúng lúc này hớp một ngụm rượu, lông mày không nhịn được nhíu lại, lập tức than nhẹ một tiếng rồi nói:

- Cũng được, vốn tưởng rằng vô duyên chiêu mộ ngươi xuống dưới trướng, không ngờ tới hôm nay lại cảm ứng được việc này, như vậy bổn tọa sẽ ra tay cứu ngươi một lần.

- Về phần ngươi có nguyện ý hiệu lực cho ta hay không, như vậy đành phải xem lựa chọn của bản thân ngươi vậy.

Tiếng thở dài vừa dứt, Tiêu Thần buông bầu rượu, thân ảnh không ngờ lại biến mất không thấy gì nữa.

...

Chủ phong Phổ Hoa tông hùng vĩ vô cùng, bao phủ phương viên mấy vạn dặm. Trong đó có sơn cốc, đường hẹp, dốc đứng, liên miên không dứt, có thể coi như là một mảnh địa vực rộng lớn vô cùng. Nếu như đổ xuống chí ít cũng phải dài mười mấy vạn dặm.

Trưởng lão sáu mạch chiếm cứ sáu ngọn núi cao nhất trong chủ phong, mỗi một ngọn núi đều lớn gần vạn dặm. Môn hạ đệ tử đều dựa theo sở thích của mình mà kiến tạo động phủ, một mình tu hành. Nếu như không phải là sư tôn thụ đạo hoặc là có chuyện gì quan trọng tập kết, ngày bình thường phần lớn đều là tự mình tu luyện.

Trên Đông đỉnh có một sơn cốc u tĩnh, bên ngoài cốc bố trí một đạo cấm chế phòng hộ đơn giản, cho thấy nơi này đã có chủ, bên trong đã có động phủ. Dưới tình huống bình thường, nếu như không có gì ngoài ý muốn. Lấy động phủ này làm trung tâm, trong vòng phương diên mười dặm sẽ không có động phủ thứ hai xuất hiện. Đây cũng là ăn ý giữa các tu sĩ với nhau, để tránh việc quấy rầy song phương tu hành.

Sơn cốc này chính là chỗ ở của Khổ Sơn, người đứng thứ ba khảo hạch luyện đan ngày đó.

Sau khi từ đệ tử ngoại tông trở thành đệ tử chân truyền, thân phận địa vị tăng lên một mảng lớn. Khổ Sơn thể hiện ra thiên phú luyện đan mạnh mẽ, càng được Phổ Dương Tử coi trọng. Sau khi gia nhập Đông phong nhất mạch cực ít đi ra ngoài, suốt ngày bế quan tu luyện, khắc khổ vạn phần.

Nhưng hôm nay trong sơn cốc này lại có một khách nhân.

Nếu là người tầm thường chỉ sợ Khổ Sơn đã sớm từ chối tiếp khách. Nhưng mà cảm ứng được khí tức quen thuộc trong ngọc giản, hắn không có một chút chần chờ, lập tức xuất quan. Hắn mở cấm chế ngoài động phủ, vẻ mặt tươi cười tiếp đón tu sĩ kia.

Người tới là một vị hảo hữu mà Khổ Sơn kết bạn lúc còn là đệ tử ngoại tông. Quan hệ giữa hai người tâm đầu ý hợp, Khổ Sơn đã từng nhiều lần nhận được ân đức của người này. Giờ phút này tuy rằng thân phận đã viễn siêu đối phương, nhưng mà hắn vẫn khiêm cung có lễ, vẻ mặt tươi cười nghênh tiếp tu sĩ kia.

- Phổ Hòa sư huynh, sao hôm nay sư huynh lại tới đây?

Khổ Sơn kéo tay Phổ Hòa ngồi xuống, hưng phấn hỏi.

Phổ Hòa sư huynh kia nhìn động phủ rộng lớn, trong mắt hiện lên dị sắc, lập tức khôi phục lại như thường. Hắn cười nói:

- Khổ Sơn cũng biết, đệ tử ngoại tông chúng ta nếu như không được cho phép sẽ không được tùy ý tiến vào chủ phong. Vi huynh hôm nya tới đây cũng là vì giúp trưởng lão ngoại tông xử lý chút chuyện vặt, cho nên mới có thể thuận tiện tới thăm ngươi.

- Sau khi khảo hạch luyện đan ngày đó, Khổ Sơn sư đệ một bước lên trời, trở thành đệ tử chân truyền, càng bái nhập vào làm môn hạ của Tam trưởng lão Phổ Dương Tử, quả thực khiến cho chúng ta ao ước không thôi. Vi huynh còn chưa nói một câu chúc mừng với sư đệ. Đây là hạ lễ ta chuẩn bị, Khổ Sơn sư đệ nhất định phải nhận lấy.

Trong khi nói chuyện Phổ Hòa này lật tay lấy ra một hộp ngọc đặt trên bàn đá, trên mặt hiện lên nụ cười vui vẻ.

Không thể không nói khí chất của Phổ Hòa này ôn hòa, rất dễ làm cho người ta sinh long hảo cảm. Nụ cười trên mặt lại càng khiến cho người ta nhìn vào cảm thấy yên tâm hơn.

Khổ Sơn khoát khoát tay, vội vàng nói:

- Phổ Hòa sư huynh cần gì phải khách khí như vậy chứ? Hai chúng ta tâm đầu ý hợp, đâu cần nghi thức khách sáo như vậy? Tiểu đệ hiện tại đã là đệ tử chân truyền, chỉ bằng vào thứ tông môn cung cấp cũng đã đủ dùng rồi.

- Ngoại tông không so được với chủ phong, Phổ Hòa sư huynh nên thu lễ vật lại đi.

Khổ Sơn mở miệng, giọng điệu có chút thành khẩn.

Phổ Hòa sư huynh ra vẻ tức giậ.

- Sao nào? Chẳng lẽ hiện tại Khổ Sơn sư đệ trở thành đệ tử chân truyền rồi cho nên xem thường vi huynh ta sao? Nếu không làm sao lại không chịu nhận lễ vật của ta? Nếu như vậy sư đệ cứ nói thẳng, vi huynh sẽ lập tức mang lễ vật rời đi. Ngày sau sẽ không tới động phủ của sư đệ quấy rầy nữa.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...