Đạo (Dịch) – Chương 776

Đan dược vào miệng, trong miệng lão quỷ này lập tức phát ra tiếng rít gào thống khổ, thân thể cũng cưỡng ép cao lên, khí tức trong cơ thể điên cuồng tăng lên, trong thời gian mấy tức ngắn ngủi không ngờ đã đạt tới cấp độ Bất Trụy đỉnh phong.

Giờ phút này nhìn lại, hình tượng của Phương Thành Sơn có vài phần tương tự với Tiêu Thần, hai người mắt đều đỏ tươi, trong cơ thể phát ra khí tức hung hãn, bạo ngược.

Nhưng mà không giống như Tiêu Thần sau khi thi triển Huyết cuồng hóa vẫn còn có thể giữa vững thần trí thanh tỉnh, Phương Thành Sơn này mượn nhờ lực lượng đang dược kích phát tiềm năng tăng trưởng tu vi. Thần trí của bản thân lại bị ảnh hưởng một cách nghiêm trọng, giờ phút này hắn đã hóa thân thành quái vật chỉ biết giết chóc mà thôi.

Rống.

Đối mặt với một quyền của của Tiêu Thần, Phương Thành Sơn rít gào, không có ý định lui lại mà cũng đánh ra một quyền.

Oanh.

Hai quyền va chạm vào nhau, thân thể Tiêu Thần khẽ run lên, lập tức hóa giải lực lượng phản chấn. Trong miệng lão quỷ Phương Thành Sơn phun ra một búng máu, cả xương cốt cánh tay vang lên tiếng lách cách rồi lập tức bị chấn thành bột mịn.

Dùng thân thể cứng rắng như Đạo khí Thiên phẩm của Tiêu Thần, giờ phút này trải qua Huyết cuồng hóa, trình độ cường hãn của thân thể lại tăng lên gấp đôi, Phương Thành Sơn này đối chiến như vậy với Tiêu Thần quả thực là tự tìm đường chết.

Tuy nhiên lúc này Phương Thành Sơn đã không còn thần trí, sau khi bị thương chẳng những không có sợ hãi lùi về phía sau mà ngược lại còn dữ tợn rít gào, hung hãn không sợ chết vọt tới, khí thế làm cho người ta có chút sợ hãi.

Mặt Tiêu Thần không chút biểu tình, chân bước ra, lập tức nghênh đón.

Khi Phương Thành Sơn động sát cơ với Thanh Mi, kết cục của hắn đã được Tiêu Thần quyết định.

Oanh.

Oanh.

Trên không trung cách rừng rậm trăm trượng, hai cường giả Bất Trụy đỉnh phong hung hãn chém giết, bạo ngược vô cùng. Không gian mấy ngàn trượng chung quanh vỡ vụn, mặt đất, rừng rậm, núi đá bị dư âm ảnh hưởng của giao thủ làm cho ảnh hưởng, lực lượng hủy diệt mạnh mẽ vô cùng lập tức khiến cho tất cả hóa thành bột mịn, tiếp đó bị nuốt vào trong không gian đen kịt.

Yêu thú cường đại, giễu võ dương oai trong rừng rậm vô số năm, làm cho người ta không dám can đảm trêu chọc, lúc này lại giống như chó nhà có tang, điên cuồng chạy ra xa.

Những yêu thú này có không ít tồn tại có linh trí cao giai, nhưng mà khí tức do hai người đại chiến phát ra lại khiến cho bọn chúng triệt để sợ hãi. Nếu không có tận mắt nhìn thấy quả thực bọn chúng không thể tin được hai người đang giao chiến lại là nhân loại.

Rốt cuộc ai mới là yêu thú cuồng bạo, hung hãn trứ danh chứ? Nếu như tu sĩ nhân tộc nào cũng hung hãn không sợ chết như hai người này, như vậy Nhân gian giới làm gì còn nơi cho đám yêu thú bọn chúng trú chân nữa?

Một đám yêu thú cao giai khóc không ra nước mắt, giờ phút này đều mang theo đám tiểu đệ của mình điên cuồng chạy thục mạng.

Nực cười, dùng khí thế mà hai gã tu sĩ nhân tộc này bạo phát ra, một khi cuốn vào trong đó nhất định sẽ phải chết không thể nghi ngờ.

Trong lúc nhất thời, lấy phương viên ngàn dặm trong vòng chiến của hai người Tiêu Thần và Phương Thành Sơn, những yêu thú bên trong này tuyệt tích.

Hơn nữa còn đang không ngừng di chuyển về phía xa, rời khỏi khu vực chiến đấu khiến cho bọn chúng cảm nhận được khí tức tử vong.

Sau khi trải qua Huyết mạch chi địa, thực lực Tiêu Thần tăng vọt, đối mặt với Huyết vương thâm bất khả trắc kia bị buộc đi tha hương, rơi vào Mạc La Tu chân giới xa xôi. Về sau trải qua thiên kiếp bị trọng thương, một lòng dưỡng thương, cho tới hôm nay mới là lần đầu tiên hắn chính thức bạo phát ra toàn bộ thực lực.

Loại cảm giác mạnh mẽ gần như không gì không làm được này khiến cho người ta rất là mê luyến.

Điên cuồng giao thủ, dùng công đối công, không có phòng ngự một chút nào. Cuộc chiến của hai người Tiêu Thần và Phương Thành Sơn có thể nói là điên cuồng. Tuy nhiên lúc này thân thể của Phương Thành Sơn đã tới biên giới sụp đổ, nếu không phải có lực lượng mạnh mẽ trong cơ thể chống đỡ, sợ rằng đã sớm chia năm xẻ bảy ra.

Mỗi một lần giao thủ với Tiêu Thần, lão quỷ này đều phải nhận tổn thương rất lớn, giờ phút này khí tức đang không ngừng suy yếu, giảm sút. Trái lại Tiêu Thần thì càng đáng càng mạnh, thủ đoạn càng thêm sắc bén tàn nhẫn.

- Chết.

Trong mắt Tiêu Thần có sát cơ bùng lên, giờ phút này hắn gầm nhẹ một tiếng, một quyền dùng hết toàn lực đánh ra.

Giờ phút này dường như Phương Thành Sơn cũng cảm nhận được bóng ma tử vong bao phủ, trong miệng phát ra tiếng rống không cam lòng như dã thú sắp chết. Khí tức trong cơ thể tăng lên, so với trước đó không chỉ hơn một cấp độ, thế nhưng dù vậy ngày hôm nay chẳng lẽ lại là ngày chết của hắn sao?

Oanh...

Quyền của Tiêu Thần đánh xuống, cả phiến không gian sau tiếng nổ mạnh triệt để yên tĩnh. Sắc mặt Phương Thành Sơn vẫn dữ tợn như trước, nhưng mà đôi mắt đỏ tươi lại nhanh chóng trở lại bình thường. Sau một khắc, gió thổi tới, thân thể người này phong hóa, hóa thành tro bụi rơi xuống, nguyên thần cũng tán đi theo, triệt để tiêu tán trong phiến thiên địa này.

Tiêu Thần mặt không biểu tình thu tay lại, giải trừ Huyết cuồng hóa, tuy rằng trong cơ thể hao tổn không nhỏ, nhưng mà đối với hắn lại không có ảnh hưởng quá lớn. Dưới lực lượng huyết mạch đạt tới cấp độ huyết mạch phản tổ, huyết cuồng hóa có hao tổn, nhưng mà cũng không đạt tới mức Tiêu Thần không thể thừa nhận.

Giờ phút này hắn phất tay, thu nhẫn trữ vật của Phương Thành Sơn vào trong tay, Tiêu Thần đạp chân trên hư không, chau mày suy tư.

Một lát sau trong mắt hắn hiện lên hàn mang, trong lòng đã có quyết định.

Lửa thiêu cỏ, quá xuân có lại mọc. Trước mắt hắn đã kết thù hằn không chết không thôi với Phương gia, đã như vậy đương nhiên không cần phải nhân từ nương tay. Tu sĩ Phương gia có lẽ không có cách nào tạo thành uy hiếp với Tiêu Thần, nhưng mà bọn chúng lại là một uy hiếp nghiêm trọng với Thanh Mi.

Loại mầm tai họa như vậy đương nhiên phải sớm nhổ một cách triệt để.

Tiêu Thần ngẩng đầu, trong đôi mắt đen kịt vô cùng bình tĩnh, chi có sát cơ nhàn nhạt. Giờ phút này hắn bước ra một bước, thân ảnh lập tức biến mất không thấy.

...

Hắc thổ lĩnh, trạch viện Phương gia.

Trong phương viên mấy vạn dặm, Phương gia cũng là thế lực tu chân cỡ lớn số một số hai. Gia chủ Phương Thành Sơn tu vi đạt tới cấp độ Bất Trụy hậu kỳ, bản thân càng là Luyện đan đại sư ngũ phẩm thượng, cũng chính bởi vì như vậy mới khiến cho Phương gia có địa vị như ngày hôm nay.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...