Vẻ mặt của Phong Linh Nhi biến hóa đương nhiên không trốn được ánh mắt của người khác nhìn vào. La Thành nhíu mày, cảm giác đầu tiên trong đầu là quan hệ của Thanh Mi và tiểu sư muội không tầm thường, cho nên nàng mới có thể năn nỉ sư tôn phá lệ ra tay tuyển chọn nàng ta vào làm môn hạ. Nhưng mà sau khi chuyện hôm nay bị chọc thủng tầng giấy mỏng kia, cho dù sư tôn thương yêu tiểu sư muội vô cùng nhưng chỉ sợ Phong Linh Nhi cũng bị pháp lệnh tông môn trừng phạt.
- Bỏ đi, bất luận thế nào ta cũng không thể ngồi xem Linh Nhi sư muội rơi vào trong khốn cảnh, thế nhưng cục diện trước mắt phải giải quyết như thế nào chứ?
Tâm tư La Thành ngay thẳng nhưng cũng không có ngu dốt, trong khoảng thời gian ngắn hắn cũng không thể nào nghĩ ra được phương án giải quyết, trong mắt hiện lên vẻ sầu lo.
Sắc mặt hai gã môn hạ đệ tử của Phổ Dương Tử biến hóa, đệ tử năm mạch khác cũng nhìn thấy. Trong lòng đều có suy nghĩ giống như là La Thành, nếu như đổi lại là chuyện khác đương nhiên bọn hắn có thể mừng rỡ bàng quan nhìn vào, nhìn nhất mạch của Tam Sư thúc mất mặt. Nhưng mà hôm nay, chuyện này lại liên quan tới danh dự toàn tông, trên điểm này sáu mạch cùng vinh cùng tồn cho nên khiến cho bọn hắn lo lắng, giận dữ.
Phương Lăng nhìn thấy sắc mặt mấy người biến hóa, một chút kiêng kỵ trong lòng cũng biến mất, khóe miệng càng thêm cười lạnh.
Thanh Mi có thể khiến cho nhất mạch Phổ Dương Tử ra tay như vậy, rất có khả năng sau lưng nàng có được bối cảnh không kém. Nếu như sự thực đúng là như vậy, một khi giáo huấn tiểu nha đầu này cũng có thể khiến cho Phương gia các nàng phiền toái cực lớn. Nhưng mà giờ phút này nhìn thấy sắc mặt trắng bệch của Phong Linh Nhi, nàng lập tức thả lỏng người lại.
Hóa ra bất quá chỉ có chút quan hệ với đệ tử chân truyền của Phổ Hoa tông mà thôi, tuy rằng không biết bọn họ làm thế nào có thể khiến cho Phổ Dương Tử thu đồ đệ, nhưng mà một chút điểm ấy đã không được Phương Lăng đặt vào trong lòng.
Đã không có bối cảnh, như vậy muốn xử lý cũng thuận tiện hơn nhiều.
- Sao vậy? Đường đường là Thanh Mi tiểu thư có được thân phận đệ tử chân truyền sao lại không ra mặt vậy? Muốn trốn sau lưng người khác mãi sao?
- Hôm nay cho dù Phương Lăng đắc tội với một ít người thì cũng phải đem loại người như ngươi bắt ra, hung hăng nhục nhã một phen. Cũng cho một ít tu sĩ dùng phương pháp không đường đường chính chính một lần cảnh cáo. Chúng ta tu luyện dựa vào tư chất bản thân, nếu không cho dù may mắn gia nhập tông môn thì sao chứ? Chung quy không có cách nào có được thành tựu a.
Phương Lăng cười lạnh mở miệng, khí thế mười phần.
Sắc mặt tu sĩ Phổ Hoa tông âm trầm, tuy rằng thân phận của Phương Lăng này không tầm thường, lại khiến cho bọn hắn có chỗ cố kỵ. Nhưng mà giờ phút này nếu như để mặc cho nàng ta hồ đồ, chuyện này chỉ sợ càng thêm khó chấm dứt được.
La Thành hừ nhẹ một tiếng rồi tiến lên một bước, muốn bắt lấy Phương Lăng này trước. Trước tiên xử lý cho thỏa đáng chuyện này rồi nói sau. Về phần có đắc tội với Phương Thành Sơn kia hay không, trước mắt hắn không còn nghĩ nhiều được như vậy nữa.
Nhưng lúc này lại có một đạo thanh âm nhu nhược truyền tới, tuy rằng không cao nhưng mà lại tràn ngập vẻ kiên định bên trong.
- Trận chiến này ta đồng ý.
Thanh Mi chậm rãi ngẩng đầu, mặc dù khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch nhưng mà trong mắt lại hiện lên vẻ bình tĩnh, cũng không có một chút sợ hãi nào cả.
Phong Linh Nhi nghe vậy biến sắc, chịu một chút ủy khuất còn có thể hóa giải, nhưng nếu như Thanh Mi bị thương, như vậy nàng dám xác định Tiêu Thần tiền bối sẽ nổi điên lên mà ra tay. Tới lúc đó tất sẽ phiền phức, thậm chí còn tạo ra cường địch cho tông môn nàng.
Một khi như vậy nàng sẽ không thoát khỏi trách nhiệm. Đến lúc đó truy cứu, cho dù sư tôn có ra tay cũng tuyệt đối không thể nào bảo hộ cho nàng chu toàn. Nghĩ tới điểm này, trong lòng nàng càng thêm sợ hãi.
- Không thể, Thanh Mi sư muội chớ xúc động. Phương Lăng này chính là tu sĩ Kim Đan kỳ, tu vi của muội và nàng ta cách biệt quá xa, sao có thể là địch thủ của nàng ta chứ?
- Tiêu Thần tiền bối giao muội vào tay ta, Phong Linh Nhi ta cho dù có trả một cái giá lớn cũng phải bảo vệ muội an toàn vô sự. Trước mắt muội chỉ cần ở đây là được, chuyện xảy ra cứ để cho chúng ta giải quyết cho muội.
Phong Linh Nhi mở miệng, giọng điệu có chút khẩn cầu.
Thanh Mi nghe vậy nhíu mày, nhưng vẫn lắc đầu nói:
- Ý tốt của Linh Nhi tỷ tỷ muội tâm lĩnh, nhưng mà trước mắt muội không thể không ra mặt.
- Tiêu Thần đại ca đã từng nói qua, tu sĩ chúng ta tu đạo, cái cần chính là một lòng hướng đạo, không chút sợ hãi. Nếu như trong lòng có ý nghĩ lùi bước, như vậy thành tựu ngày sau cũng chỉ có hạn mà thôi.
- Muội biết rõ trong lòng tỷ tỷ lo lắng cái gì, nhưng mà Thanh Mi cũng không phải là hạng người lỗ mãng. Tuy rằng thực lực Phương Lăng này viễn siêu muội, nhưng mà nếu như chính thức giao thủ thì hươu chết về tay ai cũng không biết trước được. Tiểu muội có nắm chắc chiến thắng.
Trong đám người, Tiêu Thần lặng lẽ đứng đó.
Đối với cảnh ngộ hiện tại của tiểu nha đầu hắn nhìn thấy tất cả, tuy nhiên hắn cũng không ra mặt, nếu không tất cả mọi chuyện căn bản sẽ không xảy ra.
Đặt chân lên Tu chân đại đạo cũng không phải là con đường bằng phẳng, trước mắt có Tiêu Thần bên người tự nhiên có thể ngăn tất cả nguy cơ, trắc trở cho Thanh Mi, khiến cho nàng không chịu một chút ủy khuất nào, bình an, vui vẻ vượt qua. Nhưng mà chung quy Tiêu Thần không thể cả đời ở lại bên người nàng. Nếu như ngày sau hắn rời đi, tiểu nha đầu sẽ phải ứng phó với cục diện này như thế nào đây?
Tất cả mọi chuyện sớm muộn gì Thanh Mi cũng phải học được cách đối mặt một mình, Tiêu Thần tình nguyện làm cho nàng chậm rãi thích ứng từ lúc này còn hơn là sau khi rời đi để cho tiểu nha đầu ở trong hoàn cảnh nguy hiểm.
Còn nữa, tu vi của Phương Lăng này tuy mạnh nhưng mà một khi giao thủ, thắng bại còn chưa biết đuuợc.
Nàng là muội tử của Tiêu Thần hắn, dù thế nào cũng không thể để cho chó mèo gì cũng có thể bắt nạt được.
Phong Linh Nhi còn muốn mở miệng thì lại bị Thanh Mi ngắt lời. Giờ phút này khóe miệng tiểu nha đầu nở nụ cười vui vẻ, ánh mắt kiên định không thể dao động.
Bình luận