Đạo (Dịch) – Chương 735

- Tiền bối, khảo hạch luyện đan trong tông môn còn không nhiều thời gian, chúng ta phải xuất phát sớm để tránh trì hoãn.

- Nếu như tiền bối không có dị nghị, như vậy buổi trưa ngày mai vãn bối sẽ tới đây tìm tiền bối.

Tiêu Thần nghe vậy khoát tay, thản nhiên nói:

- Không cần, nếu như ta suy đoán không sai thì có lẽ Trà Mộng cư cũng là sản nghiệp của Phổ Hoa tông, buổi trưa ngày mai gặp nhau ở đs.

Phong Linh Nhi hiểu rõ Tiêu Thần không muốn bị người ta phát hiện ra chỗ khác thường cho nên giờ phút này nàng không có chút dị nghị nào. Sau khi kính cẩn thi lễ lập tức cùng với Thành Vu Thang lùi ra rồi quay người rời đi.

Ra tới cửa, trong lòng Thành Vu Thang buông lỏng, tuy rằng vừa rồi khí tức của Tiêu Thần bình thản, cũng không phóng thích một chút uy áp nào, nhưng mà áp lực tâm lý lạnh lẽo lại khiến cho thần kinh hắn căng cứng, không dám có chút thư giãn nào, làm hắn chịu đựng rất là vất vả.

- Ha ha, chúc mừng Linh nhi tiểu thư, lần luyện đan khảo hạch của tông môn này tiểu thư được Tiêu Thần tiền bối tương trợ, nhất định có thể trở thành quán quân lần này.

Phong Linh Nhi nghe vậy cũng không vui mừng, sắc mặt bình tĩnh, thản nhiên nói:

- Thành sư thúc đang nói gì vậy? Linh nhi không biết. Chúng ta đi ra ngoài là vì giám thị tu sĩ Kim Ngọc tông, hiện tại bọn hắn đã rút đi thì chúng ta cũng trở về a.

Thành Vu Thang cũng không phải là kẻ ngu dốt, giờ phút này nghe nàng nói như vậy, trong lòng nghiêm túc lại, trầm giọng nói:

- Linh Nhi tiểu thư nói không sai, vậy chúng ta trở về.

Lúc này Phong Linh Nhi mới thỏa mãn gật đầu, hai người hóa thành độn quang, thân ảnh vô thanh vô tức chui vào trong bóng đêm mênh mông.

Trong phòng, giờ phút này Tiêu Thần khẽ cười, đối với nữ nhân Phong Linh Nhi này vô cùng thỏa mãn. Nàng này tâm tư kín đáo, cẩn thận, thiên tư tu luyện cũng không tồi, thành tựu ngày sau có lẽ không thấp.

- Tiêu Thần đại ca, huynh phải đi sao?

Đúng lúc này phía sau lưng hắn đột nhiên truyền tới một tiếng thở dài sâu kín.

Tiêu Thần âm thầm thở dài một tiếng, chậm rãi gật đầu, hắn cũng không muốn lừa gạt tiểu nha đầu này.

Thanh Mi nhíu mày, mặc dù không có mở miệng nhưng mà hai mắt đột nhiên hồng lên.

Nàng cúi đầu, không muốn để cho Tiêu Thần nhìn thấy cảnh này.

Cúi mặt một lát, Thanh Mi ngẩng đầu lên, tuy rằng trên mặt mang theo nụ cười vui vẻ nhưng mà dấu vết nước mắt lại cực kỳ dễ nhận thấy. Tiêu Thần đại ca rời đi, nàng lại một mình lẻ loi ở đây. Tuy rằng số lượng linh thạch cũng không ít, nhưng mà tiểu nha đầu dường như không còn suy nghĩ có linh thạch là có tất cả như trước nữa. Nàng chỉ cảm thấy trong trái tim trống rỗng, rất là khó chịu.

Tiêu Thần thở dài một tiếng, hắn cúi đầu, trên mặt có chút chần chờ.

Thanh Mi thông minh, lập tức phát hiện ra biến hóa như vậy. Đôi mắt to vô cùng tội nghiệp nhìn qua Tiêu Thần, trong lòng tràn ngập khát vọng.

- Được rồi, không cần phải giả vờ đáng thương, nếu như ngươi nguyện ý rời khỏi nơi sinh sống từ nhỏ này thì đi thu thập một chút đi, ngày mai theo ta cùng rời đi.

Tiêu Thần bất đắc dĩ lắc dầu, tiểu nha đầu một mình cơ khổ, trong lòng hắn đã coi nàng là muội tử nhà mình. Tự nhiên hắn không muốn thấy nàng cơ khổ lầ nữa.

Hơn nữa đi Phổ Hoa tông là trợ giúp Phong Linh Nhi khảo hạch luyện đan, nên không có nguy cơ xuất hiện. Nếu không hắn cũng không có quyết định như vậy.

Hơn nữa trong đầu Tiêu Thần cũng có suy nghĩ muốn tìm đường ra tay tiểu nha đầu. Bái vào làm môn hạ Phổ Hoa tông hiển nhiên là một lựa chọn không tệ.

- Ah. Tiêu Thần ca ca là tốt nhất, trong lòng người ta thích chết huynh a.

Thanh Mi hoan hô một tiếng sau đó nhảy tung tăng về phòng, hiển nhiên nàng sợ Tiêu Thần đối ý.

Nhìn bộ dáng mừng rỡ của tiểu nha đầu, trong lòng Tiêu Thần sinh ra cảm giác ấm áp nhàn nhạt, khóe miệng nở nụ cười vui vẻ, ôn hòa.

Xem ra lựa chọn này cũng không tệ.

...

Sáng sớm, mặt trời lên cao, ánh nắng sớm chiếu rọi xuống mặt đất tạo thành cảnh tượng khắp nơi một màu hồng.

Tiêu Thần dựa vào ghế nhìn ra cửa sổ, có chút ngơ ngác xuất thần, trong mắt biến ảo vô cùng, khi thì nhu hòa, khi thì lạnh lùng. Hiển nhiên trong lòng đang nhớ lại một ít chuyện cũ trước kia.

Két...

Cửa phòng mở ra, sắc mặt Tiêu Thần lập tức khôi phục như thường. Hắn xoay người nhìn về phía tiểu nha đầu phía sau, khóe miệng không nhịn được phát ra nụ cười nhàn nhạt. Vài phần ưu sầu trong lòng cũng tan đi.

Dưới ánh mắt này Thanh Mi có chút nhăn nhó, bất an vặn vẹo người rồi gắt giọng:

- Tiêu Thần đại ca, huynh đang nhìn gì vậy?

Tiêu Thần cười ha hả, không ngờ tiểu nha đầu này cũng có lúc thẹn thùng. Tuy nhiên hôm nay Thanh Mi cực kỳ xinh đẹp, thân mặc một bộ váy dài màu xanh lam, tuy rằng có vẻ hơi cũ kỹ nhưng lại sạch sẽ. Ở eo là một cái đai lưng làm nổi bật lên thân thể yểu điệu của nàng, mái tóc được búi lại, thể hiện rõ vẻ hoạt bát.

Nhưng mà giờ phút này đột nhiên Tiêu Thần lại nhíu mày.

Thanh Mi hơi giật thót, ánh mắt nhìn lên trên người mình, hai bàn tay bất an không nhịn được chà xát chéo áo.

- Tiêu Thần đại ca, có phải muội mặc như vậy không xinh đẹp hay không? Vậy huynh chờ một chút, muội lập tức đi thay y phục.

Nói xong tiểu nha đầu này định quay người đi vào phòng.

Lông mày Tiêu Thần giãn ra, đương nhiên hắn có thể nhìn ra sự ủy khuất trong lòng tiểu nha đầu, hắn khẽ cười một tiếng rồi nói:

- Ngươi nghĩ đi đâu vậy? Trong mắt Tiêu Thần đại ca, Thanh Mi là xinh đẹp nhất a.

Nhìn tiểu nha đầu có chút mơ hồ khó hiểu, Tiêu Thần chậm rãi lắc đầu. Hắn cũng không giải thích nhiều, trực tiếp vươn tay, chậm rãi lấy mặt nạ của nàng xuống. Linh quang trên tay chớp động, mặt nạ của nàng lập tức hóa thành bột mịn.

- Có Tiêu Thần đại ca ở đây, tuyệt đối sẽ không để cho kẻ nào bắt nạt muội. Cái mặt nạ này từ nay về sau cũng không cần phải mang. Thanh Mi muội tử nhà ta kiều diễm như hoa, dung nhan khuynh quốc như vậy sao có thể luôn ẩn nấp trong bóng tối được chứ? Nếu không chẳng phải quá mức đáng tiếc hay sao?

Lúc này Thanh Mi mới hiểu được ý tứ của Tiêu Thần, hai mắt lập tức ửng đỏ. Nữ nhi nhà người ta xinh đẹp đương nhiên là do ông trời chiếu cố, nhưng mà một mình nàng sinh hoạt trong tầng chót Tu chân giới, cái chiếu cố này cũng trở thành tai họa. Nếu không phải Thanh Mi thông minh dùng vật che chắn dung mạo thì sợ rằng đã sớm trở thành đỉnh lô của tu sĩ khác, bị người ta đùa bỡn.

Tuy nhiên hiện tại nàng không cần phải sợ hãi nữa rồi.

Chương 736vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnĐạo (Dịch)– một bộ truyện thuộc thể loạiTiên Hiệpđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...