Khảo hạch đệ tử nhập môn năm nay còn chưa bắt đầu thì môn nhân đệ tử của sáu vị trưởng lão đã bắt đầu âm thầm cạnh tranh, sóng ngầm bắt đầu khởi động.
Văn Đạo Phong chính là nơi mà Phổ Hoa tông dùng để khảo hạch đệ tử nhập tông, gọi là Văn Đạo ngụ ý là một khi gia nhập Phổ Hoa tông là vấn đạo, từ nay về sau siêu phàm thoát tục.
Tuy rằng có chút liều lĩnh, nhưng mà cũng thể hiện rõ lực lượng tông môn.
Giờ phút này chỉ thấy độn quang như thủy triều hiện lên trên đỉnh đầu, từ bốn phương tám hướng rít gào mà tới. Có người thì một mình đi tới, có người thì túm năm tụm ba lại. Thậm chí còn có người tiền hô hậu ủng, hiển nhiên thân phận địa vị không giống nhau. Nhưng mà mặc kệ thân phận như thế nào, mục tiêu ngày hôm nay của bọn hắn đều là thông qua khảo thí nhập tông, trở thành đệ tử Phổ Hoa tông.
Mục tiêu của tuyệt đại đa số những tu sĩ này là trở thành đệ tử ngoại tông, về phần đệ tử chân truyền, trừ phi là số ít tu sĩ thiên tư tuyệt hảo ra, những người khác tuyệt đối không dám hi vọng xa vời.
Phong Linh Nhi cầm đầu, Tiêu Thần nắm tay Thanh Mi, nếu không dùng tu vi của tiểu nha đầu này chỉ sợ cũng khó đi nửa bước trên Văn Đạo Phong. Đơn giản là người ở nơi này tu vi kém cỏi nhất cũng là Trúc Cơ hậu kỳ, tu sĩ Kim Đan cũng có số lượng không ít, mà toàn bộ bọn hắn đều tới tham dự khảo hạch nhập tông.
Thanh Mi bất quá chỉ là tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ, đối mặt với rất nhiều khí tức mạnh mẽ lúc này, khuôn mặt nhỏ nhắn cũng không nhịn được trắng bệch. Vẻ tung tăng, vui vẻ trên mặt đã sớm biến mất không thấy gì nữa. Tất cả đều hóa thành khẩn trương, bàn tay nhỏ bé nắm chặt tay của Tiêu Thần, như vậy nàng mới có thể cảm thấy yên tâm hơn đôi chút.
Tiêu Thần nhíu mày, ống tay áo vung lên, hời hợt ngăn chặn tất cả khí tức. Trong mắt tiểu nha đầu hiện lên vẻ cảm kích, trong lòng lại có chút ảm đạm.
Tu vi của nàng quả nhiên chênh lệch a.
Những tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ, tu sĩ Kim Đan, tuổi nhìn qua cũng không lớn. Người lớn tuổi nhất dường như cũng chỉ có hai mươi bảy hai mươi tám tuổi. Người mười sáu mười bảy tuổi cũng có số lượng không ít. Nhưng mà tu vi của bọn hắn đều cao hơn Thanh Mi rất nhiều, điểm này tự nhiên khiến cho tiểu nha đầu sinh ra vài phần tự ti.
Tiêu Thần thấy thế than nhẹ một tiếng, đương nhiên hắn hiểu rõ suy nghĩ trong đầu Thanh Mi. Hắn suy nghĩ một chút rồi thản nhiên nói:
- Thanh Mi, muội không nên tự coi nhẹ mình. Năm đó khi Tiêu Thần đại ca ta mới vào tu chân đại đạo cũng là người kém cỏi nhất. Bị rất nhiều người xem thường, nhưng mà những người năm đó xem thường ta hiện tại đều phải ngước nhìn lên ta.
- Trước mắt tu vi của muội kém hơn bọn hắn rất nhiều, đó là bởi vì trước đó chúng ta không có sư tôn dạy bảo, không có nuốt linh đan luyện hóa. Thanh Mi có thể đạt tới Trúc Cơ sơ kỳ đã rất không tồi rồi. Tiêu Thần đại ca tin rằng chỉ cần có cùng khởi điểm thì Thanh Mi tuyệt đối không thua kém với bất luận kẻ nào.
hừ hừ, Tiêu Thần đại ca là ut sĩ Hợp Thể kỳ, ngay cả đại ca cũng nói tư chất ta tốt, về sau nhất định có thể trở thành đại cao thủ. Chờ xem, hiện tại tỷ tỷ kém các ngươi, nhưng mà ngày sau sẽ trở thành tồn tại khiến cho các ngươi nhìn lên.
Trong lúc nhất thời sự nhụt chí trong lòng tiểu nha đầu biến mất, khí thế trào dâng, rất có tư thế bộc phát ra ba trăm phần trăm chiến lực vậy.
Một chút biến hóa này lọt vào trong mắt Phong Linh Nhi, làm cho nàng âm thầm cảm thán. Tiêu Thần tiền bối này đối với Thanh Mi quả thực quá tốt. Nghĩ như vậy, thái độ của nàng không khỏi lại biến hóa. Trước kia là nàng muốn thông qua Thanh Mi nịnh nọt Tiêu Thần tiền bối, hiện tại nàng thực sự có ý niệm kết giao với Thanh Mi trong đầu.
Một khi nàng thực sự trở thành tỷ muội tốt của Thanh Mi, Tiêu Thần tiền bối yêu ai yêu cả đường đi, nhất định tiền bối cũng sẽ coi trọng nàng thêm vài phần.
- Tiêu Thần tiền bối, nơi này gọi là Văn Đạo Phong. Vãn bối sẽ đích thân dẫn Thanh Mi muội muội đi khảo hạch, kính xin ngài ở bên ngoài chờ một chút, rất nhanh là có thể hoàn thành.
Đối mặt với Tiêu Thần, Phong Linh Nhi bất kỳ lúc nào cũng giữ đủ kính ý.
Tiêu Thần khẽ gật đầu, ném cho tiểu nha đầu ánh mắt cổ vũ, sau đó độn quang lập tức chớp lên, rơi xuống lễ đài.
- Đi thôi, Thanh Mi muội muội không cần lo lắng, sau hôm nay muội sẽ phải gọi ta là sư tỷ đó.
Phong Linh Nhi khẽ cười, kéo tay Thanh Mi bay vào trong đám người.
Trên lễ đài, Tiêu Thần thu hồi ánh mắt rồi đảo qua quanh thân, trong lòng thì không nhịn được có vài phần kinh ngạc. Nơi này không ngờ lại có không ít tu sĩ, hơn nữa tu vi không đồng đều. Thậm chí còn có vài đạo khí tức lờ mờ như ẩn như hiện, đã đạt tới cấp độ Bất Trụy.
Tuy rằng khí tức này khác với khí tức của tu sĩ Phổ Hoa tông, nhưng mà Tiêu Thần có thể đoán ra được, đây có lẽ là những người thân đưa hậu nhân tới đây tham dự lần khảo hạch nhập tông này. Sau khi hiểu rõ Tiêu Thần nhắm mắt lại, không hề để ý tới chung quanh nữa.
Thời gian trôi qua từng chút một, theo một tiếng quát nhẹ, khảo hạch nhập tông Phổ Hoa tông chính thức bắt đầu.
...
Thanh Mi đứng trong một hàng có trăm người chờ đợi khảo hạch. Vô luận là tu sĩ nam nữ quanh thân đều quăng ánh mắt kinh ngạc về phía nàng, trong đó có không ít người lên tiếng mỉa mai xem thường. Dù sao tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ trong mắt bọn họ tuyệt đối là tồn tại cuối cùng.
Đội ngũ này sắp xếp theo tu vi cao thấp, Kim Đan đứng trước, Trúc Cơ kỳ đứng sau. Về phần tiểu nha đầu thì ở dưới cùng mọi người, hai tay nắm chặt lại, hiển nhiên trong lòng không cam lòng.
Phong Linh Nhi đứng trước đội ngũ, người phụ trách đội ngũ khảo hạch này chính là đệ tử của Tam trưởng lão Phổ Dương Tử. Đây cũng là nguyên nhân mà nàng tin tưởng mười phần. Giờ phút này nhìn thấy vô số ánh mắt xem thường kia, trong lòng nàng cười lạnh không thôi.
Bất quá chỉ là một đám tiểu gia hỏa vô tri, nếu như để cho bọn chúng biết rõ thân phận của Thanh Mi, chỉ sợ không có ai trong bọn hắn là không phải kính ngưỡng nhìn lên a.
Bình luận