- Giết.
Hơn vạn tu sĩ rít gào, đồng thời ra tay, thần thông xẹt qua phía chân trời, thảm thiết vô cùng.
Tiêu Thần chậm rãi lắc đầu, giờ phút này hắn quay người, chân bước ra khỏi đại trận, thân ảnh lập tức biến mất không thấy. Việc đã tới nước này hắn không cần phải tiếp tục xem tiếp.
Hơn vạn tu sĩ ở đây chém giết, Phương gia này tất sẽ bị đồ diệt.
...
Đông phong, Di Nguyên cư.
Nơi này chính là chỗ cư ngụ tốt nhất trong Đông phong, hoàn cảnh xinh đẹp và yên tĩnh, linh khí đầy đủ. Trong phương viên mười dặm chung quanh không cho phép đệ tử tầm thường tới gần. Vốn đây là nơi Phổ Dương Tử ngẫu nhiên ở lại, trước mắt Tiêu Thần tới, đương nhiên lão quỷ này can tâm tình nguyện thu thập thỏa đáng rồi chắp tay dâng lên.
Trải qua chuyện Phương gia, trong lòng Phổ Dương Tử càng thêm kính sợ Tiêu Thần tiền bối thêm vài phần. Hắn sợ mình chiêu đãi không chu toàn làm cho tiền bối tức giận.
Tuy nhiên cũng may dường như Tiêu Thần rất dễ ở chung, khi nói chuyện với Phổ Dương Tử cũng ôn hòa có khí độ.
Tuy nhiên trong lòng Phổ Dương Tử lại nghiêm túc, tuyệt đối sẽ không bị biểu hiện giả dối trước mắt mê hoặc, không dám có chút thả lỏng, chủ quan nào. Dù sao vị Tiêu Thần tiền bối này tâm ngoan thủ lạt ra sao đã bị hắn nhìn thấu a.
Hơn hai mươi vạn tộc nhân Phương gia tuy rằng không phải trực tiếp chết trên tay Tiêu Thần nhưng mà hắn cũng không thoát khỏi quan hệ. Dù sao nếu không phải hắn dựa vào đại trận trấn áp, Phương gia cũng không có khả năng bị cừu nhân liên hợp ra tay, một lần chém giết.
Thậm chí có thể nói, Tiêu Thần là một nhân vật rất quan trọng trong chuyện.
Về phần La Thành và các đệ tử Đông Phong đối với Tiêu Thần càng ôm mười hai vạn phần kính sợ, thậm chí có nữ đệ tử bị ánh mắt Tiêu Thần đảo qua còn sợ tới mức khuôn mặt nhỏ trắng bệch. Chính vì chuyện này mới khiến cho tiểu nha đầu Thanh Mi âm thầm phàn nàn không thôi.
Tiêu Thần đại ca là người tốt nhất trên thế gian này a, không ngờ các ngươi lại có loại phản ứng này, làm cho Thanh Mi tiểu thư ta tức chết rồi.
Trước mắt, trong Đông đỉnh này, chỉ sợ trừ Thanh Mi ra không có ai dám can đảm tới gần Tiêu Thần nửa bước.
Hơn nữa người có thể không cần Tiêu Thần đồng ý mà có thể tự do tiến vào Di Nguyên Cư cũng chỉ có mình Thanh Mi, những người khác, cho dù là Phổ Dương Tử cũng không dám tới gần khi chưa bẩm báo.
Đối với loại tình hình trước mắt Tiêu Thần lại không có đặt ở tỏng lòng. Tu vi tới cảnh giới như hắn, chỉ quan tâm tới bản tâm, ý niệm kiên định vô cùng, đã không phải là thứ mà ngoại vật có khả năng làm ảnh hưởng tới được. Tuy nhiên điểm này rơi vào trong mắt Thanh Mi lại khiến cho tiểu nha đầu có chút bất mãn.
- Tiêu Thần đại ca, rõ ràng là đại ca làm một chuyện tốt rất lớn nha. Phương gia kia làm vô số chuyện xấu, phải sớm bị diệt mới đúng. Hiện tại đám người La Thành sư huynh không ngờ lại sợ đại ca như vậy, giống như nhìn thấy đại ca là nhìn thấy yêu quái ăn thịt người vậy, thực sự quá phận nha.
- Sao bọn họ không thể phát hiện ra điểm tốt của Tiêu Thần đại ca chứ? Không được, về sau muội nhất định phải làm thay đổi suy nghĩ trong đầu bọn họ.
Thanh Mi tức giận bất bình mở miệng, thế nhưng nhìn bộ dáng cười cho qua, không thèm để ý của Tiêu Thần, trong lòng tiểu nha đầu nhụt chí. Vị chính chủ này không có nóng nảy một chút nào, cho dù nàng có khua tay múa chân cũng không có tác dụng a.
Nhìn bộ dáng rầu rĩ không vui của Thanh Mi, Tiêu Thần cười khẽ, lắc đầu nói:
- Thanh Mi, tu sĩ chúng ta tu hành đại đạo, thứ tu không chỉ là pháp lực, mà còn có tâm tình của bản thân.
- Bên ngoài thì thế nào chứ? Cho dù bên ngoài tin đồn nhảm nhiều như vậy thì có liên quan gì tới ta chứ? Tiêu Thần đại ca chỉ cần không thẹn với lương tâm, nhẹ nhõm tự tại là được rồi. Cần gì phải đi cố kỵ ánh mắt của người khác, tuân theo phương thức bọn chúng thích mà sử xự hay sao?
- Còn nữa, trong lòng Tiêu Thần đại ca chỉ quan tâm tới một mình Thanh Mi muội mà thôi. Chỉ cần tiểu nha đầu muội hiểu rõ Tiêu Thần đại ca là được. Cái nhìn của những người ngoài này, chúng ta cũng không cần quan tâm quá nhiều.
Tuy rằng Thanh Mi không hiểu rõ đạo lý trong lời nói của Tiêu Thần, nhưng mà nghe nói Tiêu Thần chỉ quan tâm tới một mình nàng. Trong lòng tiểu nha đầu vô cùng hạnh phúc, giờ phút này hai mắt híp lại, liên tục gật đầu, cũng không có xoắn xuýt quá nhiều trên vấn đề này..
Tiêu Thần nhìn bộ dáng đáng yêu xinh đẹp của Thanh Mi, hắn chỉ cảm thấy trong lòng bình yên. Có lẽ trong đám người Phương gia thực sự có tộc nhân vô tội chết oan, nhưng mà hắn đối với cách làm của mình không có một chút hối hận nào. Nếu như được lựa chọn lần nữa hắn vẫn sẽ lựa chọn như vậy.
Bảo vệ mình, bảo vệ người bên cạnh mình. Đây là tín niệm mà từ khi tu đạo tới nay Tiêu Thần luôn thủ vững. Nếu như ngay cả điểm ấy cũng không thể làm tốt, như vậy làm sao có thể đặt chân tới đỉnh phong? Bễ nghễ thế gian? Như vậy có tu đại đạo hay không cũng vậy.
Đúng lúc này ánh mắt Tiêu Thần chớp lên, lập tức giơ tay nắm một cái. Một khỏa ngọc giản truyền tin xuất hiện trong tay hắn, nguyên thần cảm ứng không có chút dị thường nào, lúc này hắn mới phân ra một tia thần thức rót vào bên trong. Một lát sau Tiêu Thần ngẩng đầu, khóe miệng nở nụ cười áy náy.
Thanh Mi thấy thế, tuy rằng trong lòng không vui nhưng mà vẫn nghe lời hắn, khoát tay nói:
- Không cần tiễn bản tiểu thư, Thanh Mi tự mình rời đi là được rồi. Lần sau lại tới thăm Tiêu Thần đại ca.
Vì cam đoan tiểu nha đầu một lòng chăm chú tu luyện, Tiêu Thần và Thanh Mi ước định bảy ngày mới có thể tới tìm hắn một lần. Lần sau có tới ít nhất cũng phải là bảy ngày.
Đợi cho Thanh Mi rời đi, Tiêu Thần vung vẩy tay áo, đứng dậy đi tới bên ngoài rồi cao giọng nói:
- Mời Dược Hâm đạo hữu tiến vào.
Thanh âm không cao vút cũng không bá đạo, giống như là người đang nói chuyện với nhau. Nhưng sau một khắc có một đạo độn quang từ đằng xa rít gào mà tới, thu liễm trước cửa đại viện, lộ ra một lão giả trong đó. Đây chính là Lý Sự Dược Hâm của Luyện đan hiệp hội.
Bình luận