Trong lòng tiểu nha đầu tự mình hiểu mình, Phong Linh Nhi này nhìn qua cũng là người không tầm thường, bằng vào thân phận của nàng sao có thể khiến cho người ta xin lỗi được chứ? Tất cả mọi chuyện đều là nhờ thân phận của Tiêu Thần đại ca. Đương nhiên nàng sẽ không mượn cơ hội mà bắt chẹt đối phương không rời, như vậy sẽ khiến cho trong lòng mọi người sinh ra ác cảm.
Đây cũng là nguyên nhân mà Thanh Mi khiến cho người ta ưa thích, đó là biết đúng mực, biến tiến thoái.
Thành Vu Thang thầm thở dài một hơi, chỉ nói chuyện vài câu ngắn ngủi đã khiến cho sau lưng hắn bị mồ hôi lạnh làm ướt nhẹp. Nếu như khiến cho vị tiền bối này tức giận, như vậy hậu quả bọn hắn tuyệt đối sẽ không gánh được. Đến lúc đó đừng nói mời chào không thành, có thể toàn thân trở ra cũng là vạn hạnh rồi.
Tuy nhiên cũng may mọi việc đã được giải quyết cực kỳ thuận lợi, điều này cũng khiến cho hắn có cái nhìn khác về Phong Linh Nhi. Có thể ở cục diện trước mắt mà không kiêu ngạo, không siểm nịnh, tiến thoái đều có, phần tâm tính này quả thực bất phàm.
Ánh mắt người này âm thầm đảo qua trước mắt. Trong lòng thầm cảm khái, vị tiền bối trước mắt này trẻ tuổi còn vượt quá dự đoán của hắn. Tuy nhiên cường giả trú nhan trong Tu chân giới cũng có số lượng không ít, đương nhiên hắn không dám làm càn một chút nào.
Ánh mắt Tiêu Thần đảo qua hai người Phong Linh Nhi rồi nói:
- Hai người các ngươi đi theo đuôi Thanh Mi mà tới, không biết có chuyện gì cần làm? Các ngươi cứ nói thẳng ra đi.
Phong Linh Nhi nghe vậy trong lòng hơi run sợ, chỉ là cũng không quá mức khiếp sợ. Vị trước mặt này tuy rằng nhìn không lớn hơn nàng bao nhiêu tuổi, nhưng tu vi lại là tồn tại Hợp Thể Tôn giả cảnh hàng thật giá thật, thần thông thông thiên, có thể phát giác ra hành tung của bọn họ cũng không phải là chuyện gì kinh người.
Hơi trầm ngâm một lát, Phong Linh Nhi cũng không có sốt ruột mở miệng, trong lòng chuẩn bị tốt lý do, lúc này mới chỉnh đốn lại y phục, kính cẩn hành lễ rồi thành khẩn nói:
- Vãn bối là Phong Linh Nhi, đệ tử chân truyền của Phổ Hoa tông. Hôm nay vãn bối chính thức đại biểu cho tông môn phát ra lời mời với tiền bối, mời tiến bối trở thành cung phụng cucra Phổ Hoa tông, địa vị tôn sùng, đặt song song với chưởng giáo.
- cho dù Linh Nhi chỉ là một đệ tử chân truyền, nhưng chỉ cần tiền bối đồng ý thì cao thấp Phổ Hoa tông ta nhất định sẽ quét dọn giường chiếu đón chào. Việc này kính mong tiền bối nghĩ một chút.
Nàng mở miệng có chút trực tiếp, không quá quanh co lòng vòng mà lập tức đi thẳng vào vấn đề.
Trong mắt Tiêu Thần hiện lên vẻ kinh ngạc, tuy rằng hắn thoáng chần chờ nhưng vẫn lắc đầu.
Trong lòng hai người Phong Linh Nhi và Thành Vu Thang lập tức có chút thất vọng, tuy nhiên Tiêu Thần đã lựa chọn, hai người bọn hắn cũng không dám có chút bất mãn nào.
- Đã như vậy hai người vãn bối sẽ không quấy rầy tiền bối thanh tu nữa. Ngày sau nếu như tiền bối có ý định gia nhập tông môn, như vậy kính mong tiền bối nghĩ tới Phổ Hoa tông chúng ta đầu tiên.
Nàng cũng là người dứt khoát, không xoắn xuýt việc này nhiều.
Tiêu Thần trầm ngâm cũng không mở miệng, mà chưa được Tiêu Thần cho phép nên hai người Phong Linh Nhi cũng không dám thối lui. Bầu không khí trong lúc nhất thời có chút ngưng trọng.
Thành Vu Thang không rõ ràng cho lắm, tuy rằng Tiêu Thần không phóng thích ra khí tức uy áp nhưng mà trên người bọn hắn lại không ngừng đổ mồ hôi lạnh, chỉ là hắn cũng không dám vươn tay lau đi.
Sắc mặt Phong Linh Nhi cũng hơi trắng, dù sao áp lực tâm lý khi đối mặt với tu sĩ Hợp Thể kỳ cũng rất lớn. Bọn hắn có thể bảo trì miễn cưỡng không thất thố đã rất không dễ dàng rồi.
Ít lâu sau Tiêu Thần ngẩng đầu, hắn phát giác ra trạng thái của hai người, trong lòng có chút áy náy, ôn hòa cười nói:
- Vừa rồi ta nghĩ một chuyện, hai vị đạo hữu không cần khẩn trương như vậy. Tuy rằng ta không gia nhập quý tông nhưng mà cũng có một chút giao dịch muốn thương nghị với hai vị một phen. Không bằng mời hai vị ngồi xuống trò chuyện.
Tiêu Thần ôn hòa cười cười, bầu không khí lập tức được hòa hoãn.
Vẻ mặt Phong Linh Nhi càng thêm kính sợ, nhưng trong lòng lại có chút vui mừng. Mặc dù không có cách nào gia nhập tông môn nhưng mà có thể kéo lên vài phần quan hệ với vị tiền bối này, đối với nàng mà nói cũng là việc trăm lợi mà không hại. Việc này đương nhiên nàng sẽ không cự tuyệt.
- Tiền bối đã mở miệng, hai người vãn bối đành phải tuân theo vậy.
Phong Linh Nhi, Thành Vu Thang ngồi xuống.
Ánh mắt Tiêu Thần chớp động, nhìn vào trên người Thành Vu Thang rồi nói.
- Khí tức của vị đạo hữu này ta từng cảm ứng qua, nếu như không sai, có lẽ là ở trong tiệm thuốc lớn nhất Thất Lý thành này, không biết có đúng hay không?
- Tiền bối tu vi thông thiên, vãn bối là trưởng lão ngoại tông của Phổ Hoa tông, phụ trách công việc buôn bán đann dược trong Thất Lý thành và những khu vực chung quanh.
Thành Vu Thang kính cẩn mở miệng.
Tiêu Thần thỏa mãn gật đầu, như vậy cũng không sai.
- Thành đạo hữu, hiện tại ta cần gấp một khỏa đan dược ngũ phẩm là Tử Ngọc Lưu ly thượng phẩm, còn có mấy phần tài liệu luyện chế, không biết đạo hữu có thể bán ra hay không?
Thành Vu Thang nghe vậy sắc mặt khẽ biến, vẻ mặt lại càng trở nên kính sợ. Trong lòng hắn xác định, vị Tiêu Thần tiền bối này chỉ sợ không những tu vi bản thân đạt tới Tôn giả cảnh mà thuật luyện đan sợ rằng cũng đạt tới cấp độ Lục phẩm. Nếu không làm sao lại mua linh đan cao giai như Tử Ngọc Lưu ly được chứ?
Tuy nhiên sau một khắc hắn lại nhíu mày, trên mặt có vài phần ngượng ngịu.
Tiêu Thần thấy vậy trong lòng hơi trầm xuống, thản nhiên nói:
- Sao vậy? Chẳng lẽ Thành đạo hữu có chỗ nào không tiện sao?
Thành Vu Thang kinh ngạc, lập tức đứng dậy, kính cẩn thi lễ rồi nói:
- Tiền bối chớ hiểu lầm, nếu như có thể ra tay tự nhiên vãn bối không dám từ chối. Nhưng mà Tử Ngọc Lưu ly đan này chính là linh đan ngũ phẩm, công hiệu phi phàm. Cho dù là đại năng Tôn giả cảnh cũng cần, lại là đan dược thượng phẩm. Đừng nói là trong Thất Lý thành nho nhỏ này, cho dù là trong mấy cửa hành ở những thành trì lớn kia cũng tuyệt đối không có mà bán ra.
Bình luận