Trong khi nói chuyện thì ba người đã đi vào trong một sơn cốc. Diện tích của sơn cốc này rất lớn, từng đình viện tọa lạc ở bên trong. Đình viện có cấm chế thì chứng minh đã có người ở bên trong, nơi chưa có thì vẫn đang trạng thái vô chủ.
- Tiêu Thần tiền bối, đây là những đình viện mà Phổ Hoa tông ta dùng để chiêu đãi Luyện Đan sư bên ngoài bao nhiêu năm qua. Tuy rằng không hợp với thân phận của tiền bối, nhưng mà bởi vì tiền bối không cho phép bại lộ thân phận cho nên vãn bối cũng không thể nào đổi cho người một chỗ ở tốt hơn được. Điểma ày kính mong tiến bối thứ lỗi.
Phong Linh Nhi mở miệng, ngữ khí có chút bất an. Dù sao để cường giả Tôn Giả cảnh ở lại địa phương nhỏ như vậy, quả thực là mất thân phận.
Tiêu Thần khoát tay, thản nhiên nói:
- Việc này là do ta yêu cầu, không có quan hệ với các ngươi. Còn nữa, sơn cốc này ta rất hài lòng, đạo hữu không cần đặt nặng trong lòng.
- Đa tạ tiền bối tông cảm, tiền bối có thể chọn một nơi chưa có người vào ở. Vãn bối không quấy rầy nữa. Sáng sớm ngày mai vãn bối sẽ tới đón Thanh Mi tiểu thư đi tham dự khảo hạch.
Nói xong Phong Linh Nhi lại kính cẩn thi lễ, đợi Tiêu Thần gật đầu nàng mới hóa thành độn quang rời đi.
- Đi thôi, tiểu nha đầu, nghỉ ngơi một đêm cho thật tốt. Ngày mai gia nhập Phổ Hoa tông.
Tiêu Thần cười cười, tùy ý chọn một đình viện, mang theo Thanh Mi tiến vào bên trong.
Đình viện này tuy rằng không lớn, nhưng muốn dung nạp mười người lại dư xài. Trong nội viên gieo trồng một ít hoa cỏ đơn giản, cũng cực kỳ sạch sẽ.
Thần thức Tiêu Thần quét qua, không có phát hiện ra điều gì dị thường, lúc này hắn mới gật đầu, phất tay bố trí xuống một tầng cấm chế, uy năng không cao, nhưng chỉ cần có tác dụng cảnh giới là đủ.
Năm ngày chạy đi khiến cho tinh thần của Tiêu Thần cũng có chút mệt mỏi. Hắn tự mình chọn một căn phòng rồi tiến vào trong nghỉ ngơi, không để ý tới chuyện gì khác nữa.
Ngày thứ hai, khi sắc trời vừa sáng thì Tiêu Thần đã bị Thanh Mi đánh thức. Nhìn bộ dáng phấn khởi của tiểu nha đầu, hiển nhiên buổi tối hôm qua căn bản không có nghỉ ngơi. Đối với điểm này Tiêu Thần cũng chỉ có thể bất đắc dĩ lắc đầu, theo nàng đi ra ngoài.
- Tiêu Thần đại ca, huynh nói xem hôm nay muội nên mặc gì? Đây chính là khảo hạch nhập tông a, muội không thể làm huynh mất mặt được.
Thanh Mi loay hoay chọn mấy bộ y phục, thế nhưng nhìn tới nhìn lui cũng không chọn được một kiện y phục làm cho nàng thỏa mãn.
Cũng không phải tiểu nha đầu muốn làm cho mình xinh đẹp mà nàng chỉ có một suy nghĩ đơn giản, đó là không được làm cho Tiêu Thần đại ca mất mặt.
Tiêu Thần nhìn thấy vậy, trong lòng hơi ấm áp, nhưng mà lại lực bất tòng tâm. Nếu như là pháp bảo đan dược đương nhiên hắn không đặt vào trong mắt, thế nhưng mà nói chuyện y phục với nữ nhân, loại chuyện này sao hắn hiểu được chứ?
- Tiêu Thần tiền bối, Thanh Mi tiểu tư, không biết chúng ta đi được chưa?
Bên ngoài đình viện truyền tới thanh âm kính cẩn của Phong Linh Nhi.
Tiêu Thần phất phất tay, cửa đình viện tự động mở ra, Phong Linh Nhi đi vào rồi kính cẩn thi lễ.
Tâm tư nàng thông minh, giờ phút này nhìn thấy bộ dáng của Thanh Mi cho nên lập tức hiểu rõ suy nghĩ trong lòng đối phương, nàng cười nói:
- Hôm qua sau khi trở lại Linh Nhi cố ý chọn mấy bộ y phục chưa mặc qua. Dáng người của ta và Thanh Mi tiểu thư dường như giống nhau. Nếu như Thanh Mi tiểu thư không chê thì có thể mặc vào thử xem.
Trong khi nói chuyện, linh quang trên tay nàng chớp động, lấy ra vài kiện váy dài hoa lệ, hơn nữa bên trên còn mơ hồ phát ra lực lượng chấn động, hiển nhiên không phải là phàm vật.
Phong Linh Nhi có thể thấy được sự yêu thương của Tiêu Thần với Thanh Mi, như vậy chỉ cần ở chung tốt với tiểu nha đầu thì có thể gián tiếp nịnh nọt Tiêu Thần. Cho nên nàng ra tay cực kỳ hào phóng, mấy bộ y phục này cũng không phải như nàng nói, mà là Phong Linh Nhi dùng cả đêm mời người chế tác mà thành, phẩm chất xem như là bảo y hộ thân thượng đẳng.
Ánh mắt của Thanh Mi vẫn có, trong lòng thầm suy nghĩ, nếu nhận thì sẽ khiến cho Tiêu Thần đại ca thiếu nợ nhân tình người ta. Vì vậy nàng nhìn qua Tiêu Thần, ánh mắt có ý tứ thăm hỏi.
Tiêu Thần khẽ cười, nhìn bộ dáng tội nghiệp của tiểu nha đầu, hắn có thể không đồng ý sao?
- Được rồi, bớt giả vờ đáng thương đi, đã thích thì thu lấy, nhanh đi thay, tránh làm chậm trễ thời gian.
- Tiêu Thần đại ca là tốt nhất, cám ơn Linh Nhi tỷ tỷ, muội sẽ lập tức đi thay.
Tiểu nha đầu hoan hô một tiếng, sau đó lấy y phục rồi chạy vào trong phòng.
Một tiếng Linh Nhi tỷ tỷ này khiến cho trong lòng Phong Linh Nhi vui mừng. Tuy nhiên sắc mặt nàng lại không lộ ra chút nào, vẫn kính cẩn đứng ở đó.
Tiêu Thần ngồi xuống, đối với tâm tư của Phong Linh Nhi đương nhiên hắn nhìn ra được. Chỉ là nàng cũng không có ác ý, hơn nữa lại có thể trở thành bằng hữu của tiểu nha đầu, đương nhiên hắn sẽ không ra tay ngăn cản.
Một lát sau Thanh Mi đẩy cửa ra, hai mắt Tiêu Thần lập tức tỏa sáng, cười nói.
- Thanh Mi muội tử nhà ta quả thực xinh đẹp, tựa như thiên tiên vậy. ha ha, chỉ sợ lần khảo hạch nhập tông này sẽ có rất nhiều thanh niên tài tuấn bị mê hoặc tới thần hồn điên đảo a.
Tiểu nha đầu nghe vậy khuôn mặt lập tức đỏ bừng, liên tục giậm chân.
Trong lòng Phong Linh Nhi cũng âm thầm tán thưởng.
- Tiêu Thần tiền bối nói không sai, Thanh Mi tiểu thư quả thực là như hoa như ngọc, khuynh quốc khuynh thành a.
- Linh Nhi tỷ tỷ, sao tỷ cũng chọc muội vậy?
Thanh Mi và Phong Linh Nhi náo loạn thành một đoàn, Tiêu Thần nhìn vậy âm thầm lắc đầu không thôi. Tiểu nha đầu thường này thông minh vô cùng, không ngờ lại bị người ta dùng mấy bộ y phục, nhẹ nhõm thu mua.
Tuy nhiên nhìn thấy bộ dáng của Thanh Mi vui vẻ thì Thanh Mi cũng thuận theo nàng. Dù sao chỉ cần hắn còn, tuyệt đối không có ai dám gây ra bất lợi với tiểu nha đầu này.
- Được rồi, đừng có náo loạn nữa, qua khảo hạch tông môn rồi nói sau. Nếu như bị người ta bắt nạt thì ngàn vạn lần đừng chạy tới tìm ta khóc lóc.
Tiêu Thần nghiêm mặt, cố ý đe dọa.
Thanh Mi làm mặt quỷ với hắn.
- Hì hì, Linh Nhi tỷ tỷ nói cho muội biết đã xử lý xong toàn bộ. Muội chỉ cần tùy tiện đi kiểm tra một chút là có thể gia nhập Phổ Hoa tông a.
Bình luận